Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 194
Phần 194: Vây diệt Tuyết Liên Cung

Chu Cương Liệt vào phòng Quan Tùng, bây giờ hắn có thể tùy tiện vào mà không cần phải gõ cửa, Hồng Loan đang đứng trước gương xoay tới xoay lui ướm thử mấy bộ quần áo và trang sức mới.

“A, tiền bối.” Quan Tùng đang ngồi uống trà ngắm vợ mình thấy hắn bước vào vội đứng dậy chào, Hồng Loan thì rất tự nhiên cởi đi bộ đồ đang mặc sau đó lại thử bộ khác.

“Ồ, lại đi sắm đồ mới hả, vợ ngươi đúng là rất thích chưng diện nha.” Chu Cương Liệt ngồi xuống, Quan Tùng vừa rót trà cho hắn vừa nói.

“Đó là sở thích của cô ấy mà, hồi trước ta toàn độc lai độc vãng một mình, tiền bạc ngân lượng trên người cũng rất ít khi dư giả khiến cô ấy ăn mặc quê mùa, bây giờ mới có thể nhìn nàng mặc những bộ đồ đắt tiền, thật xấu hổ quá.”

“Hồng Loan dạo này không có xin tiền ta, nàng ta lấy đâu ra tiền mua sắm vậy?” Chu Cương Liệt thắc mắc.

Hồng Loan bỏ mấy bộ đồ xuống cứ thế tồng ngồng bước đến ngồi vào lòng Chu Cương Liệt, tay quàng lên cổ hắn chu môi hôn, hắn cũng mỉm cười đáp lại, hai người môi kề môi nút lưỡi nhau chụt chụt, Quan Tùng ngồi lom lom nhìn sau đó khẽ cười.

“Người ta thích mua sắm chưng diện nhưng không có phá của đâu à nha, nửa tháng này thiếp thường xuyên làm đĩ cho mấy tên đại gia quan chức trong thành địt, được họ thưởng rất nhiều, với lại chỉ cần ra tiệm vải dạng háng cho ông chủ và đám nhân viên ở đó chơi là sẽ có đồ miễn phí, thiếp có tốn đồng nào đâu. Trang sức này cũng vậy, ông chủ tiệm trang sức nói chỉ cần thiếp chịu phục vụ ông ta mấy đêm liền sẽ có.”

Hồng Loan không hề ngại ngần kể lại chuyện dùng thân xác để đổi lấy tài sản, Quan Tùng gật gù.

“Nương tử quả nhiên là người biết tiết kiệm chăm lo cho gia đình, nàng kiếm tiền còn giỏi hơn ta nữa.”

“Dĩ nhiên, chàng cả ngày chỉ biết tu hành, thiếp chính là dùng cái lồn này dạng háng ra kiếm tiền nuôi chàng đó.” Hồng Loan vênh mặt lên.

“Không nói chuyện này nữa, ta sắp phải rời đi đến Sở quốc, các ngươi có tính toán gì chưa?” Chu Cương Liệt vừa đưa một tay xuống mò vú, tay kia hắn vân vê hột le Hồng Loan vừa nói.

“Vãn bối và nương tử đều là tán tu, từ xưa đã vân du đây đó, chỉ cần là nơi nàng ấy muốn đi ta đều đồng ý.” Quan Tùng âu yếm nhìn vợ mình đang đê mê nằm trong lòng tiền bối để hắn vọc lồn.

“Ưm… ư… thiếp nghiện con cặc của chủ nhân lắm, muốn theo ngài ấy thêm một đoạn thời gian nữa.” Hồng Loan rên rỉ nói.

“Vậy được, tiền bối đi đâu chúng ta sẽ tháp tùng tới đó.” Quan Tùng gật đầu.

“Được, các ngươi cứ chuẩn bị, ít ngày nữa chúng ta sẽ xuất phát.” Chu Cương Liệt kéo quần xuống móc con cặc ra đâm vào lồn Hồng Loan rồi lệnh cho nàng ở phía trên nhấp nhô lên xuống.

Hắn vừa uống trà với Quan Tùng vừa chơi vợ người ta hai phát xong mới rời đi.

Hai ngày sau, Chu Cương Liệt trả phòng trong sự tiếc nuối của ông chủ khách sạn và những tiểu nhị lẫn khách nhân đang chầu chực bên dưới, đã đến lúc lên đường về Tuyết Liên Cung.

Ở ngoài cổng thành, hắn đưa chúng nữ lên mây ngũ sắc, Quan Tùng cũng đứng phía sau. Biện Trang Đài và Trịnh Ngân Dao quay đầu nhìn Vương Thành lần cuối rồi lại cùng các tỷ muội vui vẻ nói cười, bỏ lại sau lưng quá khứ buồn tẻ đau lòng.

Điểm đến đầu tiên của đoàn người sẽ là Thành Phúc Ấp, nơi này là thành trì biên giới của Đại Chu tiếp giáp nước Sở.

Vì không có gì gấp gáp, Chu Cương Liệt cho mây bay tốc độ bình thường để chúng nữ có thể nhìn ngắm phong cảnh, nứng thì sẽ đè nhau ra trên mây mà địt luôn.

Thi thoảng đi ngang qua nơi có cảnh sắc đẹp hắn sẽ dừng cho chúng nữ vui chơi thăm thú tắm rửa.

Ngày đi đêm nghỉ, có huyện trấn thì ngủ khách sạn, không có thì cứ dựng trại dã ngoại mà ngủ, quả là thời buổi loạn lạc, trên đất của Thiên tử Đại Chu vẫn xuất hiện những băng cướp hết sức manh động.

Khắp cuộc hành trình bọn họ gặp tổng cộng ba toán cướp, chúng nữ yếu đuối bất lực bị những tên cường đạo hung hãn tàn bạo đè ra cưỡng hiếp.

Ngoại trừ Chu Cương Liệt, Quan Tùng và Lạc Thủy ẩn thân ngồi ăn bánh xem phim heo sống.

Quan Tùng hưng phấn nhìn vợ mình đóng vai phụ nhân tội nghiệp van xin bị tám tên đàn ông lực lưỡng vây lại xé đồ ra, các lỗ trên người nàng bị bạo địt, chúng chả biết thương hương tiếc ngọc gì, vừa chơi các nàng vừa cấu, véo, tát bôm bốp để lại dấu tích đầy người.

Cho chúng địt các nàng đến thỏa mãn xong coi như ân huệ cuối cùng trước khi chết, ba nhóm cướp lần lượt bị Quan Tùng xử lý, tránh sau này gây họa cho dân lành.

Mười ngày sau, Chu Cương Liệt đã đến thành Phúc Ấp, Tiểu Điệp nhìn toà thành trì này mà lòng ngổn ngang. Tại nơi này nàng sống cuộc sống mù lòa khổ sở mấy năm qua, bị bắt nạt, bị đói, bị sỉ nhục đến nỗi sinh ra tâm lý yếu hèn.

Chính chủ nhân và Mạt Ly tỷ đã kéo nàng ra khỏi vũng bùn đó, cho nàng cuộc sống mới, giúp nàng sáng mắt, bây giờ nàng rất hài lòng chìm đắm trong cuộc sống dâm dục đầy vui vẻ thỏa mãn.

Sau khi thuê phòng khách sạn, hắn để mọi người tự do hoạt động, bản thân thì dắt Lạc Thủy tìm quán trà của tu sĩ ngồi nghe ngóng tin tức, đây gần như là thói quen của Chu Cương Liệt khi vừa đến một nơi khác, thời đại này tin tức lan truyền nhanh nhất chính là từ miệng dân chúng hoặc tu sĩ.

Từng ánh mắt mê mẩn, ái mộ, say đắm và cả thèm thuồng lia lên người Lạc Thủy, quả thật hắn đã nặn cho nàng khuôn mặt phải gọi là quốc sắc thiên hương, tiên nữ lạc trần, bởi vậy đi đến đâu nàng cũng là tâm điểm để nam nhân chú ý và nữ nhân thì ghen tị.

“Các ngươi nghe tin gì chưa, yêu tộc bỗng nhiên làm loạn kinh thành, tháng trước bắt đi Biện Thái Hậu, mới hơn chục ngày trước lại bắt mất Hoàng Hậu.”

“Hừ, yêu loại ngu si không biết thân phận, đã bị nhân tộc ta đàn áp bao nhiêu năm nay thế mà vẫn không chịu an phận, bệ hạ đã ra lệnh truy sát yêu loại, phen này sẽ có nhiều tên bị lôi ra xử lý đây.”

“Ài, tiếc cho Hoàng Hậu một trang tuyệt sắc lại có lòng nhân hậu yêu thương con dân cứ thế bị vùi dập cuộc đời trong nanh vuốt của yêu quái.”

Khắp nơi là tin tức ở Vương Thành, không có giá trị gì với Chu Cương Liệt cả, đang chán nản muốn rời đi thì có một tu sĩ hấp tấp đi vào hét lên.

“Tin nóng hổi đây, ta vừa nhận được từ phía Sở quốc.”

Nghe là tin quan trọng ở nước Sở, hắn không vội đứng dậy nữa, yên lặng lắng tai nghe, đám tu sĩ khác cũng giục tên này mau kể.

“Ba đại môn phái ở Hải Ngoại Đông Châu bỗng nhiên tập kết đệ tử tiến công về đất Sở, họ tuyên bố muốn tiêu diệt một môn phái đang đóng tại Sở quốc để báo thù cho đệ tử.”

Các tu sĩ nghe xong rì rầm nghị luận, nếu chỉ là các môn phái đấu đá nhau thì cũng chưa phải tin tức gì lớn lắm.

“Người ở Hải Ngoại vì sao lại xâm phạm vào trung thổ? Chúng lại lớn gan như vậy? Ngươi có biết đó là môn phái nào, và họ muốn đánh ai không?” Một tu sĩ hóa Thần vuốt râu ngẫm nghĩ rồi hỏi. Ở nơi không có Tán Tiên ra mặt thì hóa Thần cảnh tất nhiên rất có tiếng nói, tu sĩ báo tin kia vội chắp tay rồi tuông ra hết những gì mình biết.

“Ta cũng không biết ba môn phái kia tên gì, chỉ biết ở Đông Châu Hải Ngoại rất có tiếng tăm, mà tông môn bị vây đánh chính là Tuyết Liên Cung mà cách đây mấy tháng vị cựu quốc sư Sở quốc sau khi rời khỏi Thành Đô đã lập nên. Nghe nói đệ tử của Tuyết Liên Cung này đi ra ngoài lịch luyện đã coi trời bằng vung giết đệ tử của ba môn kia nên mới bị họ dẫn quân hỏi tội, nghe nói cả ba phái kia đều có Địa Tiên dẫn đội.”

Đám tu sĩ giật mình, thì ra nước Sở sắp diễn ra đại chiến kinh thiên như vậy, Địa Tiên là gì chứ, đó là tồn tại bí ẩn nhất phàm giới, cả đời người chưa chắc sẽ gặp Địa Tiên một lần, họ như thần long ẩn thân thấy đầu không thấy đuôi.

Ngay cả Tán Tiên còn khó thấy huống chi Địa Tiên. Thế mà ở Sở quốc hiện tại lại có bốn vị đồng loạt xuất hiện quyết chiến, đây đúng là tin tức giật gân.

Chu Cương Liệt khẽ nhíu mày, Tuyết Liên Cung của Đãng Hồng Trần đang bị môn phái hải ngoại tấn công muốn tiêu diệt, sao có thể chứ, dù đệ tử Tuyết Liên Cung có giết người của ba môn kia thì cùng lắm là xin lỗi bồi thường, làm sao đến nỗi ba môn phái lớn lại đồng loạt hò nhau lên đất liền mở ra đại chiến được.

Chuyện này ắt vẫn có ẩn khuất, hắn phải trở về xem một chuyến. Chu Cương Liệt đứng dậy tính tiền, ngoài hắn còn có vài tán tu khác cũng muốn tận mắt thấy Địa Tiên đánh nhau nên cũng lũ lượt kéo nhau lên đường tiến về Sở quốc.

Chu Cương Liệt cũng không gấp gáp chạy về, trước khi đi hắn đã bố trí hộ sơn đại trận cấp Chân Tiên cho Tuyết Liên Cung, trừ khi Chân Tiên hơn cấp hắn ra tay còn không đừng hòng phá nổi, cái hắn lo là dường như đây là một tràng âm mưu nhằm vào Tuyết Liên Cung và Đãng Hồng Trần, hắn phải điều tra kỹ càng.

Tuyết Liên Cung là nơi an toàn mà hắn định gửi gắm chúng nữ, không thể để nguy hiểm gì đe dọa đến bình an của các nàng được.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300