Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 104
Phần 104: Đại hội khai mạc

Ban tối, Chu Cương Liệt mò vào phòng quốc sư, nàng đã sớm chuẩn bị trà ngon ngồi đợi.

“Chu lang.” Đãng Hồng Trần ôm lấy người yêu, dụi dụi đầu, thiếu nữ lần đầu biết yêu rất quấn quýt, tại Chu Cương Liệt dặn nàng tạm thời giữ bí mật, nếu không nàng sẽ vứt cả mặt mũi mà cả ngày bám lấy hắn.

Hắn lấy Địa Tiên Y và Thất huyền cầm ra, “Cái này tặng cho nàng.”

Hắn giải thích công dụng hai món, quốc sư càng nghe ánh mắt càng sáng lên, ôm lấy hai bảo vật thích không rời tay.

“Để thiếp mặc vào cho chàng xem.” Nàng không ngần ngại ở ngay trước mặt hắn tháo dây lưng, cởi ra áo vải trắng và quần dài. Trên người chỉ còn mỗi áo yếm và quần lót nhỏ.

Chu Cương Liệt nhìn chăm chăm, cặp vú nàng tròn lẳn nặng trĩu, hai bên vú thịt lộ ra khỏi yếm, bên dưới là cặp mông săn chắc nảy nở rung rinh, gò mu cao ngất phồng lên sau lớp vải, vài sợi lông hơi chìa ra khỏi mép quần lót.

Đãng Hồng Trần chỉ cho hắn xem nhẹ một xíu, rồi chạy vào sau bình phong mặc Địa Tiên Y vào.

Khi nàng bước ra, Chu Cương Liệt như thấy được một nàng tiên kiều diễm, bộ váy áo vừa khít cơ thể nàng, bên trên là áo tơ tằm, nửa che nửa hở lộ ra cái khe ngực ai cũng muốn chìm vào, một lớp áo sa mỏng khoát nhẹ bên ngoài, phía dưới là váy dài ba lớp, màu sắc hòa nhã, ngoài ra còn có một dải lụa bồng bềnh như tiên bay lượn.

“Nàng đẹp lắm.” Hắn bước đến ôm lấy nàng tiên vào lòng.

“Để thiếp đàn cho chàng nghe.” Đãng Hồng Trần bước đến, tay cầm đàn thất huyền, pháp bảo này nếu tấn công thì nó uy lực vô song, tấu nhạc cũng rất hay.

Nàng đàn những âm điệu vui tươi của tình yêu, Chu Cương Liệt ngồi vỗ tay uống trà thưởng thức. Đến khuya, hắn chuẩn bị ra về, bàn tay ăn mặn ôm lấy cô tình nhân, khẽ chạm vào cặp vú sữa bên ngoài lớp áo, lại lòn tay vuốt ve đùi ngọc, bóp cặp mông nàng, hai người nút lưỡi nhau say mê.

“Chàng hư hỏng quá nha, hồi trước gọi là dâm tặc quả là không sai.” Đãng Hồng Trần mặt hồng hào cúi xuống để người tình thoải mái nhào nặn cặp vú.

Sau đó Chu Cương Liệt buông nàng ra rời đi, tìm Trương Bạch Lan giải quyết nỗi buồn.

Hôm nay, Quốc công phu nhân trần truồng đi dạo khắp ngoại thành, ở một góc vắng vẻ bị sáu hán tử cao lớn khỏe mạnh thay nhau địt, họ đụ vào lồn, đít, miệng, cả hai núm vú của nàng, khi đã xuất tinh xong, cho nàng tắm trong tinh dịch, sáu tên lại bắt nàng quỳ xuống, há miệng uống nước đái, bụng nàng no căng, thân thể nhầy nhụa hôi thối mùi tinh trùng và nước tiểu.

Nàng giữ nguyên bộ dáng đó đi vào phòng quốc công, Võ Kiến Bàn sau một ngày luyện quân đã ngủ say, đâu hay biết bên cạnh giường, vợ mình như một cái bồn chứa tinh bẩn thỉu đang đứng lắc lư, cả thân hình trần truồng lầy lội tinh dịch và nước đái của nam nhân khác.

Nàng lay lay Võ quốc công, “Phu quân, mau thức dậy.”

Võ Kiến Bàn lầu bầu hé mắt ra, “Phu nhân, có chuyện gì nửa đêm gọi ta như vậy.” Khi thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta mặt già há hốc, đôi mắt mở to muốn lòi cả ra. Ai đây? Phu nhân ta đâu?

Trước mặt ông ta, một người đàn bà tóc tai rối bời, cả thân thể trần truồng, cặp vú to tổ bố, đặc biệt, cơ thể nàng ta ướt chèm nhẹp thứ chất lỏng đặc sệt trắng đục, từ trong miệng, dưới cái lồn rậm lông và cả lỗ đít đang chảy ra thứ nước sền sệt đó, cả núm vú cũng rộng toang hoác, sữa chảy ra, mùi kinh khủng pha trộn, vừa hôi vừa khai bốc lên.

“Ngươi là ai?” Ông ta quát lên.

“Phu quân, ngài không nhận ra ta sao? Vợ ngài đây, quốc công phu nhân đây.” Người phụ nữ vén tóc để lộ khuôn mặt, Võ Kiến Bàn chấn kinh, đấy đúng là mặt người vợ của ông ta, nhưng… nhưng sao…

Ông ta bị sốc đến độ mắt trợn trừng, hít vào một hơi cái mùi khủng khiếp phát ra từ cơ thể đó, quốc công bật ngửa ra, triệt để hôn mê vì sốc.

Sáng sớm, Võ Kiến Bàn giật mình bật dậy… Nhìn qua bên cạnh, phu nhân Trương Bạch Lan áo quần chỉnh tề đang ngủ ngon lành, vẻ mặt an tường hạnh phúc.

“Là… là mơ sao? Ác mộng… sao ta lại thấy được hình ảnh vợ mình khủng khiếp như vậy chứ…” Ông ta lắc lắc đầu, cố quên đi hình ảnh đêm qua mơ thấy, rồi xuống giường thay đồ đi tới quân doanh, hôm nay là đại hội võ đạo, cần quốc công đảm bảo an ninh.

Võ Kiến Bàn đâu ngờ hình ảnh tối đêm qua đều là sự thật, quốc công phu nhân sau một đêm ra ngoài gian dâm đã mang cả cơ thể nhơ nhuốc về cho ông ta xem, khi ông ta sốc mà bất tỉnh, Chu Cương Liệt đã xóa sạch dấu vết khiến ông nghĩ mình gặp ác mộng.

Bản thân cái tên gây nên sự tình thì giờ này đang ngồi ăn sáng thoải mái với Hi Nguyệt và Mạt Ly, sáng nay khai mạc đại hội, phải đến sớm nha.

Đại hội võ đạo được diễn ra tại núi hòa Thành, nơi này địa hình rất đặc biệt, một vùng đồng bằng được bao bọc bởi bốn dãy núi xung quanh, tạo hình như một giác đấu trường.

Sở quốc đã cho xây dựng nơi này thành chỗ diễn ra đại hội, sàn đấu rộng cả nghìn thước vuông đủ cho tu sĩ đấu đá, ai cũng biết sức phá hủy của tu sĩ cao hơn phàm nhân nên cần không gian rộng thoải mái ta tay không gò bó.

Xung quanh là khán đài mấy vạn chỗ ngồi, trông không khác gì sân vận động quốc gia ở thời nay.

Tu sĩ nhộn nhịp vào núi, chọn cho mình chỗ ngồi ưng ý, các tu sĩ đăng ký thi đấu từ trước cũng bắt đầu tiến vào trong, khán đài chật ních người, bên ngoài được bố trí trận pháp truyền hình ảnh, phàm nhân không vào được bên trong có thể tới xem.

Tới giờ khai mạc, giữa sân, Sở Vương Khương Lộc được Võ quốc công và binh sĩ hộ tống đi vào. Ông ta hướng tu sĩ chào hỏi, rồi thông báo thể thức thi đấu. Đãng Hồng Trần ăn mặc như thường ngày đứng nơi cao nhất quan sát.

Lần đại hội này có tổng cộng 652 tu sĩ đăng ký tham dự, buổi chiều sẽ diễn ra vòng loại, tất cả tu sĩ lên đài đánh loạn chiến, từ 652 người loại đến khi chỉ còn 32 người vào vòng trong.

Tu sĩ lên đài ký khế ước sinh tử tự chịu, kẻ bị đánh rơi xuống hoặc mất khả năng chiến đấu thì bị loại. 32 người sẽ chia cặp đấu tìm ra 16 người, tiếp tục từ 16 người chia cặp đánh tìm ra 8 người, cứ thế đến khi chỉ còn một cặp cuối cùng đánh chung kết.

Giải thưởng đã công bố từ trước, nam nhân thắng sẽ được Sở quốc phong tước, cưới Nguyệt Nga công chúa, nữ nhân thắng sẽ được bái nhập Liên Hoa Am làm đệ tử quốc sư.

Trên đài chỉ có một luật, không dùng thủ đoạn do tu sĩ cấp cao cho, tránh trường hợp bọn con ông cháu cha xài vật phẩm phong ấn đòn đánh cấp hóa Thần hay Tán Tiên để công kích. Còn lại các thủ đoạn bản thân đều tự nhiên mà sử dụng, pháp khí không hạn chế.

Sở Vương nói xong một tràng, được hộ tống đi xuống, khán giả và đấu sĩ nghỉ ngơi chờ đầu giờ chiều lên đài.

Chu Cương Liệt ngồi ngay hàng ghế cao do Sở Vương chủ tâm bố trí, dù sao hắn cũng là Tán Tiên, được đặt cách là lẽ dĩ nhiên, hắn phát hiện vài cỗ khí tức quét qua mình không thân thiện, là bọn Thái gia cùng ba bên khác, hắn chả quan tâm, lũ chó rơm đó không làm được gì.

“Sao? Đã chuẩn bị kỹ càng chưa.” Hắn quay qua Hi Nguyệt và Nguyệt Nga.

“Lần này con sẽ diệt hết bọn thiên kiêu đó, không chừa một ai.” Hi Nguyệt vẻ mặt lạnh lùng liếc mắt.

“Muội sẽ giúp tỷ.” Nguyệt Nga ôm tay sư tỷ, trải qua sư phụ dạy dỗ mấy ngày, hai nàng đã thân thiết không đấu đá nhau nữa.

Ân Tử Bình và Đặng Khôi ngồi gần đó, nàng đưa mắt nhìn qua, nếu không có tên đạo lữ cản mũi kỳ đà này, nàng đã ở bên cạnh chủ nhân rồi.

Nơi tụ tập mấy vạn người này rất thích hợp cho thương nhân buôn bán, các hàng bán đồ ăn uống dựng lên, phía ngoài còn có các nhà cái đến từ Thành Đô mở sòng cược, không khí nhộn nhịp vô cùng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300