Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 288
Phần 288: Trắc nghiệm tư chất

Khi tiếng chiêng vang lên, toàn bộ khán đài bên dưới đồng loạt ngưng những tiếng xôn xao bàn luận, phía trên mười toà lầu đài, tất cả nhân thủ của Thập Vương đồng loạt đứng dậy.

Chu Cương Liệt, Lạc Thủy và Tiểu Thiện tuy không biết gì nhưng vẫn theo phép đứng lên, đặc biệt là cô nàng thôn nữ bán cá kia dường như rất thích thú với những cái mới lạ lần đầu tiên gặp, cứ nhìn đông nhìn tây.

Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai nhìn chằm chằm về phía khu vực đứng của Tiềm Long Các, đặc biệt là ông cháu Nam Cung Vẫn và Nam Cung Hải cộng với ba tên đệ tử dưới trướng, ánh mắt phát ra hận thù từ xương tủy, dù chỉ là một cơn ác mộng nhưng giờ ngó thấy mặt chúng các nàng vẫn buồn nôn khó thở.

Cảm giác bị những kẻ mình ghét cay ghét đắng phá thân xử nữ, sau đó bị chúng trêu đùa như đồ chơi, hết tên này đến tên khác gian dâm, xuất tinh khắp cơ thể, các nàng phải bú liếm những thứ gớm ghiếc tanh tưởi kia, cuối cùng còn bị chúng cho uống nước đái.

Bắc Cung Nhược Giai nhìn kỹ khuôn mặt khinh khỉnh kia của Nam Cung Hải, đấu hội lần này là cơ hội duy nhất giúp Nam Cung gia trụ lại cái ghế Thập Vương, nàng và Lâm Phàm phải dập tắt cái ước vọng đó của chúng, dìm chúng xuống đáy vực sau đó sẽ xử lý sau.

Lãnh Nhược Hy thì định sau đại hội sẽ đi đến địa bàn Thanh Vân Cung âm thầm làm thịt gia tộc họ Lăng, chỉ khi chúng chết sạch thì ác mộng kia mới xóa nhoà khỏi tâm trí nàng. Tội nghiệp ba thế hệ nhà Lăng gia, chỉ vì một cơn ác mộng mà bị một cường giả Địa Tiên nhắm vào chuẩn bị đón họa diệt môn.

“Chà, ngoài Thập Vương các ngươi ra thì cũng có kha khá kẻ mạnh ở Tây Hải nhỉ.” Chu Cương Liệt liếc một vòng, cảm ứng được rất nhiều khí tức Địa Tiên tối đỉnh không kém gì mười đại thế lực.

Trong đó chú ý hắn nhất là ba tên Địa Tiên ngồi tuốt trên góc cao đang thi thoảng hướng ánh mắt tham lam về phía Lạc Thủy, chính là ba tên một thư sinh gầy, một đầu hói, một béo mập lúc trước từng nhắm vào Lạc Thủy, bọn này vẫn chưa từ bỏ mưu đồ mà.

“Điều đó là tất nhiên, ở đâu cũng có các tán tu hùng mạnh cả, Thập Vương Thành cũng không cấm đoán họ có mặt, chỉ cần đừng gây chuyện là được.” Lãnh Trường Phong đáp lời.

Lúc này bên dưới võ đài bằng đá núi lửa, một lão già lưng còng bước ra, người này tu vi Địa Tiên trung kỳ, là tổng quản lâu đời của Thập Vương Thành, chuyên quản lý sổ sách nội vụ, ông ta không thuộc bất cứ thế lực nào trong mười tông môn.

Trước toàn thể mấy vạn người ở đây, lão già cất giọng to rõ trầm ấm đọc một bài văn tế tự, sau đó tuyên bố khai mạc đại hội Thập Vương, khi ông ta vừa dứt câu nói thì xung quanh đài nổi lửa, tiếng trống trận cỗ vũ nhuệ khí vang xa.

Mọi người được phép ngồi xuống, tiếp theo là vài màn ca múa tạp kỹ do các phái biểu diễn, Tiểu Thiện ánh mắt như trân châu nở nụ cười hồn nhiên vỗ tay với những tiết mục dưới kia.

Nửa giờ sau, mười vị chủ thế lực dẫn theo ba thiên kiêu của mình nhảy xuống đài trong sự hò reo vỗ tay của đám khán giả, cả bên ngoài các phàm nhân cũng rất phấn khởi, những nhà cái đến từ Tây Hải thì không thể nào bỏ qua cơ hội cá cược kiếm tiền.

Mười đội ngũ xếp hàng xung quanh một tảng đá cao đặt ở giữa lôi đài, đây là Trắc nghiệm thạch mà Cổ đảo cung cấp để thực hiện vòng loại.

“Thể theo thống nhất từ Thập Vương, vòng so đấu đầu tiên sẽ là trắc nghiệm tư chất và tu vi…”

Vị tổng quản kia giải thích một lượt về cơ chế cũng như thể thức của Trắc nghiệm thạch, thứ này đã được các bên kiểm tra kỹ lưỡng không có vấn đề gì.

Điều này rất mới lạ, mấy năm trước đơn giản là chia cặp ra đấu, hoặc nhiều lắm là chơi theo kiểu loại trực tiếp đưa hết đấu sĩ lên đài ai rơi ra ngoài thì bị loại, năm nay lại có trò đo cả tu vi và tiềm lực, mức độ loại bỏ khá cao nha.

“Ai muốn lên đầu tiên?” Lão tổng quản nhìn quanh.

“Để Yêu Đạo Môn chúng ta khởi đầu đi, Thiết Hổ, Tang Sa, Châu Dực các ngươi lên đi.” Kim Mao Sư Vương giọng ồm ồm nhe răng phất tay cho ba đệ tử của mình lên.

Thiết Hổ là một kẻ dáng người cao lớn cơ bắp cuồn cuộn có đầu hổ, lông màu xám với vằn vàng, Tang Sa là một tên yêu tộc đầu cá mập với hàm răng nhọn hoắt, Châu Dực là một tên có đầu chim sau lưng còn có cánh rộng.

Cả ba lần lượt đặt tay vào phiến đá, chú ngôn xuất hiện, mọi người cả trên khán đài lẫn bên ngoài đều dõi mắt mà hóng.

“Thiết Hổ, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Tang Sa, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh, tư chất cấp Tím. Châu Dực, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh, tư chất cấp Tím.” Lão tổng quản hô lớn.

“Haha, không tệ, Thiết Hổ rất xứng để nắm giữ Yêu Đạo Môn ta mấy mươi năm sau nha.” Kim Mao Sư Vương cười lớn vỗ vai tên đệ tử, khá hài lòng với hắn.

“Vậy để Thanh Vân Cung chúng ta lên tiếp theo.” Lý Đạo Thành phất tay để ba đệ tử của mình đi lên. Hai nam một nữ ăn mặc đơn giản theo phong cách đạo gia, tóc búi ra sau mặt mũi cũng sáng sủa đưa tay vào tảng đá.

“Dương Đình Chân, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Lý Minh, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh, tư chất cấp Tím. Trần Linh Uyển, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam.”

Sau khi thấy kết quả trên Trắc nghiệm thạch, mấy tông môn kia đều nhìn Thanh Vân Cung ngạc nhiên, thế hệ này của bọn hắn lại đưa ra được hai thiên kiêu có tư chất hơn người như vậy, thật đáng ganh tị.

Lý Đạo Thành cầm phất trần tay vuốt râu làm dáng như đó là bình thường, mắt lại khẽ liếc về phía đám nhà sư Kim Cương Đảo, xưa nay ai cũng biết Phật Đạo hai nhà ở Tây Hải thường xuyên xích mích nhau.

“Vậy để nô gia phụng bồi tiếp theo nhé, các bảo bối Phiêu Miểu cung, mau lên đi.” Lữ Huyên vẫn phong cách ăn mặc diêm dúa hở hang cử chỉ lẫn ánh mắt đều mang theo phong tình lẳng lơ phất tay.

Khi ba nữ đệ tử của Phiêu Miểu cung xuất hiện, cả khán đài lẫn phàm nhân bên ngoài nếu là nam nhân thẳng thì ai cũng phải ồ lên, nuốt nước bọt ừng ực.

“Hứ, rõ là một đám kỹ nữ, chỗ thi đấu hay để chúng khoe thân vậy chứ?” Lãnh Nhược Hy ngồi trên lầu đưa ánh mắt khinh bỉ chê bai.

“Hức, ăn mặc thiếu vải như vậy thật xấu hổ chết.” Tiểu Thiện ngây ngô không biết mắng người chỉ dám đưa ra nhận xét như vậy.

“Thế gian tam giáo cửu lưu, trăm vạn cách để tu hành, bọn họ chọn cách đơn giản nhất là nhập thế buông xuôi theo dục vọng, đây cũng là một phương thức tu hành, chỉ sợ là sẽ sa đọa thành yêu nữ hại người thải bổ.” Chu Cương Liệt ở trước mặt Tiểu Thiện đáng yêu không dám nói lời suồng sã, chỉ đưa ra nhận định của mình dưới góc nhìn của một vị đại tiên.

Tiểu Thiện nhìn qua hắn, mỉm cười khẽ gật đầu hài lòng.

Mà quả thật ba vị nữ đệ tử của Phiêu Miểu cung kia ăn mặc hết sức nóng mắt, áo váy diêm dúa, phía trên lộ nửa bầu ngực thậm chí thấy cả quầng vú chứng tỏ chả nàng nào thèm mặc áo ngực bên trong, phía dưới váy người thì tà xẻ cao, người thì ngắn chỉ đủ che hạ bộ.

Nhìn chung nhan sắc tổng thể rất tốt, chỉ là hơi quá phấn son lại thêm cái thói lả lơi quyến rũ nên vẫn là nhận xét cũ, đây là một đám kỹ nữ.

“Từ Linh Linh, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Đặng Vân Yên, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh, tư chất cấp Tím. Liễu Mộc Nhi, tu vi Nguyên Anh trung kỳ, tư chất cấp tím.” Lão tổng quản hô lớn.

“Ây dô, hai đứa phải cố gắng đuổi kịp Linh Linh nghe chưa, phải kéo thêm nhiều gã lên giường nữa mới được.” Lữ Huyên vỗ về hai nữ đệ tử có thành tích không tốt lắm của mình, mọi người ở gần nghe mà chỉ biết lắc đầu.

“Vậy tiếp theo đến Thái Nhất môn của ta đi.” Trịnh Thời Thiên vuốt ria mép hất hàm, ba vị đệ tử một nam hai nữ tiến lên, ai nấy đều là nam tuấn tú, nữ mỹ lệ, ăn mặc hết sức sang trọng với hoa văn thêu hình các chòm sao trên quần áo.

“Hoắc Thiên Cơ tu vi hóa Thần trung kỳ, tư chất cấp Cam. Tạ Hiền Như tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Uông Thi tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, tư chất cấp Tím.”

Chín đại môn phái đều đưa mắt nhìn tên đệ tử trẻ tuổi tên Hoắc Thiên Cơ kia, mới nhiêu đó tuổi mà đã là hóa Thần trung kỳ còn là tư chất Cam, người này nếu trưởng thành sẽ là bá chủ một phương thậm chí còn mạnh hơn Trịnh Thời Thiên kia nữa nha.

“Kế tiếp đến La Sát Môn chúng ta nhé.” Giọng ẻo lả vang lên, tên bán nam bán nữ Ninh Hồng Chí phất tay cho đệ tử của mình ra. Ba đệ tử này dáng người khác nhau, điểm đặc biệt là mặt mũi ai nấy âm trầm mang theo thoang thoảng sát khí.

“Thiên Phần, tu vi hóa Thần trung kỳ, tư chất cấp Cam. Tô Sát, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Vi Huyết Mục, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Tím.”

“Hít…” mọi người hít một hơi khí lạnh, một nhà ra ba hóa Thần, có hai tên tư chất cấp Cam, thật là kinh khủng.

“Haha, Ninh môn chủ quả nhiên giấu rất kỹ a.” Trịnh Thời Thiên vuốt râu gật gù.

“Mấy người kia khí đen của oán niệm bao phủ sâu nặng, từng giết rất nhiều người.” Tiểu Thiện mặt có vẻ không vui chỉ vào mấy đệ tử La Sát Môn.

“Nàng có thể nhìn ra cả sát khí? Không phải nàng là phàm nhân sao?” Chu Cương Liệt ngạc nhiên quay sang hỏi.

“Ta không biết, nhưng ta có thể nhìn ra được tâm địa con người thông qua ánh sáng mà họ phát ra.” Tiểu Thiện thật thà nói.

“Cái này không chỉ là vạn tà bất xâm, nàng ấy thực sự có cả nhãn quang hết sức đặc biệt nha.” Yêu Dục xuất hiện khoanh tay nói.

“Thật kỳ lạ.” Chu Cương Liệt ôm một bụng thắc mắc nhìn tình hình bên dưới.

Mà cũng không thể trách sao đệ tử La Sát Môn lại mang đầy sát khí và oán khí trên người như vậy. Môn phái này xưa nay lấy sát phạt làm tiêu chuẩn, huấn luyện đệ tử theo kiểu nuôi trùng cổ, để chúng tự mình ra tay xử lý lẫn nhau, đạp xác đồng môn mà leo lên thượng vị.

Ai nấy đều tâm ngoan thủ lạt giết người không gớm tay, ai là kẻ thù của họ thì xác định bị đuổi giết không có chỗ trốn chạy. Đây sẽ là đối thủ nặng ký cho ngôi vị quán quân năm nay.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300