Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 117
Phần 117: Dã ngoại

Hôm nay Chu Cương Liệt quyết định đưa chúng nữ đi chơi dã ngoại.

Mạt Ly vô cùng háo hức chuẩn bị, hắn dẫn con bé đi mua rất nhiều đồ ăn thức uống.

Chuẩn bị xong xuôi, Chu Cương Liệt dẫn cả đám đi ra khỏi thành, ở một góc vắng vẻ cưỡi mây bay đi. Hắn cứ thế nhằm về một hướng ngẫu nhiên mà bay.

Được cưỡi mây vân du như thế này làm các nàng rất phấn khích, ai cũng có thể bay bằng phi kiếm, nhưng rất tốn chân khí, và bay cũng không thể cao như đằng vân kiểu này.

Khi đã cách Thành Đô hơn ba trăm dặm, Chu Cương Liệt dừng lại ở một dãy núi, nơi này có thác nước trên cao chảy xuống, có dòng suối mát trong lành, từng cây cổ thụ rợp bóng mát, xung quanh còn có thú hoang, dưới suối cá tung tăng bơi lội, chim ríu rít ca.

Quả là một nơi rất thích hợp để ngắm cảnh ăn uống vui chơi. Chu Cương Liệt lấy ra tấm khăn lớn trải trên nền đất bằng phẳng dưới táng cây, sau đó lấy ra cái bàn cùng vài tấm đệm lót.

Thức ăn nước uống được bày biện ra, hắn còn vơ tay thu về một đống củi, nhóm lửa lên.

Các nàng thì chia nhau ra, Mạt Ly tung tăng chạy nhảy khắp nơi, Hi Nguyệt thì chỉ yên lặng ngồi cạnh sư phụ, các nàng kia thì đi dạo xung quanh khám phá hoàn cảnh.

Chu Cương Liệt làm vài cái cần câu phát cho từng người, các nàng rất ít khi có trải nghiệm như thế này, ai cũng háo hức vui vẻ ngồi câu cá, hắn thì đi vào rừng, lát sau quay lại trên tay cầm ba con thỏ và hai con gà rừng.

Các nữ cũng câu được kha khá cá lớn, mọi người vui vẻ cùng nhau nướng thịt và cá.

Nguyệt Nga đang thêm gia vị vào món thịt, bỗng nàng nghĩ ra cái gì, vội chạy đến, kéo dây đai của Chu Cương Liệt ra.

“Yêu nữ nhà con muốn làm cái gì đó?” Hắn nhìn cô công chúa tinh nghịch này hỏi.

“Con nấu ăn, thấy hơi thiếu gia vị, cần sư phụ giúp.” Nàng trả lời.

“Gia vị gì vậy sư muội?” Hi Nguyệt đang nướng cá quay lại hỏi.

“Hehe, là tinh dịch của sư phụ, thử nghĩ xem, nếu món ăn được phủ một lớp tinh dịch thơm ngon béo ngậy lên thì sẽ mê người biết chừng nào.” Nguyệt Nga thản nhiên nói. Các nữ khác cũng bó tay với độ lầy của cô công chúa này.

“Ý kiến hay.” Hi Nguyệt lại gật đầu đồng tình, Mạt Ly cũng ở sau vỗ tay.

Thế là Nguyệt Nga lột phăng quần Chu Cương Liệt ra, bắt lấy dương vật đang cương lên sừng sững, nàng khẽ xóc, tay kia mân mê hai hòn dái, miệng đặt nụ hôn lên đầu khấc, sau đó thèm thuồng há miệng ngậm nguyên con cặc vào.

Miệng nàng há to, lưỡi liếm láp, đầu thò thụt liên tục, con cặc ra vào mồm nàng, xem cái miệng công chúa như cái mồm lồn mà địt.

Tay nàng khuấy sục, Mạt Ly cũng nhào tới há cái miệng nhỏ xíu tập tành ngậm hòn dái hắn.

Chu Cương Liệt ngồi ra thảm, mặc cho các nàng thổi kèn, sau một hồi, hắn không hề cầm cự mà thả lỏng tinh mang, bìu dái co rút, thân cặc giật giật phóng tinh trùng ra, Nguyệt Nga vội hứng lấy, hắn xuất rất nhiều, cả hai ly rượu đầy.

Công chúa lém lỉnh kia đem số tinh ấy bỏ vào một cái nồi. Mạt Ly thì liếm láp con cặc ăn nốt số tinh trùng vươn vãi.

“Vẫn chưa đủ, sư phụ cần phải xuất đầy cái nồi này.” Nguyệt Nga tiếp tục nắm lấy cặc Chu Cương Liệt sục bú tiếp, Hi Nguyệt cũng dừng tay chạy lại góp sức, lát sau cả đám năm nữ nhân đều bu lấy xung quanh hắn, Chu Cương Liệt cũng mở công pháp mọc ra ba con cặc, các nàng thi nhau bú liếm, cố vắt tinh của hắn ra.

Đạn của Chu Cương Liệt như vô hạn, hắn đã ra bốn lần, cái nồi đã gần đầy, Nguyệt Nga hài lòng, đem thịt đã rửa sạch nhúng vào nồi tinh trùng để tẩm ướp, sau đó vớt miếng thịt dính đầy chất lỏng trắng đục ra, thêm gia vị rồi đưa lên nướng.

Sau khi đã nướng chín thức ăn bỏ vào dĩa, nàng lại đem số tinh trùng còn trong nồi phết lên trên, nhìn những miếng thịt, con cá chín bốc khói, phía trên phủ một lớp sốt tinh trùng trắng đục, các nàng nuốt nước bọt thèm thuồng.

Rồi cả đám ăn uống ngon lành, thịt nướng ướp tinh làm các nàng mê mẩn, ăn sạch sẽ không chừa miếng nào.

Đã đến giờ trưa, Mộng Vân ôm lấy cánh tay Chu Cương Liệt lắc lư nũng nịu.

“Chủ nhân, em nứng quá, ngài chơi em đi.”

“Em cũng vậy, đã nứng lồn lắm rồi.” Ân Tử Bình cũng ôm lấy hắn đòi hỏi.

Hi Nguyệt và Nguyệt Nga cũng nhào đến, hắn vui vẻ gật đầu chấp nhận, lần lượt đè từng nàng ra, lột sạch quần áo, Mạt Ly cũng bắt chước cởi đồ, ngực của nàng sau một thời gian ăn uống đầy đủ lại được các tỷ chỉ cho bí quyết nên đã nhô lên một ít, ra dáng thiếu nữ rồi.

Hắn xếp các nàng nằm xuống cạnh nhau, rồi lần lượt đưa tay sờ mó, khi tiểu huyệt cả đám đã ướt nhẹp, hắn vận công mọc thêm hai con cặc dài ngoằng như con rắn, rồi hướng đến Hi Nguyệt, Nguyệt Nga và Mộng Vân mà đút vào, Ân Tử Bình hắn dùng hai ngón tay chọc vào lồn nàng mà vọc, Mạt Ly thì chỉ xoa miết bên ngoài khe lồn nhỏ xíu đã làm con bé trân người lên rồi.

Một trận nhất long chiến ngũ phượng diễn ra giữa cảnh hoang dã. Chu Cương Liệt cùng các nàng quần thảo, đủ các loại tư thế, hắn chất chồng ba nàng lên, sáu cái lỗ thịt xếp dọc, rồi hắn dùng ba con cặc luân phiên địt ngẫu nhiên vào, Mộng Vân vừa ra xong đang ở sau ôm lấy hắn mà liếm láp cơ thể.

Mạt Ly thì hắn chưa tính chơi, chỉ vọc cho con bé cao trào rồi để nó nằm nghỉ ngơi.

Ba con cặc như ba con rắn nước liên tục đâm vào rút ra, tiếng rên rỉ vang vọng cả vùng rừng núi. Hắn còn lấy thêm mấy món đồ chơi tình dục để không có cái lồn nào bị thiếu cặc.

Sau khi đã bắn cho các nàng nỗi người hai phát, các nữ cũng đã ra mấy lần, cả bọn mới thỏa mãn nằm xuống, tinh trùng từ lồn, đít và miệng các nàng chảy ra.

“A… chơi dã ngoại thật là sướng…” Nguyệt Nga nằm dạng háng thở hổn hển nói.

“Đúng vậy, sau này chúng ta phải chơi như vậy nhiều hơn.” Hi Nguyệt gật đầu.

Trời đã về chiều, năm nữ quyết định xuống suối tắm rửa sạch sẽ. Cả đám trần truồng nhảy xuống, vui vẻ đùa giỡn tạt nước nhau.

“Á, cá… cá rỉa lồn muội.” Nguyệt Nga la oái oái, một con cá nhỏ thấy cái lồn của nàng hấp dẫn đã liều mình cắn vào.

Lúc này, thần thức của Chu Cương Liệt cường đại đã phát hiện có vài người đang đi tới, đều là phàm nhân. Hắn như nghĩ tới cái gì, hướng các nữ nói.

“Đang có phàm nhân đi tới đây, các nàng ai muốn cho họ nhìn thì ở lại tắm, ai không thích thì lên đây.”

Hi Nguyệt và Mạt Ly vội đi lên, mặc đồ chỉnh tề, Nguyệt Nga cùng Ân Tử Bình và Mộng Vân vẫn thản nhiên tắm rửa vui đùa. Nguyệt Nga này điểm đã vừa đạt 85, không ngại ngần trần truồng thậm chí cho nam nhân khác chơi nữa.

Hi Nguyệt vẫn chưa đạt 85 điểm nên vẫn ngại ngùng đi lên, để ba nàng kia trình diễn.

Từ phía xa, một đám nam nhân ăn mặc hơi rách rưới, vác theo cung tên, đao rìu, lưới và dây thừng, bộ dạng như đang đi săn thú, lúc trước hắn cũng để ý phía mặt kia ngọn núi có thôn làng, đây chắc là người dân trong thôn.

Một đám khoảng chục người đàn ông đang đi, bỗng nghe phía trước có tiếng nữ nhân cười giỡn, họ cẩn thận nhè nhẹ bước đến, núp sau bụi rậm quan sát.

Chu choa mẹ ơi… đây là tiên nữ, tiên nữ hạ xuống nơi này tắm rửa. Cả đám đàn ông trẻ nhất là thanh niên 17 tuổi, lớn nhất là ông già cường tráng hơn 60 đều lé mắt mà nhìn. Ba nàng với thần thức Nguyên Anh đã sớm phát hiện những cái phàm nhân này đang núp nhìn lén, nhưng vẫn giả bộ không phát hiện, tiếp tục chơi đùa tắm rửa.

Từng cỗ ngọc thể trần trụi, làn da trắng, tóc đen xõa dài, từng cặp vú sữa to bự, cặp mông tưng tưng nảy nở, phía trước các nàng là đám lông đen mượt che lấy nơi tư mật thần thánh.

Chục tên thợ săn mắt không chớp, nước dãi chảy cả ra, họ sống ở đây bao nhiêu đời, chưa từng thấy nữ nhân xinh đẹp như vậy, so với họ, các thôn nữ trong làng đều như vịt đẹt so với phượng hoàng.

Có tên chịu không nổi kéo quần xuống cầm cặc sục, Chu Cương Liệt ôm lấy Hi Nguyệt và Mạt Ly ẩn thân ngồi quan sát hết. Một trận gió nổi lên khiến bụi cây bọn kia núp bay tán loạn, ba nàng kia giả vờ vô tình nhìn thấy, lại giả vờ hốt hoảng hô lên.

Chục tên thợ săn thì bối rối không biết phải làm gì. Ân Tử Bình mạnh dạn, không thèm che đậy, đưa tay ngoắc lấy.

“Các ngươi mau qua đây.”

Đám thợ săn nhìn nhau, chàng trai 17 tuổi trẻ chưa trải sự đời nghe tiên tử vẫy gọi liên đi tới, đám ở sau hơi sợ sệt lục tục theo sau.

“Nè, gặp được nhau ở đây là có duyên, mau xuống đây tắm với chúng ta.” Nguyệt Nga cũng không che chắn, lộ hàng mời gọi.

Mộng Vân càng trực tiếp hơn, tay xoa vú tay vạch nhẹ mép lồn khoe hết cảnh xuân.

“Đến đây đi, cho các ngươi đụ vào lồn này.”

Đám phàm nhân kia còn cẩn thận cái gì nữa, đồng loạt lột đồ nhảy xuống, tranh nhau ôm lấy những cổ ngọc thể tiên tử vào.

“Trời ơi ta có nằm mơ không? Lại được tiên nữ cho phép chạm vào.” Trung niên da đen nói.

Chục người chia nhau sờ mó, hôn hít, bú liếm từng cỗ thân thể, tuy Nguyệt Nga chỉ mới 85 điểm, nhưng nàng rất bạo dạn ham vui nên để mặc họ chơi đùa.

Họ thay nhau bóp vú, sờ mông, liếm láp từng chỗ trên cơ thể các nàng, các nàng nút lưỡi hôn hít với từng người, dạng rộng chân để đám phàm dân này thấy rõ lỗ lồn.

Rồi cái gì đến phải đến, ba nàng bị chục gã đàn ông dân lao động thân thể cường kiện đè mà đụ tập thể, lỗ lồn, lỗ đít, miệng các nàng không chỗ nào không có cặc.

“Con mẹ nó, đây là lần chơi gái tuyệt nhất trên đời của lão tử.”

“Lồn các nàng thật bót, khít chặt đến nỗi vừa đút vào đã muốn bắn a.”

“Đây nào phải tiên nữ gì, là ba con đĩ ở đây mời gọi nam nhân địt thì đúng hơn.”

“Hôm nay lão tử phải địt hết cả ba con đĩ này.”

“Cha, ngươi địt lỗ lồn cô ta lâu quá, nhanh đến lượt con.”

“Mày đụ lỗ đít tạm đi, lồn con này phê quá tao không rút ra nổi.”

“Miệng lồn của bọn đĩ này cũng rất sướng nha, bú cặc tao tới tận gốc, quả là ba con phò cái.”

Bọn chúng vừa gian dâm, vừa sỉ nhục các nàng, nhưng ba nàng chỉ sướng khoái kêu rên, mặc chúng làm.

Đến gần tối, chục tên thợ săn đã xuất trong lồn, lỗ đít và miệng ba nàng đầy ắp tinh dịch, ba con kỹ nữ nằm sóng soài trên đất, bị địt tập thể đến ngất lịm.

Hi Nguyệt thấy cảnh này, dưới lồn hơi ngứa, nàng vẫn chưa đạt đủ điểm nên không dám chơi, nhưng vẫn ao ước. Chu Cương Liệt thấy đã đủ, phẩy tay dọn hết đồ đạc, đám thợ săn tính tiếp tục chơi thì ba nàng tiên nữ đĩ điếm đã biến mất, cả bọn dáo dác tìm nhưng không thấy, hơi thất vọng mặc đồ vào, tiếp tục đi săn, xem như cơ duyên trời ban được một buổi chơi tiên nữ đi.

Về đến Kim Tiền Lâu, ba nàng tắm rửa sạch sẽ, Nguyệt Nga thỏa mãn trở về cung, hai nàng kia sau một ngày quần thảo đã mệt mỏi nằm ôm nhau ngủ, Hi Nguyệt cũng trở về phòng.

Chu Cương Liệt thì thay đồ, tới thăm tình nhân quốc sư.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300