Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 172
Phần 172: Dã ngoại tránh nắng

Sáng hôm nay khi Chu Cương Liệt dẫn chúng nữ xuống ăn sáng thì đã thấy Quan Tùng cùng Hồng Loan ngồi dưới sảnh, tên Liệm Quan Nhân này vừa trở về từ rạng sáng.

Hắn rất vui vì thê tử mình đã được tiền bối hỗ trợ rèn luyện căn cơ khá tốt, vài ngày nữa là có thể tiếp tục tu hành, hắn hướng tiền bối chắp tay tạ ơn.

Chu Cương Liệt vẫn giữ phong phạm cao nhân khiêm nhường, trong lòng thì mắng tên này sao mà về sớm thế, hắn vẫn chưa dụ dỗ được Hồng Loan nữa. Không biết có phải do tưởng tượng hay không mà hắn thấy tiểu nương tử bên kia hình như cũng xụ mặt len lén liếc nhìn hắn.

Hồng Loan đúng là hơi không vui, phu quân trở về thì nàng và tiền bối sẽ phải giữ khoảng cách với nhau, tuy nàng chưa có tư tưởng ngoại tình nhưng vẫn muốn cùng Chu Cương Liệt thân cận hơn, tiền bối là người đạo đức, có chồng nàng ở đây ông ấy sẽ chủ động giữ khoảng cách với nàng.

Sáng nay hai người cũng vừa cãi nhau xong, Quan Tùng thấy nàng có y phục và trang sức đắt tiền tò mò hỏi, nàng nói là đi dạo phố với mấy nữ nhân bên cạnh tiền bối được ông ấy tiện tay mua tặng.

Phu quân thế mà mắng nàng sao lại nhận đồ của tiền bối, hai người đã mắc nợ ông ấy rất nhiều rồi, giờ nàng còn tiêu tiền của ông ấy. Đó rõ ràng là tiền bối tặng cho nàng tại sao nàng không thể nhận chứ, nàng đâu có đòi ngài ấy mua đâu, phu quân thật quá cứng nhắc.

Thái Hậu ngồi kế bên Chu Cương Liệt được hắn dùng ảo thuật che giấu, vì sáng nay khá nắng nên sau khi ăn uống no nê hắn định đưa chúng nữ đi ra ngoài dã ngoại.

Hồng Loan hào hứng muốn đi theo nhưng Quan Tùng sau mấy ngày bôn ba muốn ở lại phòng nghỉ ngơi, nàng đành phải xụ mặt ở lại với chồng.

Quan Tùng không để ý đến thê tử đang trề môi nhìn mình, hắn vui vẻ nhận lấy một khối Tiên linh thạch do Chu Cương Liệt đưa tặng, tạ ơn rối rít.

Nhìn bóng lưng Chu Cương Liệt dẫn theo mấy nữ đi xa, nàng liếc mắt nói. “Chàng mắng thiếp nhận quà của tiền bối, nhưng ngài ấy đưa Tiên linh thạch sao chàng không từ chối đi?”

“Hừm, nàng thì biết cái gì, tiên linh thạch chứa đựng năng lượng dồi dào, có nó ta sẽ nhanh chóng tiến vào đột phá, chỉ cần tu vi thăng lên Địa Tiên thì sẽ có nhiều cơ hội báo ơn ngài ấy hơn.” Quan Tùng hào hứng đi về phòng tu luyện.

Hồng Loan nhìn ông chồng mình, lại nghĩ đến bóng lưng cao lớn, khuôn mặt uy nghiêm mà phúc hậu kia, trong lòng âm thầm so sánh…

Ra khỏi cổng thành, Chu Cương Liệt ở một góc vắng vẻ cưỡi mây đưa chúng nữ bay vút lên thiên không. Mạt Ly đã quá quen với việc được bay rồi, nhưng Lạc Thủy, Tiểu Điệp và nhất là Thái Hậu Trang Đài thì là trải nghiệm mới lạ.

Ở trên cao quan sát cảnh vật thu nhỏ dưới chân, tự do bay lượn vô cùng thoải mái, các nàng vui thích hò hét không ngừng. Chu Cương Liệt thả chậm tốc độ bay để chúng nữ thỏa sức quan sát phong cảnh.

Biện Trang Đài cảm thấy thật đúng đắn khi quyết định đi theo chủ nhân này, từ khi ở bên hắn, những ngày tháng buồn tẻ chán chường của nàng đã biến mất.

Hắn đáp xuống một ngọn núi cao cách Vương Đô mấy trăm dặm, nơi này có hồ nước trong lành, có bóng cây rợp mát, rất thích hợp để cắm trại nghỉ ngơi tránh nắng.

Chu Cương Liệt lấy tấm thảm lớn trải trên đất, bày biện đồ dùng cùng thức ăn nước uống chuẩn bị sẵn ra, các cô nàng quây quần lại với nhau nói cười vui vẻ.

Trời đã dần trưa, gió hiu hiu mát mẻ, Chu Cương Liệt nằm dài trên thảm nhắm mắt nghỉ ngơi, Mạt Ly và Tiểu Điệp không ngần ngại lột phăng quần áo trần truồng nhảy xuống hồ nước tắm rửa.

Hai bộ ngọc thể thiếu nữ trắng ngần đùa giỡn nhau vô cùng thích mắt, Mạt Ly hai vú đã có quy mô rồi, cũng lớn bằng quả cam rất ra dáng cô gái thành niên, Tiểu Điệp thì cặp ngực đồ sộ hơn, chúng tưng tưng nảy lên xuống theo từng động tác của nàng.

Biện Trang Đài ngồi nhìn hai cô gái, nàng cũng rất muốn tắm nhưng sợ có ai đi qua dòm ngó.

Lạc Thủy thì đang lột trái cây đút cho hắn, Chu Cương Liệt dùng pháp thuật hệ băng tạo ra mấy khối đá lạnh ướp rượu và trái cây vô cùng tươi mát.

Sau mấy ngày song tu thì nàng đã đạt đến Trúc cơ hậu kỳ rồi, hắn còn phải tiếp tục nâng cao tu vi cho nàng để thể chất lô đỉnh phát triển hơn nữa.

Thấy chủ nhân nhìn mình đắm đuối, Lạc Thủy mỉm cười, nàng tự giác ngồi xuống bên hông hắn, đưa tay tháo đai lưng tụt quần hắn ra, con cặc mà nàng yêu thích được giải thoát chào cờ sừng sững.

Biện Trang Đài liếc mắt qua, đập vào ánh nhìn của nàng là cái của nợ thô to gân guốc đang giật giật đòi hỏi, nàng hoảng sợ lùi về sau hét lên.

“Á, biến thái, chủ nhân ngài làm gì vậy hả? Giữa thanh thiên bạch nhật sao lại cởi quần?”

Tuy nàng đã chấp nhận thân phận của mình, nhưng dù sao vẫn là Thái Hậu với tính cách tiểu thư ương bướng, Chu Cương Liệt ngoài hôn thì cũng chưa làm gì nàng nữa.

“Trang Đài tỷ đừng sợ, muội chỉ muốn giúp chủ nhân giải khuây thôi mà.” Lạc Thủy vô tư cầm lấy thân cặc mà xóc, miệng cúi xuống ngậm lấy quy đầu mà mút.

“Hai người… hai người rõ là một đôi dâm đãng.” Biện Trang Đài lắp bắp mắng.

“Tỷ đã là người của chủ nhân thì nên tập cho quen chuyện này đi, cặc ngài ấy ngon lắm đó.” Lạc Thủy vừa bú liếm vừa dụ dỗ.

“Phi, có quỷ mới thèm.” Thái Hậu quay mặt sang chỗ khác không để ý.

“Oa, Lạc Thủy tỷ ăn cặc chủ nhân sao không rủ bọn muội.” Mạt Ly đang tắm thấy hai người trên kia ân ái thì reo lên chạy tới.

“Muội nữa muội nữa.” Tiểu Điệp sợ mất phần cũng nhanh chóng chạy qua.

Thái Hậu nương nương đời nào từng thấy cái cảnh tượng hoang đường như thế này, ba cô gái ai cũng xinh đẹp tuyệt mỹ đang cặm cụi châu đầu vào tranh nhau bú liếm chung một con cặc của nam nhân.

Năm đó nàng được gả vào cung, Tiên đế muốn lâm hạnh nàng cũng phải tự đến cung, nàng chưa bao giờ phải cùng các phi tần khác phục vụ đế vương cả.

Nàng và tiên đế lên giường với nhau được đâu đó bốn năm lần thì ông ta bệnh nặng kiêng cữ hành phòng đến khi băng hà, và cái dương căn của ông ta cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái, đâu có khủng bố như thứ nàng đang thấy trước mặt đây.

Miệng thì nói không thèm, nhưng nghe âm thanh chụt chụt chóp chép phía sau, Biện Trang Đài cũng rất tò mò đưa mắt len lén quan sát.

Tròng mắt nàng co rụt lại, mồm há hốc như không tin vào mắt mình, tên chủ nhân gia súc này là quái vật sao? Sao lại có ba cái dương vật.

Chu Cương Liệt tránh các nữ giành nhau nên mọc ra ba con cặc chia đều cho từng nàng, thấy Thái Hậu nhìn mình như quái thú, hắn âm thầm mỉm cười.

“Trang Đài tỷ, mau lại đây đi, cặc của chủ nhân thích lắm đó.” Tiểu Điệp ngoắc tay mời gọi.

Thái Hậu giả bộ không nghe quay mặt đi hướng khác, lát sau nàng vểnh tai nghe tiếng Lạc Thủy đang rên rỉ, khi nàng quay lại thì đã thấy Chu Cương Liệt đè ngửa thân thể trần trụi của cô nàng có đôi mắt to ngây thơ kia xuống mà ngấu nghiến quất cắm.

“Ứ… a… ân ân… sướng, chủ nhân… sướng quá… địt em đi… mạnh nữa đi… em chịu được… đâm thấu vào tử cung em đi… cặc ngài là nhất, em nghiện nó mất rồi… địt tung cái lồn dâm đãng của kỹ nữ này đi… A… aaa…”

Thái Hậu rất ngạc nhiên khi một cô gái như thần nữ lại có thể nói ra những lời tục tĩu đầy dâm mị như vậy, hai cô gái nhỏ Mạt Ly Tiểu Điệp thì đang mỗi người ôm một con cặc dài như con rắn mà chơi đùa.

“Cái đó sướng tới vậy sao? Sao của chủ nhân lại khác biệt so với đàn ông khác như vậy? Không lẽ đạt đến tiên nhân thì cơ thể sẽ biến đổi.” Những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu nàng, hơi thở Thái Hậu dần gấp gáp, dưới háng nàng cảm giác ngứa ngày dâng cao.

Tiểu Điệp đi đến nắm lấy tay Trang Đài kéo đến gần, sau đó cầm lấy con cặc dài thòn đưa cho nàng. “Tỷ thử sờ vào nó đi, thích lắm đó.”

Lúc đầu Thái Hậu còn ngại ngùng rụt tay không nhận, nhưng dần dà tính tò mò lấn át cơn sợ hãi, nàng cầm khúc thịt trên tay mà sờ mó.

Ừm, nó to, cứng ngắc, lại còn gân guốc thấy ghê, đầu nấm đỏ sậm, nóng hổi. Nàng cũng bắt chước vuốt ve thân cặc, rồi xoa xoa cái quy đầu.

Chu Cương Liệt vừa địt với Lạc Thủy vừa cảm nhận con cặc ở trong bàn tay mềm mại của Thái hậu, con cặc còn lại thì đang chà lấy mu lồn non nớt của Mạt Ly.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300