Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 83
Phần 83: Vô sỉ

Triệu Đồ Tô rút kiếm, một thanh phi kiếm đạp dưới chân nâng hắn bay lên không trung, phía sau lưng xuất hiện thêm bảy phi kiếm nữa chĩa thẳng hướng Chu Cương Liệt.

“Ồ, Kim đan kỳ có thể bay lượn sao?”

Yêu Dục giải thích, “Từ Trúc Cơ đã có thể cách không ngự vật, tu vi càng cao khống chế càng nhuần nhuyễn, đạt tới tầng cấp Kim Đan có thể điều khiển bất cứ vũ khí nào khiến chúng bay lơ lửng, chỉ cần ngự kiếm phi hành thì với tu sĩ Kim đan là chuyện bình thường, chỉ là điều động tốn chân khí thôi.”

Đám đông bên dưới nghị luận xôn xao.

“Hừ, tên Triệu Đồ Tô này tính cách không ra gì, nhưng vẫn là đệ tử số một của Tiên Kiếm Môn nha.”

“Vừa có thể ngự kiếm phi hành, vừa điều khiển được nhiều kiếm như vậy, hắn cũng không đơn giản.”

“Tiên Kiếm Môn khá nổi tiếng trong giới Kiếm tu, kèo này khó cho người kia rồi.”

“Tên kia còn đang ngơ ngác nhìn lên, có khi không chịu nổi một đòn.”

“Triệu huynh, nhanh phanh thây xẻ thịt hắn ra đi.”

Triệu Đồ Tô đứng trên cao nhìn xuống, thấy ánh mắt hâm mộ của nhiều nữ tu sĩ, hắn cảm giác bản thân thật ưu việt, hắn bày biện ra tư thế ngầu lòi nhất, đứng trên phi kiếm, bảy thanh kiếm sau lưng xoay tròn, như một vị kiếm tiên hạ thế nhìn sâu bọ bên dưới.

“Cho ngươi một cơ hội, quỳ xuống xin tha, ta sẽ phế tứ chi ngươi chứ không giết.” Hắn hếch mũi lên nhìn Chu Cương Liệt.

“Hừ, đúng là ruồi nhặng, cứ vo ve mãi bên tai, lại còn bay nữa chứ.” Chu Cương Liệt chả mảy may quan tâm, khinh khỉnh đứng cười.

“Dám vô lễ với ta, chết đi.” Triệu Đồ Tô trán nổi gân xanh, vung tay lên, bảy thanh kiếm chia ra các hướng đâm tới.

Khi các thanh kiếm cách người Chu Cương Liệt nửa thước, mọi người thấy hắn chỉ đứng im, cho rằng người này chết chắc, hắn khẽ vung tay, một luồng gió cuốn qua, bảy thanh kiếm bị hất bay ra ngoài, cắm vào gốc cây.

Tĩnh lặng… mọi người đều ngạc nhiên, tên hán tử cao lớn kia còn rất có thực lực nha. Triệu Đồ Tô nhíu mày, truyền chân khí vào thanh kiếm trên tay, quăng nó lên trời, thanh kiếm bỗng chốc biến lớn như cột đình, vù vù đâm thẳng xuống.

“Hừ, trò ảo thuật trẻ con”, nhìn thì thanh kiếm rất lớn đủ để đè bẹp hắn, nhưng đây chỉ là hiệu ứng hình ảnh, thanh kiếm vẫn như cũ, có điều được gia trì chân khí thôi.

Chu Cương Liệt hai ngón tay kẹp lấy kiếm, khẽ phát lực, thanh kiếm lập tức vỡ vụn. Triệu Đồ Tô chảy mồ hôi, dùng toàn bộ chân khí tạo từng thành phi kiếm nhỏ, phóng như mưa xuống. Nhưng Chu Cương Liệt cũng chỉ đơn giản phất tay hóa giải, không rách nỗi cái tay áo hắn.

“Oa, người này vô cùng mạnh nha, tên họ Triệu kia đá phải tấm sắt rồi.”

“Đáng đời cái bọn ỷ vào thế lực ăn hiếp phàm nhân.”

Đám đông nhiều người vui sướng. Triệu Đồ Tô đáp xuống đất, tức nghẹn, quát lên.

“Các ngươi còn chờ gì nữa, hợp sức giết hắn.”

Từ đám đông, đồng bọn của hắn hơn chục người lao lên sàn đấu, bao vây Chu Cương Liệt.

“Đồ vô liêm sỉ, đánh không lại còn gọi hội.”

“Lũ rác rưởi mất mặt giới tu hành chúng ta.”

Đám đông ở dưới phẫn nộ, bọn này đúng là quá vô sỉ. Tam công chúa nghiến răng nghiến lợi.

“Lũ sâu mọt như các ngươi mà cũng đến tham gia đại hội muốn cưới ta sao? Ta tuyên bố luôn, những kẻ vây công vị kia sẽ bị loại khỏi đấu hội, ta không muốn làm vợ kẻ bất tài vô dụng mà còn không có liêm sỉ.”

Đám đông bên dưới hoan hô, loại bỏ được một mớ đối thủ. Đám người Triệu Đồ Tô mặt đỏ chét vì xấu hổ, nhưng lỡ mất mặt rồi, phải giết tên này cho bằng được.

Chúng đồng loạt rút vũ khí chém tới, vài tên huy động chân khí chưởng đủ loại nguyên tố ra. Một đám công kích nghiền nát bay tới.

“Ruồi nhặng vẫn mãi là ruồi nhặng, cút xuống.” Chu Cương Liệt quát lên, phẩy tay, tất cả công kích bị đánh bật ra, bọn tu sĩ như diều đứt dây bay ra khỏi đài, thổ huyết nằm bất động. Chu Cương Liệt nhanh chóng bước tới, xách cổ Triệu Đồ Tô giơ lên.

“Thấy rồi chưa? Đây là khác biệt về thực lực, ngay từ đầu các ngươi chỉ là đám chú hề nhảy nhót rồi, ta không thèm để bụng lại tưởng ta sợ hãi sao.”

Triệu Đồ Tô triệt để khiếp sợ, run rẩy hét to. “Trưởng lão, mau cứu ta.”

Một thanh kiếm hướng tay của Chu Cương Liệt chém tới, muốn ngay tại chỗ chặt đứt, hắn vội rụt tay về, thả Triệu Đồ Tô xuống.

Một người xuất hiện trên đài, tóc búi sau đầu, dáng người thẳng đứng, râu tóc bạc một nửa, khuôn mặt đầy địch ý, trên tay cầm thanh kiếm thép nhìn hắn nói.

“Hừ, thân là người có tu vi cao lại đi bắt nạt đám hậu bối như vậy? Mau khai báo danh tính.”

“Lại ai nữa đây, đập một đám ruồi nhỏ lại lòi ra con ruồi già à?” Chu Cương Liệt liếc mắt khinh bỉ.

“Lão phu là đại trưởng lão của Tiên Kiếm Môn, Triệu Hãn, nhìn dáng người của ngươi cũng không phải nằm trong lứa thiên kiêu trẻ, sao lại trà trộn vào đây làm hại hậu bối? Ngươi không xem quy định của Sở Vương ra gì sao?” Tên này chỉ kiếm quát to.

“Đừng có chụp mũ phán tội lung tung, rõ ràng bọn sâu bọ này đòi khiêu chiến ta trước, đánh không lại rồi kéo cả bầy ra cắn ta, bị ta đánh thì lại kéo trưởng bối ra, quả là vô liêm sỉ từ già đến trẻ.” Chu Cương Liệt hài hước nhìn Triệu Hãn.

“Các vị, tên này không xem quy định của Sở quốc ra gì, ra tay tàn độc với hậu bối, hãy cùng ta tiêu hắn, trả lại sự công chính cho Đại hội.” Triệu Hãn hét lên.

“Được, chúng ta phụng bồi Triệu trưởng lão.” Một đám khác từ xa nhảy vào, là người hộ đạo cho lũ con ông cháu cha kia.

Tam công chúa bước lên, “Các ngươi đang ỷ đông hiếp yếu sao? Có còn coi vương pháp Khương thị chúng ta ra gì không? Chính bọn Triệu Đồ Tô đòi so đấu, sống chết tự lo, rồi lại trở mặt vây công vị này, đánh không lại còn kéo cả trưởng lão ra, các ngươi lớn rồi mà vô sỉ thế sao?”

“Công chúa, đây là việc của tu sĩ, tên này ý đồ bất minh lẻn vào nơi tụ hội của hậu bối còn ra tay đả thương người, xứng đáng bị tru diệt, việc này người không thể xen vào đâu.” Một tên trung niên gian xảo nói.

“Haha, giờ mới thấy đức hạnh của bọn tu sĩ là như nào, tốt cho giới tu sĩ nước Sở.” Chu Cương Liệt cười to, giọng đầy mỉa mai châm chọc.

“Không nói nhiều, cùng lên giết hắn.” Triệu Hãn dẫn đầu công kích tới, bọn chúng tu vi đều từ Nguyên Anh tới hóa Thần, tên trưởng lão Tiên Kiếm Môn là một hóa Thần trung kỳ.

Hàng loạt công kích như mưa bay tới, muốn diệt sát Chu Cương Liệt tại chỗ. Hắn vẫn đứng yên cười nhếch mép.

“Ầm ầm đùng đùng.” Chu Cương Liệt đưa thân đón nhận tất cả công kích, không hề chống đỡ hay đánh trả. Sàn đấu náy bấy, bụi bay mịt mờ, đám thiên kiêu lui ra xa.

“Chậc, phen này người kia không sống sót nổi rồi.”

“Đường đường là trưởng lão các gia tộc, môn phái chính đạo ở Sở quốc, lại làm chuyện vô sỉ vây giết một người bênh vực công tử nhà mình”.

Ai nấy thở dài tiếc hận, Tam công chúa nắm chặt tay Mạt Ly, mặt giận bừng bừng.

Bụi mù tán đi, giữa võ đài trống rỗng.

“Ài, tan thành tro bụi luôn rồi sao?”

“Hừ, Tiên Kiếm Môn và bọn gia tộc môn phái kia, ta đã nhớ kỹ, ta sẽ bẩm tâu với phụ vương chuyện hôm nay các ngươi làm ra.” Tam công chúa ôm Mạt Ly đang run rẩy vào lòng.

“Tam công chúa, chúng ta là vì bảo vệ đại hội mới phải ra tay trừ khử tên ác nhân ý đồ bất chính đó, Sở Vương sẽ không vì một tên đã chết mà trở mặt với các gia tộc môn phái đâu.” Triệu Hãn cười nói.

“Còn mong công chúa giao con bé kia ra đây, nó là đồng bọn của tên đó, ở gần người rất nguy hiểm, phải diệt trừ sạch sẽ.” Triệu Đồ Tô bước lên nói.

Bỗng nhiên, trên không trung có âm thanh phát ra.

“Muốn động vào người của ta, ai cho ngươi gan chó.”

Một tia sét đánh thẳng xuống người Triệu Đồ Tô, tên này chưa kịp nhận ra nguy hiểm, nửa giây sau đã bị đánh tan nát thành tro bụi.

“Cái gì? Ngươi?” Triệu Hãn giật mình nhìn lên, sau đó há hốc mồm cứng lưỡi, đám người bên dưới nhìn Triệu Đồ Tô bỗng chốc mất mạng, theo âm thanh ngước lên.

Trên cao, Chu Cương Liệt đứng thẳng hiên ngang, trên người lóe lên từng tia lôi điện.

“Bay… bay không cần phi kiếm… Tán… Tán Tiên…” Triệu Hãn hét lên.

Tất cả mọi người ở đây giật mình, Tam công chúa, Nam Cung Bá Kha, Xích Mi, Uyên Ương Song Tử, Mộng Vân Tiên Tử, Cao Tắc, Triệu Thành Chú, Mặc Vô Tiện… Đám thiên tài đều nhìn bóng lưng vĩ ngạn trên trời, ánh mắt tràn đầy hướng tới.

Hi Nguyệt cũng thẫn thờ, người mà hôm trước nàng lạnh lùng không thèm nhìn lại là Tán Tiên cảnh.

“Tiền… tiền bối… chúng ta mù quáng, có mắt không thấy thái sơn đã đắc tội ngài… xin ngài… rộng rãi bỏ qua…” Triệu Hãn quỳ rạp xuống, thân hình run rẩy đổ mồ hôi lạnh, đám hộ đạo của các gia tộc môn phái kia cũng đồng loạt quỳ sát đất.

“Lúc làm việc sao không nghĩ đến hậu quả.” Chu Cương Liệt lạnh lùng nói, tay phất nhẹ, một cột sét giáng xuống.

“Không…” Triệu Hãn hét to, rồi tan thành tro bụi, một đời hóa Thần cảnh chấm dứt.

Chu Cương Liệt giơ tay tính giết nốt mấy tên còn lại, bỗng nghe âm thanh sau lưng.

“Đạo hữu xin giơ cao đánh khẽ.”

Hắn quay lại, ngỡ ngàng đứng hình, một tuyệt sắc mỹ nhân đứng đối diện hắn. Nàng tóc dài buộc bằng dây vải, khuôn mặt trẻ trung trắng như tuyết, mặc bộ đạo bào thêu âm dương rộng thùng thình nhưng cũng không che hết đường cong cơ thể. Đôi mắt như ánh sao, vô cùng bình thản, mũi cao, môi mọng hồng tự nhiên không trang điểm. Tay nàng cầm phất trần, lưng đeo thanh kiếm. Nàng đứng trên không trung mà không cần ngự kiếm, rõ ràng tu vi ít nhất là Tán Tiên.

“Là Quốc sư, mong quốc sư cứu giúp.” Đám người kia quỳ xuống cúi lạy.

Thì ra đây là quốc sư Sở quốc, thế mà lại là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành bậc này. Nàng kiên nhẫn nói tiếp.

“Xin đạo hữu nể mặt Sở quốc, tha cho họ một mạng.”

“Uầy, thôi được rồi, quốc sư đã ra mặt, ta cũng không làm khó dễ nữa.” Chu Cương Liệt hào phóng phất tay thu hồi lôi điện.

“Cảm tạ đạo hữu, nếu có rảnh hãy đến Liên Hoa Am cùng luận đạo.” Quốc sư khẽ cúi chào rồi quay lưng bay về thành.

Chu Cương Liệt chắp tay chào lại, rồi hạ xuống đất, Mạt Ly chạy đến ôm lấy hắn nũng nịu.

Tam công chúa vẫn chưa hết bỡ ngỡ, thấy hắn đi tới vội cúi đầu, “Tiền bối thế mà là Tán Tiên, tiểu nữ Khương Nguyệt Nga xin ra mắt.”

“Công chúa không cần đa lễ, ta còn phải cảm tạ công chúa đã ra mặt giúp ta, ta xin phép về thành, nếu có gì cần giúp hãy đến Kim Tiền Lâu gặp ta.” Chu Cương Liệt hiền từ nhìn nàng, khác hẳn vẻ bá đạo lúc nãy.

Hắn dẫn Mạt Ly lấy ngựa về thành, nơi này không có gì để xem nữa rồi. Qua sự việc này xảy ra, các thiên kiêu cũng không thiết tha tụ tập nữa, mạnh ai nấy về chuẩn bị cho đại hội.

Ngồi trên ngựa, Chu Cương Liệt nhớ đến nhan sắc của quốc sư, khẽ cười dâm, lại có con mồi mới rồi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300