Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 154
Phần 154: Tạo ấn tượng đặc biệt

Chu Cương Liệt gõ cửa phòng vợ chồng Quan Tùng, người ra mở cửa là Hồng Loan. Nàng lúc này đã thay một bộ váy áo mới màu xanh lục, tóc búi gọn sau đầu, nhìn như một tiểu nương tử nhà bên vô cùng xinh đẹp mặn mà.

“A, là tiền bối, mời ngài vào trong.” Nàng vui vẻ mỉm cười né qua để hắn bước vào. Quan Tùng đang ngồi thổ nạp trên giường cũng dừng lại đứng dậy chào hắn.

“Không cần đa lễ, ta qua xem thử tình hình nương tử nhà ngươi với lại có vài thứ muốn cho hai vợ chồng.” Hắn điềm đạm ngồi xuống ghế.

“Tiền bối đã có ơn cứu giúp vợ chồng ta, chúng ta còn chưa có dịp báo đáp sao còn dám nhận quà chứ.”

Quan Tùng khách khí nói, hắn bây giờ trông bảnh bao hơn lúc trước, tóc được chải chuốt sạch sẽ cột gọn sau đầu, râu ria cạo sạch, khuôn mặt phúc hậu chính khí, quần áo cũng được đổi mới, không còn là tên trung niên luộm thuộm nữa. Chắc hẳn là Hồng Loan thay đổi cho hắn.

“Ta cho thì cứ nhận, thắc mắc làm gì.” Chu Cương Liệt nghiêm giọng, hai vợ chồng nhìn nhau khẽ cười khổ.

Hắn đưa tay bắt lấy cổ tay Hồng Loan để xem mạch tượng, Quan Tùng cũng không dị nghị gì với hành động này, đây là tiền bối đức độ cao thượng đâu phải kẻ lợi dụng động chạm vợ người khác.

“Ừm… mọi thứ tạm ổn, chỉ có đan điền thức hải vì tu vi tăng quá nhanh bị bành trướng khiến chúng quá mong manh, cần phải củng cố tu vi nếu không sau này dễ sinh ra di chứng.”

Hắn làm bộ dáng như mấy lão lang băm bắt mạch trầm ngâm nói, sau đó móc ra hai bình ngọc.

“Đây là Tiên linh đan, ẩn chứa tiên lực và linh lực thuần khiết, chỉ cần ăn vào, vận chuyển biến số năng lượng này thành chất dinh dưỡng bổ sung cho đan điền thức hải. Hiện tại ngươi đừng ham hố tiếp tục tăng cường tu vi, phải làm cho đan điền thức hải vững chắc thì mới tiếp tục đột phá.” Hắn dặn dò kỹ lưỡng, những kiến thức này đều là Yêu Dục dạy cho hắn.

“Vâng, xin nghe theo lời dạy của tiền bối.” Hồng Loan hưng phấn nhận lấy hai bình đan dược, hắn tiếp tục lấy ra hai khối Tiên linh thạch, thứ này là hắn đào từ mỏ khoáng ở Tuyết Liên Cung trước khi đi.

“Tiên… tiên linh thạch.” Quan Tùng ngạc nhiên, thứ này rất chi là trân quý, hàm dưỡng tiên khí linh khí cô đặc, là thứ dùng để tăng tiến tu vi tốt nhất, bình thường ít xuất hiện, chỉ được bán đấu giá ở các lần tụ hội lớn mà thôi.

“Mau cầm lấy, sử dụng cẩn thận.” Chu Cương Liệt tiện tay ném cho Quan Tùng hai khối lớn bằng đầu người, thứ quý giá như vậy mà tiền bối ném cho họ không tiếc, ngài ấy giàu nứt vách a. Hồng Loan lần đầu nhìn thấy một phú hào tu tiên, âm thầm cảm thán.

“Ừm, thứ kế tiếp cho các ngươi hãy giữ kỹ, đừng để ai thấy, nếu không tai họa ập xuống ráng chịu.” Chu Cương Liệt làm ra vẻ thần bí, móc quyển Tu tiên chi lộ bí điển ra, sau đó giải thích một lượt về quyển sách này.

Quan Tùng và Hồng Loan há hốc mồm, kinh nghiệm và cảm ngộ của một tiền bối đã độ kiếp phi thăng, ghi rõ tiến trình tu hành, còn có công pháp đan dược phù hợp, cái này đâu chỉ là quý giá, nếu để các tu sĩ biết sự tồn tại của nó thì khắp thiên hạ này sẽ là một tràng gió tanh mưa máu tranh đoạt đến sứt đầu mẻ trán.

So với cái gì tiên bảo dưới hợp cốc thì quyển sách này còn quý giá hơn, chỉ cần có nó có khi còn đủ để lập nên một môn phái thịnh vượng nữa ấy chứ.

Thứ như vậy mà tiền bối có thể dễ dàng đưa cho họ, Hồng Loan khẽ nuốt nước bọt, nàng muốn nhanh chóng đuổi kịp phu quân, đây là thứ mà nàng cần nhất lúc này, Quan Tùng cũng vậy, chỉ cần chưa độ kiếp thì cuốn sách này chính là báu vật.

“Thứ… thứ này quá phỏng tay… tiền bối ngài lại đưa cho chúng ta sao?” Hồng Loan lắp bắp nói.

“Vãn bối mạn phép hỏi, tu vi của tiền bối là…” Quan Tùng suy nghĩ sâu xa hơn, nhìn Chu Cương Liệt như muốn khẳng định.

“Ta là Chân Tiên, đã vượt qua phàm giai, quyển sách này hai người cứ cầm mà trau dồi học hỏi, chỉ cần giữ bí mật là được.” Hắn gật đầu xác nhận.

“Hít…” hai vợ chồng hít một hơi khí lạnh, người đang ngồi trước mặt họ thế mà là tu sĩ tầng cấp vượt qua Địa Tiên, là tiên nhân hàng thật giá thật, họ là may mắn đến cỡ nào chứ, được tiên nhân cứu giúp, lại còn được tặng đan dược, tiên linh thạch và cả quyển sách quý.

Hồng Loan khẽ liếc nhìn, hình tượng của Chu Cương Liệt trong lòng nàng bỗng chốc trở nên cao vụt.

“Ừm, cơ bản cứ như thế, hai người cứ tiếp tục tu luyện, riêng Hồng Loan nhớ đừng vội đột phá, dồn hết linh khí bồi dưỡng cho đan điền thức hải trước.” Chu Cương Liệt đứng dậy đi ra, hai vợ chồng cúi đầu thật sâu cảm tạ hắn.

Ra khỏi phòng, hắn nhếch môi cười, bỏ chút xíu vốn liếng để khiến Hồng Loan động tâm không hề đắt, chỉ cần gieo vào đầu nàng hình ảnh hắn cao lớn vĩ ngạn, hắn vừa giàu có vừa là tiên nhân cao quý, ấn tượng của hắn đối với nàng trở nên đặc biệt, dần dần khiến nàng không quên được, cũng khiến nàng phải đem hắn ra so sánh với tên trượng phu Quan Tùng kia, dần dà nàng sẽ sinh ra tâm lý khác biệt, đó là điều hắn muốn nhắm đến.

Trở về phòng của mình, Chu Cương Liệt thấy Tiểu Điệp đang nằm trên giường.

“Sao con lại ở đây, Mạt Ly đâu?”

“Tỷ tỷ ngủ lại với Miểu Miểu a di rồi, tỷ ấy nói sợ chủ nhân thiếu người để ôm ấp nên dẫn con về lại đây.” Cô bé thật thà trả lời.

Chu Cương Liệt cũng không thắc mắc nữa, cởi giày leo lên giường, ôm lấy thân thể của Tiểu Điệp vào lòng, cô bé này mấy ngày nay được ăn uống bổ dưỡng đã có thêm tí da tí thịt rồi, cặp vú vẫn nặng trĩu như vậy, sờ thật thoải mái.

Hai tay hắn không yên phận, thò vào trong áo con bé, luồn cả vào trong áo yếm rồi xoa bóp cặp ngực khủng. Hắn mân mê cái đầu ti đang cứng lên của nàng, gãy nhẹ.

“Ưm… a…” Tiểu Điệp bị kích thích khe khẽ rên lên, mặt đỏ hồng hồng. Chu Cương Liệt lòn một tay vào trong cạp quần của con bé, ở ngoài quần lót vuốt ve.

Hắn tiếp tục bóp cặp mông núng nính của nàng, cô nàng này mông cũng rất nảy nở nha, hắn lòn tay vào trong quần lót, vuốt ve giữa hai khe mông làm Tiểu Điệp nhột nhạt liên tục cựa quậy.

Kế tiếp hắn lại đưa tay về phía trước, cô bé này đúng là phát triển hơn so với Mạt Ly nhiều, gò mu mũm mĩm có một ít lông măng lưa thưa, Chu Cương Liệt chà xát trên mu lồn, tay vuốt ve nghịch ngợm nhúm lông nhỏ.

Tiểu Điệp lần đầu bị chủ nhân mò lồn, người nàng khẽ cong lại, cảm giác kích thích ở chỗ kín khiến nàng vừa xấu hổ vừa tò mò.

Rồi hắn nâng đùi nàng lên, hai chân nàng dạng ra, tay hắn thuận lợi chạm vào cái khe dọc phía dưới, nãy giờ nhận kích thích đã khiến cô bé của nàng hơi rỉ xíu nước thấm ướt.

Chu Cương Liệt hài lòng miết dọc khe lồn, hai mép môi khép chặt, hột le e ấp ẩn giấu, hai ngón tay hắn khẽ banh mép lồn nàng ra, một ngón tay đã ướt đẫm dâm thủy từ từ xâm nhập vào lỗ thịt.

“Ưm… chủ nhân… kỳ cục quá đi à… ân ân… ngài đang làm gì vậy?” Tiểu Điệp tê dại, cảm giác kích thích chưa từng có, khẽ rên rỉ hỏi hắn.

“Ta đang giúp con thăm khám cơ thể xem có bệnh ẩn hay không, hết ngày mai là con có thể nhìn thấy được rồi, có vui không?” Hắn bịa lý do.

“Vui lắm ạ, Tiểu Điệp sắp được nhìn thấy chủ nhân, tỷ tỷ Mạt Ly và cả thế gian này nữa.” Cô bé mỉm cười hạnh phúc.

Ngón tay hắn vẫn không ngừng đút vào lỗ lồn Tiểu Điệp, đã đi vào được một đốt rồi, hắn vừa kết hợp phía trên bóp vú se đầu ti, phía dưới thì thăm dò tiểu huyệt khiến cô bé bị kích thích cả hai đầu, hơi thở dần hổn hển.

Hắn cảm nhận được tấm màng mỏng chặn lối đi, là màng trinh của cô bé, hắn không đút vào nữa mà ở vị trí này rút ra, lại thụt vào.

“Chủ nhân, có cái gì đó… đang ra… Tiểu Điệp thấy lạ lắm… ư… á…” Nàng giãy một cái, tiến đến cao trào lần đầu.

“Oa… tại chủ nhân hết đó, con đái dầm mất rồi.” Nàng sờ thấy dưới chăn ướt nhẹp tưởng mình tè dầm nên xấu hổ che mặt, nếu để Mạt Ly biết nàng sẽ bị tỷ ấy cười thối mặt mất.

“Yên tâm, Mạt Ly cũng tè dầm rất nhiều lần, nó không dám cười con đâu.” Chu Cương Liệt biết suy nghĩ của nàng, xoa đầu cười an ủi. Hai người cứ thế ôm nhau ngủ một giấc đến sáng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300