Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 124
Phần 124: Thiên Kiều sa đọa

A Khắc Thiên Kiều bị trói trên giường, tóc tai rũ rượi, mắt miệng bị bịt kín, mồ hôi ướt đẫm cơ thể phối hợp với làn da ngăm khiến nàng trông khêu gợi hơn cả.

Chu Cương Liệt kéo sợi dây thừng đang miết lấy khe dọc của nàng qua một bên, hột le vì bị nút thắt mài mà khiến nó sưng tấy lên, hắn rà đầu khấc qua lại rồi cắm vào, tiếp tục một trận quất đánh mới.

A Khắc Thiên Kiều bắp chân và đùi bị trói chặt lại với nhau, nàng không thể quẩy đạp, hai vú bị ép chặt, đầu ti sung mãn cưng cứng.

Mỗi lần hắn dập cặc vào lồn, nàng lại rên lên ư ử, từng giọt lệ chảy dài ra ngoài bịt mắt, miệng ngậm viên cầu khiến nàng không thể nói chuyện hay la hét, nước dãi chảy ra khóe môi.

Chu Cương Liệt lấy hai cái kẹp phơi quần áo kẹp lấy núm vú nàng, A Khắc Thiên Kiều ưỡn ngực lên quằn quại vì đau.

Bên dưới liên tục nhận trùng kích, nàng vừa sướng vừa khổ sở, lên đỉnh mấy lần, Chu Cương Liệt sau khi bắn vào lồn nàng, lại chuyển qua đụ lỗ đít một hiệp.

Trời lúc này đã về khuya, A Khắc Thiên Kiều vẫn bị trói, trên núm vú bị kẹp dán thêm hai cái trứng rung.

Bên dưới lỗ lồn là một con cặc rung và ba cái trứng rung cùng nhét vào, lỗ đít là cái xâu chuỗi cùng hai trứng rung nữa.

Nàng cả thân người bần bật mà giãy giụa, hông giật nảy liên tục như động kinh, nhưng cơ thể bị trói bất lực phản kháng. Chu Cương Liệt để nàng trong trạng thái như vậy, đi qua phòng Hi Nguyệt ngủ.

Sáng sớm, công chúa Khương Nguyệt Nga chạy đến Kim Tiền Lâu tìm sư phụ song tu, lúc bước vào phòng, nàng ngỡ ngàng thấy cảnh tượng trước mặt.

Trên giường, một cô gái trần truồng da ngăm, tóc tai rối bời, mắt miệng bị bịt kín, cả thân thể ướt chèm nhẹp đang bị trói với tư thế rất kỳ lạ, vú nàng bị cái kẹp quần áo kẹp lại, dưới hột le cũng có một cái kẹp, lỗ lồn cắm cặc giả, lỗ đít cắm xâu chuỗi, còn có mấy cái trứng rung đính kèm.

Cả cái giường đã sớm ướt đẫm, nàng này nằm bất động, thi thoảng hông giật nảy, nước lồn nước đái cùng phun ra, miệng rên ư ử không ra tiếng.

“Đây không phải A Khắc Thiên Kiều sao? Lại thê thảm như vậy? Hi Nguyệt tỷ trả thù thật ác a.” Nguyệt Nga lại gần nhìn kỹ, hơi rùng mình trước thủ đoạn của Hi Nguyệt.

Cửa phòng mở ra, Chu Cương Liệt dẫn theo Hi Nguyệt, Mạt Ly, Ân Tử Bình và Mộng Vân đi vào.

“Các người chơi thật ác, nàng ta dù sao cũng là cục cưng của Lâm Hạp Cốc lại bị hành hạ như thế này cả đêm.” Nguyệt Nga chống nạnh nói.

Hi Nguyệt tiến đến, nắm lấy xâu chuỗi ở đít rút mạnh, cả xâu chuỗi lẫn hai cái trứng bị kéo ra, A Khắc Thiên Kiều bị bất ngờ, hẩy hông mạnh lên.

“Hừ, như vậy còn chưa thỏa cơn tức của ta đâu, thứ dâm nữ, lại làm giường cửa sư phụ ướt tới như vậy, ngươi là tu sĩ hệ mộc chứ có phải hệ thủy đâu.” Hi Nguyệt khinh khỉnh nói.

Được lệnh của Chu Cương Liệt, Ân Tử Bình và Mộng Vân lần lượt tháo trứng rung và mấy cái kẹp ra, dây trói và bịt mắt rọ mõm cũng được cởi.

A Khắc Thiên Kiều ánh mắt vô hồn, thân thể run rẩy sợ hãi, nàng đã tuyệt vọng đến tận tâm trí rồi, nàng nép sát vào góc giường, ánh mắt van nài nhìn một lượt những người ở đây.

Trên cơ thể nảy nở của nàng hằn từng vết dây thừng, núm vú và hột le bị kẹp cả đêm đã tím bầm, mu lồn sưng to đau rát, lỗ đít vẫn không khép lại nổi.

Bị bỏ mặc một đêm trong tăm tối bất lực, nàng đã ám ảnh, tâm thần sắp hỏng rồi.

Nguyệt Nga tiến tới ôm lấy nàng, an ủi vỗ về, “Thật tội nghiệp, các người thật ác, lại đối xử với một nữ tử như vậy.”

A Khắc Thiên Kiều không còn sức lực để mở miệng van xin nữa, chỉ biết rấm rứt khóc, tự xót thương cho số phận mình. Nàng hận những người này đã hành hạ nàng, nhưng hận nhất là ba thế lực kia, nhất là Thái gia và Thái Phiên, chính chúng là đầu đàn bày trò, nhưng họ lại trút cơn trả thù lên một mình nàng.

Chu Cương Liệt lại quăng qua một lọ Dương căn dịch, Nguyệt Nga cho A Khắc Thiên Kiều uống vào, những vết đau dần tan biến, cơ thể nàng sướng khoái tận hưởng.

Nhìn thấy Chu Cương Liệt nàng lại vô thức rụt người sợ sệt, đối với nàng bây giờ người đàn ông này còn đáng sợ hơn ác ma địa ngục.

“Hức, van xin ngài, tôi sẽ làm mọi thứ, sẽ nghe theo ngài hết, đừng hành hạ tôi nữa.” Nàng quỳ mọp xuống run rẩy.

“Thật sẽ làm mọi thứ sao?” Hắn cười gian xảo, A Khắc Thiên Kiều khẽ rùng mình.

Lát sau, một sợi dây thừng được căng ra giữa phòng, trên thân dây cứ cách vài phân là lại được thắt một nút, A Khắc Thiên Kiều hai tay bị trói ra sau, mắt miệng lại bị bịt kín, Chu Cương Liệt bắt nàng phải dùng lồn kẹp lấy sợi dây, di chuyển từ đầu này sang đầu kia, nếu không làm được sẽ bị hành hạ như đêm qua.

A Khắc Thiên Kiều sợ hãi, vội làm theo, sợi dây thừng căng ra chà sâu vào hai mép lồn nàng, nút thắt trên dây đánh vào hột le nàng.

Hai chân nàng run rẩy di chuyển từng bước, sợi dây ma xát khiến mép môi thịt nóng lên, nước dâm từ âm đạo chảy ra ướt đẫm, nàng vừa khổ vừa tê tái, đi từ đầu này qua tới đầu kia mà nàng đã ra ba lần, các nàng khác ngồi bên cạnh cỗ vũ.

Đi xong sợi dây, để nàng nghỉ ngơi chút xíu, Chu Cương Liệt lại lấy ra ngựa gỗ có cái sống lưng hình tam giác, hắn đặt nàng ngồi lên, hai mép lồn kẹp lấy chóp nhọn, dưới chân nàng bị cột hai viên tạ nặng khiến cơ thể nàng trầm xuống, cái tam giác càng ăn sâu vào lồn nàng hơn.

A Khắc Thiên Kiều vừa đau đớn nhưng cũng đan xen sướng khoái, rọ mõm được tháo ra, nàng rên rỉ xuýt xoa, hai đùi không ngừng di động khiến cái tam giác càng chà vào lồn nhiều hơn.

Chu Cương Liệt đốt ngọn nến đỏ, rồi nhiễu sáp nến đang nóng hổi lên vú, từng tia một rơi xuống vùng da nhạy cảm khiến A Khắc Thiên Kiều nóng rát thét lên, đi kèm đau đớn là một tia khoái cảm không rõ.

Khi hắn nhiễu nến lên hột le thì nàng nóng đến té đái, cột nước tiểu phun ra dập tắt cả nến.

Hắn để nàng trong tư thế ngồi trên ngựa gỗ đó, dắt chúng nữ đi xuống ăn trưa. Các nữ thấy hắn chơi trò bạo dâm như vậy ai ai cũng rùng mình sợ hãi.

Ăn uống xong xuôi, Chu Cương Liệt lại lên phòng, thả A Khắc Thiên Kiều đang nằm gục trên ngựa xuống, cởi trói, cho nàng ăn uống, cô nàng bây giờ hắn nói gì cũng răm rắp làm theo không dám chống cự nữa.

Ăn xong, hắn lại đè nàng ra quần thảo, địt một trận, vừa chơi hắn vừa điều giáo, dạy dỗ nàng, tát vào vú, đét vài mông nàng in hằn năm dấu ngón tay, không biết sao các nữ có cảm giác cô nàng này bị Chu Cương Liệt bạo dâm càng mạnh thì lại càng rên rỉ lớn hơn.

Hắn sau đó lần lượt lật từng người ra chơi một vòng, khiến các nàng ai cũng thỏa mãn.

Buổi chiều, A Khắc Thiên Kiều bị trói lại y hệt hôm qua, chỉ là chân nàng được hoạt động bình thường, mang theo rọ mõm ngậm quả cầu.

Chu Cương Liệt dắt nàng ra khỏi phòng, dưới sự đảm bảo của hắn, nàng cứ vậy trần truồng bị trói, miệng ngậm quả cầu, hai núm vú bị kẹp, lỗ lồn mang trứng rung, lỗ đít đeo đuôi giả, từng bước đi ra khỏi Kim Tiền Lâu.

Quả thật không ai có thể thấy nàng, dù sao A Khắc Thiên Kiều cũng là người của phe Thái gia, hắn hoàn toàn che dấu sự tồn tại của nàng, bên ngoài chỉ thấy hắn cùng năm nữ kia đi dạo phố, ai biết được hắn đang cầm trên tay sợi xích, đầu kia là một nữ tử dáng hình ngon lành đang bị xích cổ như chó bò tứ chi đi trên đường.

A Khắc Thiên Kiều thân bị trói vô cùng dâm mỹ, cổ đeo vòng xích, đuôi giả lắc lư phía sau, nàng bây giờ không khác con chó cái được chủ nhân dắt đi dạo, bên cạnh nàng, cả năm nữ nhân cũng chả ai thèm mặc quần áo gì, thoải mái tự nhiên trần trụi mà dạo chơi ở chợ, đi tới ngã ba đông đúc, họ đè nhau ra mà địt.

A Khắc Thiên Kiều bị nắc kiểu chó trước mặt bao nhiêu người dân qua lại, vừa xấu hổ vừa thích thú rên xiết. Cứ thế Chu Cương Liệt dẫn các nàng vừa dạo chơi vừa địt nhau đến tối.

Điểm dâm dục của A Khắc Thiên Kiều đã đạt hơn 80. Nàng này đã chấp nhận số phận, chủ động cầu hoan tận hưởng khoái cảm bị bạo dâm.

“Chủ nhân, chơi em đi, chơi Thiên Kiều đi, em là chó cái của ngài, là con đĩ dâm, ngài cứ mạnh bạo mà địt em, đừng thương tiếc em, á… ân ân… đét mông em đi, sướng quá… ngài thật thô bạo… ân ân… em lại ra rồi… bắn vào đi, ra bên trong em… vừa ra vừa đánh em đi…”

“Con đĩ này trở thành con chó cái thích khổ dâm rồi, thật bó tay.” Hi Nguyệt lắc đầu, nàng đã thỏa mãn trả thù, để nữ nhân này thành tình nô cho sư phụ mới là tốt nhất.

Nguyệt Nga thoải mái về cung, Chu Cương Liệt để A Khắc Thiên Kiều lại với đám Hi Nguyệt, hắn lại xe nhẹ đường quen tới Liên Hoa Am thăm Đãng Hồng Trần.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300