Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 66
Phần 66: Phát Hạo quyết định

Sáng sớm, Bính thúc và A Lỗi rời khỏi miếu hoang, hai người tính sẽ ra bến thuyền kiếm việc làm, sau khi ăn Dương căn quả, sức vóc hai cha con mạnh như trâu như hổ, có thể làm gấp năm gấp mười người bình thường, từ nay về sau sẽ kiếm được tiền nhiều hơn rồi.

Khi hai người bước ra khỏi khu ổ chuột, một chiếc kiệu đã chờ sẵn ở bên đường, một tì nữ vén màn đi ra, chạy tới chỗ Bính thúc và A Lỗi.

“Hai người, tiểu thư chúng ta gọi các ngươi qua.”

Hai cha con hết sức bất ngờ, hơi thận trọng nhìn qua, Thiên Thành từ cửa sổ kiệu nhìn lại, nháy mắt. Thấy là cô tiểu thư dâm đãng mới tối qua còn nằm dưới hông họ mà rên rỉ, hai cha con hơi chột dạ. Không lẽ tối qua chơi cô ta dữ quá, sáng tới hỏi tội mình?

Hai người rụt rè theo chân tì nữ bước tới, ở ngoài kiệu chắp tay cung kính chào. Vì ở đây nhiều người, Thiên Thành không dám tùy tiện nói nên truyền lời cho tì nữ.

“Tiểu thư nhìn thấy hai người sức vóc hơn người, muốn thuê hai người làm gia đinh trong phủ, có chịu hay không?” Tì nữ sẵng giọng nói lại.

Đám gia đinh đi theo nhìn lên hai người đàn ông, họ cơ bản không nhớ đây là hai kẻ hôm trước vì nhìn Thiên Thành tiểu thư mà bị đánh suýt chết, xì xào bàn luận, hai hán tử này có gì mà tiểu thư chính tay chỉ định làm gia đinh.

Thiên Thành từ cửa sổ len lén nháy mắt, liếm liếm môi, Bính thúc và A Lỗi nhìn thấy, vội vui mừng đồng ý, làm gia đinh cho nhà Tể tướng, oai phong hơn làm bốc vác nhiều nha, tiền lương còn cao hơn nữa.

Hai người theo sau kiệu, về đến phủ Tể Tướng, Thiên Thành muốn thử thực lực của cả hai, cho hơn 20 gia đinh khác cầm gậy lên tỉ thí. Hai cha con xông đến tả xung hữu đột, đánh ngã hết toàn bộ, sức mạnh của hai người bây giờ đủ sức vật cả trâu, mấy tên này nhằm nhò gì.

Đám người làm ai ai cũng khâm phục họ, Thiên Thành ra lệnh kể từ nay hai người trở thành hộ vệ bên cạnh nàng, nàng đi đâu sẽ theo đó, tối đến tuần tra canh gác bên ngoài khuôn viên nơi nàng ở, hai người này mạnh hơn hai chục người gộp lại, đám gia đinh cũng vui vẻ đồng ý, họ cũng chả thích suốt ngày kè kè sau tiểu thư, chán chết.

Tối, Bính thúc và A Lỗi thay phiên tuần tra, người còn lại gác cổng tiểu viện của Thiên Thành. Bên trong chỉ có tiểu thư và đám thị nữ ở, nam nhân cấm vào. Canh lúc thị nữ đã đi ngủ hết, Bính thúc gác cổng, A Lỗi lẻn nhảy tường vào, gõ cửa phòng tiểu thư.

Như chờ sẵn, Thiên Thành mở cửa ra, vòng tay ôm lấy hắn kéo vào trong. Phòng đã được Chu Cương Liệt bố trí cách âm, bên ngoài không thể nghe được.

A Lỗi để nàng ngồi lên bàn, đưa miệng hôn lấy bờ môi, tay thì không để yên bóp lấy cặp vú bên ngoài lớp áo. Thiên Thành cũng hôn đáp trả nồng nhiệt. Nàng tự rút dây lưng, cởi y phục ra, A Lỗi cũng tự lột quần áo mình, hai người chốc lát đã trần truồng, hắn cúi người vục đầu vào háng nàng, ngậm lấy mu lồn như đói khát.

Lát sau, tiếng rên rỉ vang vọng khắp phòng, không lọt ra ngoài, A Lỗi đè cô tiểu thư lên giường, hông hẩy liên tục địt vào lỗ lồn của nàng.

“Á… ưm… đúng rồi… địt mạnh lên… em thích lắm… sướng lắm… em thuê hai người về là để địt lồn em đó… lãnh lương để địt con gái Tể Tướng… sướng nhất hai cha con huynh rồi nha… ư ư…” Thiên Thành rên rỉ, A Lỗi nghe mà phê lòi, hắn đụ nàng lên đỉnh liên tục, bắn vào lồn nàng ba phát.

Sau đó A Lỗi ra ngoài canh gác, Bính thúc nhảy vào tiếp tục đè Thiên Thành ra địt. Hai cha con cứ thế thay phiên, rồi chịu không nổi mặc kệ đêm khuya không có ai, hai người cùng vào gian dâm cô tiểu thư này.

Họ bắn ngập các lỗ trên người nàng, cho nàng uống nước đái, chơi nàng tới tận tờ mờ sáng mới buông. Kể từ đó, hai cha con làm gia đinh cho Thiên Thành tiểu thư, tối thì thay nhau đụ nàng, nàng đi ra ngoài thì đi theo, lâu lâu lại kéo nhau vào ngõ vắng nào đó rồi địt tung lồn nàng lên. Thiên Thành rất thỏa mãn với cuộc sống dâm dục như vậy.

Mấy ngày nay, thời khóa biểu của Chu Cương Liệt rất đơn giản, sáng vào cung dành cả ngày song tu với Vương Phi và Công chúa, tối về Kiều Tố Lâu, nếu Kiều Anh và Tố Vân không bận tiếp khách thì lại đè ra đụ, Tiểu Yên cũng đến góp vui.

Trong triều, Phát Hạo và quần thần vẫn kiên trì chờ Yên quốc, hết ngày này qua ngày khác, tới ngày thứ mười, hai tên sứ giả Cát Lợi và Trần Tham của Càn, Ninh quốc hết kiên nhẫn, họ vào triều hỏi thái độ của Vân Lạc, cùng với đe dọa, đại quân ở ngoài biên đã chờ lâu khó nhịn, nếu Phát Hạo không chịu trả lời thì họ buộc phải về chuẩn bị chiến tranh.

Cả triều đình Vân Lạc mặt đen như đít nồi, Yên quốc khả năng cao đã bỏ rơi họ. Ở giữa chính điện, Phát Hạo tuyên bố, Vân Lạc đầu nhập vào Tấn quốc, để thể hiện lòng thành, nay ban hôn cho Công chúa Vân Nhi cho thế tử Càn Quốc, lại bỏ đi tước vị Vương Phi, gả Kiều Trinh cho quốc sư Ninh Quốc. Ba nước giải hòa, ba ngày sau sẽ đưa kiệu dâu của Vân Nhi và Kiều Trinh đến Càn, Ninh, sau khi có được cô dâu, hai nước sẽ rút binh trả lại hai huyện thành cho Vân Lạc.

Hai tên sứ giả hài lòng, cùng hai tên tu sĩ lông mày sâu róm và râu dê lên đường quay về, hẹn ba ngày sau sẽ đưa Thế tử và Quốc sư đến đón dâu. Cùng ngày, tuyên bố được đưa ra khắp toàn quốc, dân chúng người thì thở phào vì không phải chịu cảnh chiến loạn, người thì tức giận dậm chân vì quốc vương hèn yếu lại dâng Vợ con ra để giữ vững cơ đồ.

Phát Hạo mấy lần đến gặp Vương Phi và Công chúa, nhưng đều nhận lấy từ chối phũ phàng, hai nàng ở trong phòng song tu triền miên với chủ nhân, ai rảnh đâu mà tiếp hắn. Phát Hạo chỉ nhắc nhở hai nàng ba ngày sau đưa đến hai quốc gia kia, các nàng cũng chỉ ậm ờ cho hắn yên tâm.

Hai ngày sau, Kiều Trinh trần truồng ngồi trên người Chu Cương Liệt, âm đạo khắt khe bao bọc lấy dương vật hắn, bụng nàng phát ra ánh sáng vàng chói, cả cơ thể từng luồng kim quang chạy dọc. Trong đan điền, một viên đan lặng lẽ xoay tròn, không sai, Kiều Trinh đã đột phá Kim Đan cảnh, nhờ vào song tu, ăn dương căn quả và một viên Kết đan dược của Chu Cương Liệt đổi từ cửa hàng.

Vân Nhi bên cạnh vô cùng hài lòng, nàng cũng đã đạt Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, mấy ngày nữa là lên Kim Đan như mẹ. Song tu với người tầng cấp Chân Tiên hơn chục ngày bằng người khác nỗ lực tu hành cả nửa đời nha.

Chu Cương Liệt dạy cho Kiều Trinh nhiều pháp thuật cơ bản khi đã có Kim đan, nàng nhanh chóng thành thục kiểm soát tu vi bản thân. Ba người cười hì hì, sáng ngày mai là phải đi dâng hiến bản thân giúp cho Vân Lạc Quốc trường tồn rồi nha, đó là lời của Phát Hạo ỉ ôi mấy ngày nay, hắn nói cả rổ đạo lý, nào là hắn cũng bất đắc dĩ, nào là vì quốc gia phải hy sinh, nào là ở bên kia hai nàng sẽ hạnh phúc, hắn rất đau lòng các kiểu.

Hai nàng càng nghe càng thấy hèn hạ, hình tượng quân vương Phát Hạo xưa nay đã triệt để xuống bùn.

Các nàng lại ôm lấy Chu Cương Liệt, bắt đầu một trận song tu tiếp theo, chờ ngày mai đến.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300