Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 195
Phần 195: Chuẩn bị lên đường

Bây giờ trời cũng đã dần chiều muộn rồi, Chu Cương Liệt định sẽ để mọi người nghỉ ngơi đêm nay mai mới khởi hành.

Ba môn phái kia rầm rộ kéo quân đến, người thì chưa tới mà tin tức đã lan truyền khắp thiên hạ rồi. Điều này chứng tỏ bọn chúng muốn để tu sĩ trung thổ rõ việc mình lên đất liền chỉ là để trả thù chứ không có ý khiêu khích.

Theo như hắn từng nghiên cứu, ngoài Tứ đại bộ châu, Địa Tiên Giới này còn rất nhiều vùng đất khác, ví dụ trên tứ hải có rất nhiều hải đảo vô cùng rộng lớn, thậm chí có nơi phía bên kia đại dương rộng lớn không kém các châu ở trung thổ.

Sở dĩ chia ra Trung thổ và hải ngoại là để phân biệt giữa giới phàm và giới tu sĩ.

Trung thổ được mặc định là do phàm nhân làm chủ, có Hoàng triều, có Đế vương, có luật lệ, người cai quản phàm giới phải là phàm nhân, tu sĩ có thể sống chung nhưng phải tuân theo thiên điều.

Tu sĩ nếu đồ sát phàm nhân, lật đổ hoàng triều gây nên tội nghiệp lớn ở Trung thổ thì sẽ nhanh chóng bị đàn áp tiêu diệt. Bởi vậy các gia tộc, môn phái ở tứ đại bộ châu dù muốn dù không đều sẽ dính với triều đại của phàm nhân, họ tuy là tu sĩ nhưng cũng phải sống theo luật lệ.

Còn hải ngoại hoàn toàn là những vùng đất không do ai làm chủ cả, thiên địa linh khí dồi dào hơn, tài nguyên khoáng vật đa dạng, bởi vậy rất nhiều môn phái nếu cảm thấy bản thân đủ thực lực sẽ rời khỏi phạm vi hoàng triều để tiến ra hải ngoại lập địa bàn của mình.

Họ vẫn duy trì giao dịch thông thương với trung thổ, nhưng lại phân chia giới hạn rõ ràng, hải ngoại là nơi do tu sĩ kiểm soát, phàm nhân chỉ là nguồn lực lao động, không có ai làm vua chúa, tự các môn phái sẽ là vua chúa trên vùng đất của mình.

Và nếu không đủ thực lực bị thế lực khác thâu tóm thì cũng là chuyện bình thường, hải ngoại là nơi cá lớn ăn cá nhỏ.

Giữa hải ngoại và đất liền tứ châu xưa nay có quy luật bất thành văn, đất ai nấy sống, không ai vô cớ xâm phạm ai. Trên tứ đại bộ châu cũng không thiếu môn phái có Địa Tiên tọa trấn, chỉ là khi đã đạt đến cấp độ đó họ chọn việc đưa thế lực của mình rời xa vương triều mà thôi.

Vậy nên việc không chỉ một mà là ba tông phái hợp lực nhau bỏ qua luật lệ mà tấn công một phái trên đất liền là chuyện xưa nay hiếm gặp.

Nếu ba phái kia không có lý do rõ ràng thì có thể sẽ bị tu sĩ ở trung thổ hợp lực tiêu diệt, và lý do được chúng công bố là vì đệ tử Tuyết Liên Cung ra hải ngoại vênh váo tự phụ giết hại nhiều đệ tử của ba phái kia.

Lý do này khá là gượng ép, chỉ là chuyện đệ tử chém giết nhau thì không đến nỗi phải xảy ra chiến tranh lớn như vậy. Chắc chắn có uẩn khúc gì ở đây.

“Quái lạ, ta tính nhẩm đã hơn một tháng rồi sao chưa nhận được lượt quay mới, còn cái vòng quay sao bảo trì lâu thế, Yêu Dục?”

Chu Cương Liệt hướng trong lòng hét lên, tiểu tinh linh xuất hiện cười cười nhìn hắn.

“Ký chủ đừng có nóng vội, vòng quay bảo trì cũng sắp xong rồi, khi nó hoàn thành thì mọi phần thưởng và lượt quay sẽ được kết toán đầy đủ không lỗ của ngài đâu mà sợ.”

Chu Cương Liệt nghe vậy thì yên tâm, hắn quay về phòng, chỉ có Mạt Ly đang nằm duỗi chân lười biếng trên giường.

“Những người khác đâu?” Hắn vỗ mông cô nàng một cái hỏi.

“Ưm, họ cùng nhau đi dạo phố rồi, có cả Quan thúc thúc kia đi theo bảo kê nữa.” Nàng ưỡn ẹo trả lời.

“Có lẽ chúng ta sẽ lên đường sớm hơn, không thể ở lại đây lâu được.” Chu Cương Liệt mang chuyện Tuyết Liên Cung bị người ta nhắm đến nói cho Mạt Ly, cô bé nghe xong hết sức nôn nóng.

Nàng ở Sở quốc đã sớm thân thiết với chúng nữ Hi Nguyệt, Nguyệt Nga, Ân Tử Bình, A Khắc Thiên Kiều hay Mộng Vân, giờ nghe nói có kẻ muốn vây giết Tuyết Liên Cung nàng rất chi là sốt ruột.

“Yên tâm, hộ sơn đại trận cấp Chân Tiên của ta không phải thứ Địa Tiên có thể phá, chúng ta cũng không cần gấp gáp, cứ trở về sớm xem chúng định giở trò gì.” Chu Cương Liệt xoa đầu nàng trấn an, Mạt Ly nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại cũng không có gì làm, Lạc Thủy đã ngồi xuống chăm chỉ tu hành rồi, Chu Cương Liệt kéo Mạt Ly bé nhỏ vào lòng, đôi bàn tay to lớn bắt đầu lần mò. Cô nàng cũng ưỡn ẹo chiều theo ý chủ nhân.

Tay hắn lòn qua áo yếm mò mẫm cặp vú mà hắn đã dày công chăm sóc mấy tháng nay, cảm giác có da có thịt nó khác hẳn lúc trước. Tay kia thì hắn luồn qua cạp quần sau đó lại chui qua quần lót khám phá con hàu nhỏ trụi lủi của nàng.

Không biết là Mạt Ly chưa đến tuổi phát triển lông hay nàng cũng là bạch hổ huyệt giống Hi Nguyệt, cảm xúc trơn láng mịn màng trên gò mu thật đã tay.

Hắn tiếp tục vươn tay đến chỗ sâu hơn, Mạt Ly dựa người vào lòng hắn, hai đùi mở ra để chủ nhân dễ khám phá. Hai cái múi thịt được tách ra, bên trong là môi nhỏ e ấp, hạt lựu hồng hào nhỏ xíu đang dần săn lại, cái lỗ thịt khít chặt phía dưới.

Dù Mạt Ly đã được phá thân, nàng cũng tham gia rất nhiều lần cùng đám đàn ông chơi tập thể, mới mấy hôm trước cũng chính thân thể la lỵ này đã kích thích mấy trên trong đám cướp khiến nàng bị sáu bảy tên cao to đen hôi vây lấy mà cưỡng dâm tập thể.

Nhưng âm đạo nàng không hề bị rộng ra chút nào, vẫn se khít như gái còn trinh. Ngón tay Chu Cương Liệt thấm một ít nước dâm đang rỉ ra của cô nàng rồi thọc vào trong, một ngón không đủ, hắn đút tiếp ngón nữa.

Chạm đến điểm G, Mạt Ly khẽ giật một cái, Chu Cương Liệt hiểu ý, hai ngón co ngược lên rồi nhắm vào chỗ đó mà móc.

“Òng ọc… chóc chách…” Âm thanh khi nước dâm của nàng bị hắn khuấy từ bên trong vang vọng, Mạt Ly trân người ưỡn cao hông lên đón nhận cơn sướng khoái cùng cực.

“Ô ô ô… á… chủ nhân… chủ nhân… á… em… sướng… quá… hơ… em ra mất…”

Theo mu lồn nàng giãy mạnh lên, âm tinh không thể giữ được nữa cuồng phun như vòi nước ướt cả một góc đệm.

Mạt Ly nhanh nhảu bò xuống hông Chu Cương Liệt, quen thuộc cởi quần hắn rồi ôm cây côn thịt đã cứng ngắc vào, áp mặt lên âu yếm như bảo bối, sau đó nàng dùng miệng lưỡi chăm sóc nó nhiệt tình, cặc hắn bị nàng liếm mút trơn bóng.

Mạt Ly kê cái quy đầu vào đúng lỗ lồn mình, cố vạch mép lồn thật rộng để nhét vào, sau đó nàng không hề do dự mà ngồi mạnh xuống. Con cặc bự ót một tiếng xỏ vào tận tử cung nàng, bụng dưới của nàng gồ cả lên in hình con cặc.

Chỉ một phát lút cán như vậy đã làm Mạt Ly lên đỉnh, bàng quang bị chèn ép cũng khiến niệu đạo nàng không giữ nổi mà đái ra. Chu Cương Liệt tay vịn vòng eo của nàng rồi ở dưới hẩy lên, cơn sướng chưa kịp qua thì đã bị dồn nắc như vũ bão, Mạt Ly ré lên trợn mắt đón nhận từng cú quất cắm.

Khi nàng vừa ra đến lần thứ hai thì Chu Cương Liệt bỗng bật người đứng dậy, xoay ngược cô nàng lại, bộ phận sinh dục hai người vẫn dính lấy nhau, hắn từ phía sau nâng lấy mông nàng mà hẩy như máy đóng cọc.

Vì Mạt Ly dáng người nhỏ nhắn lại chỉ cao chưa đến ngực hắn nên khi Chu Cương Liệt đứng thẳng thì chân của nàng bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

Hắn một tay giữ nàng khỏi ngã, tay kia ôm lấy eo nàng mà bạo địt từ phía sau, tiếng bành bạch do da thịt va chạm cùng tiếng rên rỉ gào thét của cô nàng.

Tư thế này làm nàng không có điểm tựa, chới với không chạm đất, hai bàn chân co quắp, nước dâm chảy dài từ lồn cuống đùi rồi tới chân.

“Trời ơi… chủ nhân… ô ô ô… em… á… chịu không nổi… ưm… đã quá… sướng quá… ngài địt chết em mất…”

Chu Cương Liệt giữ tư thế đó chơi nàng suốt nửa canh giờ sau mới lên đỉnh mà xuất tinh, lúc hắn thả nàng xuống thì hai chân đã tê rần nằm bất động, trong cái lỗ thịt bị nong rộng có tinh dịch không ngừng chảy ra.

Mạt Ly sung sướng khẽ thiếp đi, Lạc Thủy đang cố gắng tu hành nhưng bị âm thanh dâm đãng hai người bên này làm nàng không tập trung được, thế là lại bò đến há miệng đớp lấy con cặc chủ nhân giúp hắn làm sạch.

Đến tối thì nhóm người đi chơi phố mới lục tục kéo nhau về, Quan Tùng vẫn theo sau làm hộ vệ, mấy nữ mặt ai cũng hồng hồng nói cười vui vẻ.

“Sao rồi, đi chơi có vui không?” Chu Cương Liệt sau khi cho Lạc Thủy ăn no tinh đang ngồi uống trà.

“Tất nhiên là vui rồi, thiếp lại dụ được hai lão chủ tiệm mua được rất nhiều đồ miễn phí cho các tỷ muội đây này.” Hồng Loan giơ mấy bọc đồ lên khoe.

“Đúng đúng, nhưng dân phong ở biên giới này đúng là bưu hãn, tỷ ấy bị nguyên một đám hơn chục gã đè ra chơi, bọn thiếp phải vào san sẻ áp lực nếu không chắc Hồng Loan tỷ chỉ có nước bò lết về.” Tiểu Điệp gật đầu.

“Người ta đi tìm nam nhân khỏe mạnh để địt, mẹ lại đi dụ đám trẻ con.” Trịnh Ngân Dao chỉ tay tố cáo Thái Hậu.

“Có sao đâu chứ, cảm giác được một đám nhóc vây quanh cũng rất kích thích nha.” Biện Trang Đài xoa xoa mặt thản nhiên nói.

Theo lời kể của các nàng thì Thái Hậu nương nương đây bỗng dưng nổi hứng ở một con hẻm vắng thấy một đám nhóc con tầm mười tuổi đang chơi với nhau, thế là nàng khoả thân đi đến dụ bọn trẻ khám phá cơ thể nữ nhân.

Đám nhóc lần đầu thấy phụ nữ trần truồng rất tò mò thế là vây lại theo lời chỉ dẫn của nàng mà sờ mó, có đứa bóp vú cho phun sữa rồi uống, có đưa mò mẫn da thịt nàng. Mấy đứa lớn hơn bắt đầu khám phá cái huyệt dâm của nàng, chúng nó xoa rồi vỗ lên cái mu lồn, nàng còn chỉ dẫn chúng vạch mép lồn mình ra.

Thế là năm sáu đứa nhỏ đưa bàn tay đến, hai đứa nắm mép lồn nàng kéo ra hai bên, một đứa nhéo cái hột le kéo ra, có hai đứa thậm chí nắm tay lại rồi thọc cả cánh tay chúng vào lỗ lồn nàng.

Thái Hậu được đám nhóc vây quanh sướng đến tột cùng, chỉ lát sau nàng đã đạt cao trào vì hai cánh tay đâm trong lồn, Biện Trang Đài vừa phun nước lồn lẫn nước đái đầy mặt mũi đầu tóc bọn nhóc. Chúng nó oa oa khóc lên tản ra chạy về mách mẹ vì có người tè lên đầu mình. Nàng thì nhanh chóng cùng mọi người rời đi.

Quan Tùng cả quá trình đứng sau quan sát từng người các nàng đi tìm thú vui, thấy vợ mình cùng hai người khác bị đám đàn ông chơi tập thể, thấy Thái Hậu đương triều đưa lồn cho đám trẻ nghịch. Hắn đã sớm quen với mấy chuyện này rồi, xung quanh tiền bối là một đám tình nô dâm đãng có cả vợ hắn trong đó.

Chu Cương Liệt kể tình hình hiện tại của Tuyết Liên Cung cho mọi người nghe, sau đó dặn dò mọi người nghỉ ngơi sớm mai sẽ lên đường về Sở quốc.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300