Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 270
Phần 270: Nhất Phượng chiến quần Long

Đám đàn ông này lần đầu lại thấy người phụ nữ đẹp đến mức này, nàng hơn xa mấy mụ đàn bà trong làng, ai nấy đều đen đúa quê mùa tầm thường.

Khổng Gia Linh biết họ đang nhìn mình đầy thèm muốn, nàng cũng vô tư co hai chân lên ngồi ở tư thế bó gối. Cái váy của nàng vốn vừa mỏng lại rách rưới đủ chỗ, khi nàng co chân lên thì trùng hợp làm sao cái chỗ rách dưới váy lại bị kéo rộng ra.

Đám ngư dân mở mắt tròn xoe nhìn không dám chớp, chỗ váy rách cái âm hộ với mu lồn múp rậm lông và cái khe thịt đỏ tươi đang hé mở hoàn toàn bại lộ.

Tiếng nuốt nước bọt ực ực, hơi thở nặng nề dồn dập, ngay cả ông lão ngoài sáu mươi cũng cảm thấy máu dê lên tận đầu. Cô nàng này không hề có sự phòng bị nào cứ thế lòi lồn ra cho họ ngắm nhìn.

Khổng Gia Linh còn cố ý dạng hai đùi ra một xíu để hai múi thịt tách rộng, từ đó cho đám đàn ông nhìn kỹ bên trong cái hột le đang cương cứng nhô cao, lỗ lồn chảy ra dòng nước thấm ướt cả váy.

Hơn chục gã đàn ông chuyển qua ngồi đối diện nàng xem cho rõ, ai ai đũng quần cũng cứng ngắc đội lên một cái lều cao. Nàng thì làm như không biết cứ vô tư ăn cá, thi thoảng nhìn họ cười dịu dàng.

Tuy nhiên đám đàn ông này cũng chỉ ngừng lại ở việc nhìn, không ai dám ra tay, họ tuy chỉ là những bần dân thấp kém nhưng cũng đều là người thiện lương, phân nửa đã có gia đình vợ con vì mưu sinh mới phải ra biển.

Đúng là họ rất thèm muốn cô gái này, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nhìn cho no mắt chứ không ai dám gây tội hiếp dâm cả.

Khổng Gia Linh hơi xụ mặt vì thất vọng, Chu Cương Liệt ngồi vắt chân trên đỉnh núi thấy thế chỉ cười lắc đầu.

“Chà, muốn chơi mà không dám sao? Vậy để ta giúp các ngươi có thêm động lực.” Hắn búng tay lấy bình khí gas kích tình đã cất rất lâu chưa xài tới ra sau đó bỏ vào bụi rậm phía sau đám nam nhân.

Khí thể không màu không mùi âm thầm lan tỏa, chỉ một khắc sau, khuôn mặt những người ngư dân đã đỏ kè, đôi mắt nhìn cô gái đang lộ hàng trước mặt như sói đói tìm thấy con mồi.

Rồi cái gì tới phải tới, một tên trẻ tuổi nhất định lực kém cỏi không nhịn được nữa, hắn gào lên giật phăng cúc áo nhào đến chụp lấy Khổng Gia Linh đè nàng ra tấm phản gỗ sau lưng.

“Á… ngươi muốn làm gì, mau buông ta ra… cứu mạng… mau ngăn hắn lại… cứu tôi với… ối da…” đảo chủ phu nhân vui như mở cờ trong bụng nhưng vẫn theo kịch bản mà hét toáng lên.

“Tiểu Đậu, ngươi làm gì vậy? Không nên như thế.” Lão già đưa tay mở miệng can ngăn, những người còn lại thì chỉ ngồi im quan sát không ai nói gì.

“Phùng lão, mọi người, mau đến đây cùng ta chơi cô ta. Các người đừng có ở đó giả vờ lương thiện nữa, ở giữa biển khơi bao la này lại có con hàng ngon như vậy sao lại bỏ lỡ, có ai biết được đâu.” Tên trẻ tuổi tên Tiểu Đậu này mắt đỏ kè khà khà vuốt ve da thịt của Khổng phu nhân.

“Không, đừng nghe hắn… mọi người mau cứu tôi… tôi không muốn đâu, bớ người ta hiếp dâm…” giọng nàng đầy sợ hãi bi oan, nước mắt chảy dài làm người ta thấy mà thương tiếc.

“Nhìn cái gì nữa, xem này, ả ta không mặc cái gì bên trong nãy giờ cứ đẩy đưa cố tình để lộ lồn ra cho chúng ta ngắm, con đàn bà này rõ ràng là một đãng phụ dâm dật đang muốn câu dẫn chúng ta, vậy thì ngại gì mà không xơi chứ hả?”

Tiểu Đậu đè chặt hai tay Khổng Gia Linh, tay còn lại hắn nắm lấy cái váy mỏng hung hăng kéo lên, mảnh vải nhanh chóng bị xé nát, hạ thân của nàng hoàn toàn lộ ra trước mặt hơn chục tên đàn ông ở đây.

“Hít…” những đôi mắt trừng trừng ngắm nghía không sót chút da thịt nào, cặp mông mắn đẻ bự chảng, cái lồn với gò mu thịt cao ngất đầy lông đen rậm, cái khe lồn đỏ au, hột le như viên ngọc trai cương cứng.

Năm tên đàn ông nữa đầu hàng dục vọng, họ nhe răng cười dâm xông tới vây lấy nàng vào giữa, phần vải phía trên cũng rất nhanh bị xé toạc ra, Khổng Gia Linh chính thức hoàn toàn trần trụi.

“Không… huhu… làm ơn… tha cho tôi… ai cứu tôi với… bớ người ta…” nàng hét to lên ra sức quẫy đạp. Nếu dùng lực lượng Địa Tiên thì đám phàm nhân này chắc chỉ một phẩy tay là thành bánh thịt, nhưng nàng đã áp chế bản thân xuống tận cùng, không khác gì một cô gái yếu đuối bị bầy yêu râu xanh vây lấy.

Khí gas kích tình làm tốt vai trò của mình, bây giờ thì toàn bộ nam nhân đều đã nhào tới kể cả ông già sáu mươi kia.

Họ bao quanh nàng, tay thò tới mân mê từng chỗ da thịt trên người, nhất là vú, mông, lồn. Khổng Gia Linh có chống cự nhưng không đáng kể, bị đám đàn ông lực lưỡng bao vây.

Họ lột hết quần áo của mình ra, hơn chục gã nam nhân rắn chắc, hơn chục con cặc chìa tới, Khổng phu nhân quỳ ở giữa, mùi cặc đầy hôi hám nhưng đậm khí chất cương dương phả vào mũi nàng.

“Bú nó cho ta, con điếm.” Một tên trung niên có con cặc cong lên dài thòn nắm lấy đầu nàng dí sát cặc vào miệng.

Khổng Gia Linh bộ dáng khổ sở đáng thương bị ép phải há miệng, sau đó nàng phải dùng cả hai tay hỗ trợ vừa bú cặc vừa sục cho họ.

Hơn chục con cặc kích cỡ dài ngắn mùi vị đều khác nhau, có con còn do lâu ngày không vệ sinh dính bợn trắng hôi hám tởm lợm. Nhưng chúng bắt nàng phải ăn bằng hết, làm sạch cho chục con cặc không sót con nào.

Khi đã bú qua một vòng, có hai tên yếu quá bắn luôn vào miệng nàng. Tiểu Đậu kia bộp chộp nhất, hắn nhào lên trước banh hai đùi Khổng Gia Linh ra, dí cặc vào âm đạo của nàng rồi thúc mạnh, con cặc nam nhân trẻ tuổi đâm một phát lút cán, nhưng chỉ vài giây sau bị từng thớ thịt trong thành âm đạo siết chặt khiến tên này chịu không nổi bắn luôn tại chỗ.

“Hừ, con mẹ nó, ả đàn bà này khít quá, muốn bóp nghẹt cặc ta luôn rồi.” Tiểu Đậu rút cặc ra xấu hổ gãi đầu, vừa đâm vào đã bắn thật mất mặt quá.

“Tránh ra để tao, mày yếu quá.” Tên trẻ tuổi thứ hai nhào đến thế chỗ, hắn rút kinh nghiệm của Tiểu Đậu kia, quẹt đầu cặc trước cửa mình của Khổng phu nhân sau đó mới đút từ từ vào.

“Hít… đúng là khít thật.” Tên này cũng xém bắn, may là nhịn được, sau đó bắt đầu hẩy mông nhịp vào.

“Ô ô ô… van xin các người, tha cho tôi… huhu… ư… á… làm ơn… đừng hiếp tôi nữa… ưm… ân… ưm…”

Khổng Gia Linh trong vai nữ nhân bị đám ngư dân cưỡng hiếp đau đớn van nài, sau đó nàng bị lão già sáu mươi kia tọng con cặc tuy già vẫn gân guốc bự chảng vào họng.

“Ưm… ọc… um ưm…”

“Bú cặc rồi im miệng đi con đĩ, nhìn bộ dạng của ngươi chắc chắn đã nứng lồn lắm rồi phải không, nước nôi chảy lênh láng thế kia.” Ông ta không còn là cụ già đáng kính nữa, đưa tay vả vào mặt nàng một cái bốp rồi giữ lấy đầu xem miệng nàng như lỗ lồn mà dập.

“Nhiều người thế này mà ít lỗ quá.” Một tên trung niên đang dùng tóc Khổng Gia Linh sục cặc vừa tiếc nuối.

“Đã mang tiếng hiếp dâm còn ngại cái gì nữa, coi nè, đụ vào lỗ đít của nó đi.” Tên trẻ tuổi đang chơi lồn nâng nàng lên vạch hai bờ mông thịt lộ cái lỗ hậu ra.

“Đúng nhỉ, để tao.” Tên trung niên chồm tới, hắn lấy nước miếng thấm ngón tay rồi đút vào lỗ đít Khổng phu nhân, sau đó dùng hai ngón banh rộng cửa sau ra chèn con cặc vào.

“Trời ơi… làm ơn… rút ra… đau quá… huhu… van xin các người, thả tôi ra… đừng mà… Ưm… á…” Khổng Gia Linh giả vờ la lên đau đớn nhưng trong thâm tâm thì sướng điếng cả người.

Nàng trước sau hai lỗ bị giáp công, miệng bú con cặc già, tay sục hai cái cặc khác, vú bị một tên ép lại đụ, mấy tên khác không có lỗ đành dùng cả nách, tóc, bàn chân nàng để chơi.

Khổng Gia Linh lúc này không thèm giả bộ nữa, nàng nhả con cặc ra nói to.

“A… ôi… nhanh chơi em đi… hai ba người cùng địt vào một lỗ cũng được… nong tét cái lồn với lỗ đít em ra đi các anh ơi… đúng vậy… em là con đĩ thèm cặc… em đi khắp nơi để nhiều người đàn ông xa lạ gian dâm… ôi… ưm… các anh chơi mạnh lên, em ngứa lồn quá rồi…”

Đám đàn ông nghe nàng nói mà cứng hết cả người, ngay lập tức hai ba tên xông đến.

“Haha, thì ra là cái loại điếm rẻ tiền muốn được chơi tập thể, mọi người mau đến thao nát cô ta.”

“Con mẹ nó lão sống sáu mươi năm rồi chưa từng thấy kỹ nữ nào lại thèm khát cặc đến mụ mị như thế này, mấy đứa nhỏ, không cần thương tiếc, chơi ả ta nát lồn cho ta.”

Họ hô hào chen chúc nhau xông đến, trong lồn nàng cắm ba con cặc, lỗ đít hai con, miệng bị banh rộng ra chèn hai cặc, đám còn lại thì chơi tay và vú.

Họ hè nhau nhấp vào hai lỗ thịt khiến chúng bị bành ra như cái động, hễ người này nhấp vào thì người kia rút ra. Thân thể Khổng Gia Linh không chỗ nào rảnh rỗi.

Người này xuất tinh thì đến người kia thế chỗ, nàng chỉ có thể rên ư ử trong miệng chứ không phát âm được câu nào.

Hai canh giờ sau, đám đàn ông lui ra ngồi nghỉ ngơi, Khổng Gia Linh lúc này không còn biết trời trăng gì, nàng nằm bẹp như bãi bùn nhão, cơ thể dính đầy dâm dịch trắng đục như vừa tắm trong bể tinh ra. Hông thi thoảng giật lên, hai lỗ bị nong rộng không khép lại được.

“Hức… nữa… em muốn nữa… Đến chơi em tiếp đi… em là bồn chứa tinh của tất cả đàn ông, lồn em là của chung, ai cũng địt được… hức… a… tới chơi em nữa đi…” nàng nói trong cơn mê man.

Đám đàn ông nhìn nhau, bó tay với độ dâm tiện của con đàn bà này, bị chơi đến tình trạng đó vẫn mở miệng đòi hỏi, không sợ bị chơi chết sao?

Tên Tiểu Đậu nhỏ nhất nhưng lắm trò nhất, hắn thấy nàng đang há họng trợn mắt thì cười gian chạy tới móc cặc ra nhắm vào miệng nàng mà đái.

Âm thanh róc rách, nước tiểu vàng khè khai tanh toàn bộ rót vào miệng Khổng Gia Linh sủi bọt trắng, yết hầu nàng động đậy tự động uống xuống từng ngụm.

Thấy vậy vài tên khác đang mót tiểu cũng cười rộ lên thay nhau nhào đến vạch cặc đái lên người nàng.

Chốc lát sau cả đám lấy lại sức, chúng đem nàng xuống biển tắm rửa rồi lại bắt đầu một vòng chơi mới. Vị đảo chủ phu nhân của Ngũ Hành Đảo bị một đám thường dân tiện mạt gian dâm suốt một đêm.

Chu Cương Liệt nhìn mà thầm mặc niệm cho Lãnh Trường Phong, sừng của tên này mọc chi chít trên đầu rồi. Con đĩ này dâm từ trong máu, hắn không cần quá tốn công đã khiến cô ta sa đọa thành dạng này.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300