Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 107
Phần 107: Mò vú quốc sư

Chu Cương Liệt đến thăm quốc sư như thường lệ, hắn nằm gối đầu lên đùi nàng, tay mân mê lấy núm vú phía ngoài áo.

“Ưm… chàng thật là dâm tặc. Không ngờ chàng dạy dỗ Nguyệt Nga tốt như vậy, mới đây đã đột phá Nguyên Anh hậu kỳ rồi.”

“Tất nhiên, ăn của ta không biết bao nhiêu tiên đan tiên quả, không lên cấp thì chắc chắn là phế vật”, hắn vẫn không ngừng tay xoa bóp cặp nhũ hoa.

“Ta trợ giúp đồ đệ nàng mạnh lên như vậy, nàng có phải nên thưởng cho ta không?” Hắn ngước mặt đòi hỏi.

“Đồ đệ thiếp không phải chính là đồ đệ chàng sao? Còn đòi thưởng.” Đãng Hồng Trần cốc lên đầu hắn, nhưng vẫn ậm ừ cho phép tình lang kéo áo của mình xuống.

Chu Cương Liệt cởi lớp áo vải, bên trong là cái yếm màu mận thêu hoa sen. Cặp ngực nàng to, yếm không che nổi hết. Hắn kề sát mặt vào yếm, hít hà hương thơm nữ tử.

Đãng Hồng Trần xấu hổ quay mặt sang chỗ khác, Chu Cương Liệt vòng tay rút cái dây, chiếc yếm rơi xuống, bộ ngực bạo mãn được giải thoát tưng tưng nẩy lên ngạo nghễ.

“Á, ai cho chàng cởi yếm, đừng có nhìn.” Quốc sư thiếu nữ hốt hoảng hai tay che lấy ngực, mặt đỏ ửng.

“Ta chỉ nhìn một xíu thôi mà, đâu có mất gì đâu, ngoan ta thương.” Hắn buông lời dụ dỗ, hôn lên môi nàng, Đãng Hồng Trần bị mê hoặc, tay từ từ thả lỏng xuống, để hai vú trần cho tình lang nhìn.

Toà thiên nhiên cao ngất xuất hiện trước mắt hắn, đôi nhũ thịt tròn trịa săn chắc, núm vú hồng tươi nhô ra mời gọi. Chu Cương Liệt không nhịn được, ôm lấy eo nàng, úp mặt mình vào giữa hai quả đồi, dụi dụi, hít hà hương thơm khiến hắn mê mẩn.

“Úi úi… chàng đồ hư hỏng, chỉ nói là xem thôi mà, ai cho chàng chạm vào.” Quốc sư lòng như nai con nhảy loạn, nắm hai tai hắn đẩy ra.

Chu Cương Liệt giở trò chai mặt, đưa hai tay lên mò mẫm, rồi bóp lấy đôi vú, hai ngón kẹp lấy đầu ti mà vân vê.

“Ư ưm… dừng lại… đừng… đừng mà… Chu lang xấu tính.” Đãng Hồng Trần nhắm tịt mắt ngửa cổ lên, cảm giác kích thích nơi đầu vú khiến nàng quên cả chuyện đẩy hắn ra.

Chu Cương Liệt le lưỡi liếm lên da thịt nàng, quét lưỡi xung quanh khiến hai bầu vú ướt nhẹp, rồi hắn há miệng ngậm lấy một bên đầu ti, chùn chụt nút như em bé bú sữa.

“Á… chàng kỳ cục quá… đừng làm vậy mà… thiếp… thiếp cảm thấy lạ quá…” Nàng hoảng loạn không biết nên làm sao, mặc cho tình lang bú vú, nhào nặn thỏa thích.

Bên dưới háng nàng ngứa ngứa, nước từ bên trong vô thức rỉ ra. Lát sau khi Chu Cương Liệt cắn nhẹ đầu ti day day giữa hàm răng, nàng bỗng rên lên một tiếng rồi hẩy nhẹ hông, sau đó xụi lơ.

Cô nàng quốc sư này thật nhạy cảm, chỉ mới kích thích hai vú mà nàng đã ra luôn rồi. Hắn buông tha, nhìn Đãng Hồng Trần mới vừa lên đỉnh, mắt nàng hơi dại ra, thở gấp gáp.

Nhìn Chu lang đang hì hì nhìn mình, nàng xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui vào, hai tay đánh vào ngực hắn.

“Xấu xa… xấu xa… chàng là đồ biến thái, dâm tặc… Làm thiếp xấu hổ…” Cô nàng thiếu nữ này đánh yêu nhẹ hều.

“Haha, ngoan nào, ta chỉ nựng một xíu thôi mà, nàng cũng quá nhạy cảm rồi nha.” Hắn ôm lấy nàng hôn lên môi. Hôm nay chỉ như vậy thôi, hắn sẽ tấn công nàng từ từ từng bước, dù gì nàng cũng là Địa Tiên, nếu cường bạo đè xuống địt sẽ khiến nàng phản cảm.

Chu Cương Liệt từ biệt Đãng Hồng Trần ra về, ghé qua phủ quốc công, tiếp tục đem Trương Bạch Lan ra ngoài du ngoạn.

Đêm nay Võ quốc công lại mơ thấy ác mộng, lần này còn khủng khiếp hơn, vợ ông ta cả cơ thể tràn đầy tinh trùng, khuôn mặt dâm đãng đĩ thỏa bị ba cái xúc tu như quái vật trói lại, lỗ lồn lỗ đít bị đâm rộng ra, ác mộng còn chân thật đến nỗi phu nhân còn chìa sát cái lồn rậm lông đang mở toang hoác ra trước mắt, cho hắn xem tận cùng bên trong lồn, có tinh trùng chảy xuống đầy mặt ông ta.

Sáng sớm, Võ Kiến Bàn lại giật mình bật dậy, bên cạnh phu nhân ngoan hiền thục đức của ông ta vẫn nằm ngủ ngon lành.

“Giấc mơ quái quỷ gì, chắc dạo này ta lo nghĩ việc quân quá nên mới thấy ác mộng.”

Trương Bạch Lan phía sau lưng khẽ cười ranh mãnh.

Chu Cương Liệt dẫn theo ba cô nàng Mạt Ly, Hi Nguyệt và Nguyệt Nga đi dạo trên đường, dân chúng và tu sĩ hôm qua vẫn còn ấn tượng với màn hai tiên nữ cân cả năm mươi tên, ánh mắt nhìn Hi Nguyệt và Nguyệt Nga đầy thán phục.

Dưới ánh mắt chết mê chết mệt của đám nam nhân, hai cô nàng đang hoàn toàn khoả thân bước đi, cặp vú tưng tưng nẩy lên theo từng nhịp bước, đặc biệt là ở bên dưới, lỗ đít hai nàng nhét xâu chuỗi chín viên, lỗ lồn cắm một cái cặc giả đang rung lắc hết công suất.

Hai nàng vừa đi mà hông thì run lên, nước dâm nhiễu xuống đường theo từng bước, đến gần cổng thành, Chu Cương Liệt cười đê tiện nắm lấy hai cái cặc giả rút ra, hai con đĩ đứng giữa nơi đông người dạng rộng háng, nước lồn cùng nước đái phun như thác lũ về phía trước, mặt hai người dâm đãng hết mức, mắt trợn lên, lưỡi thè ra.

Nếu không có ảo cảnh che giấu thì dân chúng và tu sĩ nơi đây chắc lòi hết mắt ra khi thấy cảnh này mất.

Phía sau chợt có tiếng nói. “Hi Nguyệt, chúc mừng nàng đã đột phá, quả là người phụ nữ ta nhìn trúng, thiên phú không tệ nha.”

Thái Phiên phe phẩy quạt giấy đi tới, phía sau còn có Hướng Bá Long, Hàn Quốc Cựu, A Khắc Thiên Kiều và bốn tên hộ đạo.

Hi Nguyệt đang sung sướng, nghe tiếng kẻ thù thì tắt cả nứng, nàng trở lại trạng thái tiên tử lạnh lùng lãnh đạm liếc xéo, “Hừ, ngươi cũng xứng mơ tưởng tới ta, cút.”

Nguyệt Nga cũng tiến tới nhìn chằm chằm. Thái Phiên cười lớn, “Việc nàng trở thành tình nô của ta chỉ là chuyện sớm muộn thôi, nàng nghĩ đột phá Nguyên Anh hậu kỳ thì đủ sức đánh lại ta sao?”

Chu Cương Liệt hơi nghiêm mặt, Thái Phiên luôn chú ý tới hắn, sợ sẽ làm vị Tán Tiên này nổi điên giết người, hắn cũng thu lại kiêu ngạo dẫn người bước đi, không quên để lại một câu.

“Nàng sớm muộn sẽ là của ta, ai cũng không bảo vệ được.”

Nhìn theo kẻ thù rời đi, Hi Nguyệt ánh mắt càng lạnh lẽo hơn, nếu để nàng xếp cặp đấu với Thái Phiên, nàng sẽ cho hắn thấy hậu quả của việc khinh thường người khác.

Chu Cương Liệt tiếp tục dẫn ba cô gái dạo phố tới trưa rồi về phòng, buổi chiều hắn lại tiếp tục cùng các nàng song tu, tối lại đi thăm, trêu đùa Đãng Hồng Trần, khuya tìm quốc công phu nhân dẫn nàng đi làm đĩ.

Sáng hôm nay, vòng tiếp theo của Đại hội võ đạo diễn ra, dân chúng tu sĩ lại lũ lượt kéo về núi hòa Thành, ai ai cũng háo hức.

Chu Cương Liệt dẫn chúng nữ đến vị trí được sắp xếp sẵn, ngoài ra còn có cặp Uyên Ương Đặng Khôi và Ân Tử Bình.

Sở Vương đứng giữa lôi đài, kế bên là Võ Kiến Bàn và Đãng Hồng Trần, một cái lọ được quốc sư chuẩn bị sẵn, bên trong có 32 phiếu được đánh dấu từ 1 đến 16, mỗi số một cặp. 32 tu sĩ bốc thăm, số ai trùng nhau thì sẽ đấu với nhau. Cái lọ được phủ trận pháp, không ai gian lận nhìn thấu qua được.

Giờ lành đã đến, 32 tu sĩ bước lên đài, Hi Nguyệt, Nguyệt Nga cùng Đặng Khôi và Ân Tử Bình cũng đứng dậy, hôm nay các nàng ăn mặc đàng hoàng không khoả thân nữa.

Chu Cương Liệt đảo mắt nhìn toàn trường, nhếch mép cười lạnh, “Hừ, một đám rồng nhựa hổ giấy, đợi đại hội xong xuôi sẽ là ngày tử của các ngươi.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300