Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 229
Phần 229: Khúc dạo đầu

Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai người, nghe câu nói của Chu Cương Liệt trong lòng Tần Mộ Uyển sự tin tưởng đối với hắn bỗng nhiên tăng mạnh.

Bàn tay thô to nhưng ấm áp của hắn nắm chặt lấy bàn tay thon dài trắng ngần của nàng, Tần Mộ Uyển nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt mang theo một tia nhu thuận e ấp.

Khi Chu Cương Liệt tính được đà sấn đến dang tay ôm lấy nàng thì vị tiên tử thánh khiết này lại rụt người về sau làm hắn ôm không khí. Mặt già xấu hổ vì vồ hụt, hắn đằng hắng vờ đánh lạc hướng, tay đưa ra vẻ vời trong không khí tạo một tụ linh trận bao quanh phòng giúp cường độ linh khí nơi đây tăng lên.

Tần Mộ Uyển tiến đến ngồi lên giường, hai đùi khép lại nhìn hắn, Chu Cương Liệt sau khi bố trí xong trận pháp cũng mặt dày ngồi kế bên nàng.

Để tạo không gian thoải mái hơn, hắn bắt đầu cùng nàng trò chuyện, hắn kể nàng nghe về lai lịch của bản thân. Khi biết Chu Cương Liệt không phải tu sĩ phàm giai tấn thăng mà là tinh chủ hạ phàm, đã có vị trí trong tiên ban nhưng không thích làm quan ở lại hạ giới ngao du làm Tần Mộ Uyển nhìn hắn với con mắt khác.

Một vị tiên thiên sinh ra đã là Tiên nhân, có vị trí trên Thiên Đình nhưng thích đi chơi, lai lịch này so với Chân Tiên còn trâu bò hơn, đôi mắt nàng hấp háy, làm nữ nhân của tinh chủ hàng lâm so ra là nàng trèo cao rồi nha.

Hai người vui vẻ nói cười, khoảng cách cũng dần dần thu hẹp, chốc lát sau đã ở tư thế nàng và hắn ngồi sát rạt, đầu nàng tựa vào lòng hắn, tay hai người thì cầm lấy nhau không buông.

Chu Cương Liệt thấy thời cơ đã chín mùi, ngưng nói chuyện, mắt nhìn nàng chăm chăm, Tần Mộ Uyển mắt hạnh cũng không rời, hắn từ từ cúi xuống, môi chạm môi.

Một nụ hôn dài cháy bỏng, Tần Mộ Uyển đã mất nụ hôn đầu trong đê mê ngọt ngào, má nàng ửng hồng, rụt rè đáp lại cái hôn của hắn, lưỡi hai người từ khi nào đã rời miệng mà quấn lấy nhau.

Tay hắn không an phận mà thò xuống bắt đầu sờ mó, từ eo, bụng sau đó tập kích vào đôi gò bồng đảo cao ngất của nàng, Tần Mộ Uyển bị nụ hôn làm cho tinh thần mất tỉnh táo, cặp vú bị nhào nhặn mà nàng cũng không có phản ứng gì.

Đến khi hai môi tách ra thì nàng mới chợt cảm thấy trước ngực hơi mát, ngó xuống thì phần áo ngoài lẫn áo trong đều bị kéo xuống rồi, yếm thêu chim hạc cũng đã được cởi ra vứt một bên, hai quả núi trắng tuyết với đầu vú hồng đã lộ thiên hoàn toàn.

“Ơ… chàng biến thái, đừng nhìn.” Tần Mộ Uyển xấu hổ cúi gằm mặt khoanh tay che hai bầu vú lại.

“Thôi nào, đã làm đến bước này rồi, trước sau gì cũng cởi ra hết, ngoan, cho ta xem một chút thôi.” Chu Cương Liệt giở bài dụ dỗ, thổi vào tai nàng lời ngọt ngào khiến vị tiên tử chưa nếm mùi đời động lòng, tay dần buông lỏng, hắn vui vẻ ngắm nhìn hai toà sơn phong tròn trịa đồ sộ, không để nàng kịp phản ứng hắn ngay lập tức dụi mặt vào.

“Á, chàng làm gì vậy, đã nói chỉ nhìn thôi mà.” Tần Mộ Uyển la lên, tay đẩy đầu tên dâm tặc ra, nhưng hắn giở trò lì lợm, há miệng ngậm lấy một bên vú của nàng mà nút mạnh khiến nàng điếng hết cả người.

Kế tiếp là một màn hầu tử thâu đào, Tần Mộ Uyển chống hai tay ra sau ưỡn ngực lên, đầu nàng ngửa ra sau mặc cho tên bạn tình này tác oai tác quái. Hắn hết bóp, nhào nặn rồi lại bú nút chụt chụt khiến cơ thể nàng muốn nhũn ra, miệng ư ử rên rỉ.

Miệng hắn đá núm vú đã săn cứng của nàng, tay thì âm thầm cởi đai lưng sau đó kéo váy nàng xuống, lại một lần nữa Tần Mộ Uyển vì lo cảm thụ cặp vú lần đầu được nam nhân bú mà bị lột mất cả váy ngoài lẫn quần dài bên trong.

Phải đến khi hắn tính cởi nốt cái quần lót thì nàng mới chợt giật mình, hai đùi khép chặt nhìn hắn đầy hờn dỗi.

Lại một phen tốn nước bọt dỗ dành thì nàng mới chịu thả lỏng cho hắn cởi. Cái quần lót trắng nhanh chóng bị tụt xuống, đập vào mắt Chu Cương Liệt là đồng cỏ thiên nhiên đầy hoang dại.

Khác với yêu nữ Vương Nhã Khuê chăm sóc rất kỹ lưỡng, cạo lông lồn chỉ chừa một đường ở giữa đầy gợi tình thì vị tiên tử này trái ngược hoàn toàn.

Nàng mặc một thân cung trang từ áo, váy, yếm, quần dài, quần lót, dải lụa lẫn trang sức trên đầu đều thuần trắng, nhưng đùm lông lồn lại đen tuyền trái ngược.

“Hai trăm năm nay nàng chưa dọn cỏ hay sao vậy?” Hắn nhìn cô nàng đang đỏ mặt chọc ghẹo.

Có ai đời tiên tử thuần khiến lại để cho lông lồn vừa rậm vừa dài đen thui như thế này không, bụi cỏ đen che khuất hết cả động huyệt bên trong, hắn ép nàng ngồi dạng đùi ra, Tần Mộ Uyển xấu hổ nhưng cũng nghe lời banh háng cho hắn quan sát.

Từ nhẫn trữ vật hắn lấy ra một cái kéo nhỏ, Chu Cương Liệt quỳ xuống giường, đưa tay xoa xoa đùm lông lồn sau đó hí hoáy dùng kéo cắt tỉa.

Tần Mộ Uyển bây giờ chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui vào, đời thuở nhà ai nữ tử lần đầu chung đụng với nam nhân mà lại phải để bạn tình của mình giúp cắt tỉa lông mu như nàng hay không, cả ngày nay nàng chỉ suy nghĩ đến vấn đề song tu mà quên mất chỉnh đốn lại cơ thể.

Dưới bàn tay điệu nghệ của hắn, lông lồn của nàng đã được cắt tỉa ngắn lại, hắn không cạo mà chỉ hớt sơ qua, nhìn thành quả của mình đầy ưng ý.

Nữ nhân có lông lồn rậm chứng tỏ rất dâm, nàng tiên tử này dự kiến sẽ dâm đãng lắm đó nha, sau khi đã được tỉa tót, lồn nàng nhìn qua vẫn rậm rạp thậm chí lông chạy dài xuống mép lồn ra tới sau lỗ đít nhưng không mọc hoang dại như cũ. Môi thịt hồng hào bên trong đã lộ ra.

Không để nàng kịp xấu hổ thêm, Chu Cương Liệt vục mặt vào mà bú luôn. Vị tiên tử này bị tấn công bất ngờ cũng chỉ kêu la lấy lệ rồi nằm quằn quại khi bị miệng lưỡi của hắn kích thích, nước dâm trong lồn ứa ra ướt cả lông mu.

Lưỡi hắn hết quét dọc khe thịt rồi lại đá lên hột le, chọc ngoáy vô cùng điêu luyện, tiên tử lồn rậm lông ôm lấy đầu hắn cố hẩy lồn dí sát miệng hắn hơn, chỉ chốc lát nàng đã đạt cực khoái.

Hình tượng nữ tử thánh khiết cao quý mà nàng xây dựng đã theo đùm lông lồn bị cắt tỉa mà bay mất tiêu, nàng nằm dạng háng ra thở dốc sau lần đầu đạt cao trào.

Chu Cương Liệt nhìn nàng, sau đó tự mình cởi ra quần áo, con cặc vẫn hùng vĩ như xưa được giải phóng. Nhìn thấy con quái vật dưới háng của bạn tình, Tần Mộ Uyển giật thót cả mình tỉnh táo ngồi bật dậy.

“Không thể nào, sao… sao nó lớn vậy…” chưa ăn thịt heo cũng phải biết heo chạy ra sao, nàng tuy chưa làm tình nhưng hiểu rõ chuyện nam nữ giao hợp cái đó của đàn ông sẽ đút vào lỗ nhỏ của phụ nữ như thế nào.

Nhìn cái dương căn to như cánh tay, lại nghĩ đến cái động huyệt nhỏ xíu của mình bên dưới, nàng lắc đầu nguầy nguậy, không vừa, chắc chắn sẽ không vừa, nó mà đút vào thì âm hộ của nàng sẽ bị xé ra mất.

Nàng lùi người về phía sau ánh mắt đầy ái ngại nhìn nam nhân trần truồng kia, giờ mà đổi ý có còn kịp hay không, nhưng nếu không làm thì sao đột phá nhanh được.

Nhìn ra cô nàng này có ý thoái lui, nhưng vịt đã nấu chín làm sao hắn để cho chạy được cơ chứ, Chu Cương Liệt vươn tay nắm lấy cổ chân nàng kéo về phía mình.

“Úi da, khoan đã, từ từ đã.” Tần Mộ Uyển hốt hoảng quẩy đạp, nhưng sức nàng làm sao thoát khỏi bàn tay của Chân Tiên được, thế là bị hắn nhấn lại đè trên giường.

“Sao hả, đến nước này nàng muốn lui cũng không được nữa đâu.” Hắn bá đạo nắm lấy cổ tay nàng nâng qua đầu.

“Nhưng… nhưng cái đó của chàng, to như vậy… sao… sao có thể đút vào được.” Nàng ấp úng nói.

“Yên tâm, chỗ đó của nữ nhân có thể chui lọt một đứa trẻ sơ sinh thì dương căn của ta có thấm thía gì, rồi nàng sẽ sớm quen thôi.” Hắn vuốt tóc nàng trấn an.

Lời hắn nói làm nàng suy ngẫm, đúng thật, chỗ đó của nữ tử có thể giãn ra để sinh nở thì sao có thể rách vì một khúc thịt được.

Chu Cương Liệt hài lòng chìa cặc đến trước mặt nàng, “Nào, đến giúp ta hầu hạ nó đi, làm nó thoải mái thì lát nữa song tu nàng sẽ càng được lợi hơn.”

Lời dụ dỗ của hắn khiến Tần Mộ Uyển động tâm, nàng nhìn cái côn thịt cứng ngắc cong cong đầy gân guốc trước mặt, đầu nấm chỉ cách mũi nàng có một phân, mùi cặc đàn ông đầy cương mãnh xộc lên khiến tâm hồn vị tiên tử hai trăm năm chưa biết mùi nam nhân trở nên mê đắm.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300