Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 45
Phần 45: Nhập tiệc

Xe ngựa sang trọng lăn bánh tiến về vương cung, trong xe rộng rãi, Chu Cương Liệt ngồi trên ghế lông thú uống trà, Mã đại nhân ngồi bên cạnh tiếp chuyện.

Qua lời kể của Mã đại nhân, Vương Phi tên đầy đủ là Lý Kiều Trinh, vốn là tiểu thư của Lý gia, một thế gia thương nhân hạng hai ở Vân Lạc thành, một lần Quốc Vương ra ngoài vi hành đã bắt gặp nàng, say đắm trước vẻ đẹp của Kiều Trinh nên rước nàng về lập làm Vương Phi, Lý gia của nàng nhờ đó cũng vươn lên thành thế gia nhất lưu hoàng tộc.

Vương Phi Lý Kiều Trinh ở với Quốc vương hai năm thì sinh ra Vân Nhi công chúa, được ngài rất yêu chiều. Khi Vương Phi bị bệnh lạ, Quốc Vương sốt ruột vô cùng, bỏ bê chính sự chạy tới thăm nom, tức giận đánh các thái y và thầy thuốc không chữa trị được cho nàng.

Chu Cương Liệt giúp Vương Phi khỏe lại, Quốc Vương vui mừng vô cùng biết ơn, ngoài ban một mâm vàng, còn tổ chức yến tiệc hôm nay, mời bách quan chung vui.

Chu Cương Liệt nghe Mã đại nhân kể, gật gù, tình cảm của Quốc Vương Phát Hạo và Vương Phi Lý Kiều Trinh rất tốt nha.

Yêu Dục nằm ườn trên đầu hắn, gõ gõ, liếc mắt hỏi:

“Ký chủ sao lại cứu giúp hai mẹ con bánh bao kia? Nàng ta cũng đâu có đẹp, còn bị bớt đen xấu xí nữa.”

Chu Cương Liệt hích mũi lên:

“Ta chính là không ưa tên công tử hách dịch kia, với lại con mắt thẩm mỹ của ta rất tốt nha, con gái của nàng ta nhỏ nhắn lấm lem nhưng lại rất dễ nhìn, con gái xinh như vậy thì người mẹ nhất định cũng không thể xấu, nàng chỉ là cả ngày vất vả nên tàn tạ, lại thêm cái bớt đen che hết nửa mặt thôi. Đợi ta trở về giúp nàng ta bỏ cái bớt đó đi, sửa soạn tân trang nhan sắc xíu là thành một đôi mẹ con mỹ nhân ngay.”

“Hừ, ký chủ đúng là lớn nhỏ ăn không bỏ cặp nào.” Yêu Dục bĩu môi.

Xe ngựa tiến vào cổng Vương Cung, chạy đến Điện Chính hòa, là nơi Quốc Vương thiết triều, hôm nay đặc biệt trở thành sảnh tiệc.

Các quan lại khác đều phải đi bộ từ cổng Vương Cung vào, chỉ có xe của Chu Cương Liệt đặt cách chạy một mạch tới cạnh Điện Chính hòa. Rất nhiều người mặc quan phục đi trên đường, thái giám, cung nữ tất bật chạy tới chạy lui.

Khi Chu Cương Liệt bước xuống xe, một thiếu nữ xinh tươi đã đứng chờ sẵn, chính là Vân Nhi công chúa, nàng hôm nay khác hoàn toàn với hình tượng cá tính hôm qua, khuôn mặt trang điểm nhẹ, môi hồng, lông mi cong vút, tóc xõa phía sau, bên trên đầu đeo nhiều trang sức quý giá, nàng mặc bộ váy công chúa màu vàng nhạt, thêu hoa văn tinh xảo, bộ ngực hơi quy mô phồng lên, cặp mông tròn lẳn rúng rính mỗi bước đi.

“Tiền bối, mẫu phi bảo tiểu nữ ra tiếp đón ngài.” Nàng chắp tay, yểu điệu nhún người chào, khác biệt hoàn toàn với hình tượng nữ tướng võ công cao cường hách dịch hôm qua.

“Vất vả công chúa đích thân đón tiếp, ta lấy làm hãnh diện.” Chu Cương Liệt cười hàm hậu.

Vân Nhi dẫn hắn vào trong, những dãy bàn trải dài tăm tắp, cung nữ thái giám bận bịu tới lui, các quan đến sớm tụm năm tụm ba nói chuyện, nhiều công tử tiểu thư theo người nhà cũng đứng chung với nhau.

Tên Nam công tử lúc này mặt mũi bầm dập, răng mất mấy cái, tay băng bó đang như chó liếm đứng nói cười lấy lòng cô Thiên Thành tiểu thư chua ngoa kia cùng một đám con ông cháu cha khác.

Một tên công tử nhìn thấy Chu Cương Liệt bước vào, khều Nam công tử chỉ trỏ.

“Kia chẳng phải tên hán tử đã đánh ngươi ban sáng sao?”

Nam công tử nhìn theo, thấy hình bóng ấy, nỗi sợ trong thâm tâm lại ùa đến, từ nhỏ đến lớn chưa ai đánh hắn ác như vậy a. Hắn vội chạy tới một trung niên, người này áo mão chỉnh tề, mặt vuông, mày rậm, râu lưa thưa.

“Phụ thân, con thấy kẻ đánh con, người mau bắt lấy hắn.” Hắn chỉ về phía Chu Cương Liệt.

Phủ doãn tên đầy đủ là Nam Văn Tái, liếc mắt theo hướng con trai chỉ, một hán tử ăn mặc gọn gàng, người cao to vạm vỡ, rồi quay lại gõ vào đầu con trai.

“Ngươi mù hả, không thấy người đó đi với Vân Nhi công chúa sao? Bắt cái đầu ngươi, tên này ta cũng chưa thấy trong triều đình bao giờ, không biết là nhân vật nào, phải điều tra kỹ, nếu cứng quá thì bỏ qua.”

Nam công tử mặt tái nhợt, vâng dạ lui về. Thiên Thành tiểu thư cũng ngó qua, thấy Vân Nhi công chúa dẫn một nam tử vào, nàng tò mò không biết lai lịch người này như thế nào mà đích thân công chúa yêu quý của Quốc Vương phải ra đón, các quan lại khác cũng thắc mắc tương tự.

Giờ yến tiệc đã đến, bá quan tụ tập đầy đủ, quan nhỏ ngồi tuốt bên ngoài, phẩm cấp càng cao càng ngồi gần Ngai vàng của Quốc vương hơn. Chu Cương Liệt được sắp xếp ngay bên dưới bàn của Quốc vương và Vương Phi, đối diện hắn là Tể Tướng đương triều, cha của Thiên Thành tiểu thư.

Quốc Vương Phát Hạo dắt tay Vương Phi Lý Kiều Trinh và Vân Nhi công chúa ra, ba người ngồi chung một bàn.

Bá quan đứng dậy, chắp tay hô vạn tuế, Phát Hạo ra lệnh bình thân, tất cả ngồi vào bàn, thức ăn và rượu được dâng lên.

Phát Hạo đứng lên vỗ vỗ tay, “Hôm nay là ngày vui, Vương Phi của ta qua cơn nguy kịch, khỏe mạnh trở lại, tất cả là nhờ tài đức của vị Chu Thần y đây, bổn vương cúi đầu cảm tạ thần y.”

Chu Cương Liệt vội đứng dậy thi lễ, “Quốc Vương, chớ làm thế, việc trị bệnh cứu người là trách nhiệm của thầy thuốc, tôi cũng làm tròn bổn phận mà thôi, không dám kể công lao.”

“Thần y thật quá khiêm tốn, gần trăm đại phu thái y không ai nhìn ra bệnh trạng của Vương Phi, ngài không những nhìn ra còn cứu chữa được, bổn vương cảm tạ ngài sao hết, ta tính cho ngài làm chủ Thái Y viện, nhưng Vương Phi nói ngài là thần y chu du khắp nơi không màng chức vị, thật đáng tiếc.” Phát Hạo nghiêm nghị nói.

“Được Quốc Vương khoản đãi như vầy đã là vinh hạnh của tôi rồi, không mong gì hơn, ngài đừng bận lòng.”

Các quan bên dưới xôn xao, thì ra đây là vị thần y đã chữa khỏi bệnh cho Vương Phi, hèn gì được Quốc Vương coi trọng như vậy, ai mà không biết Quốc Vương yêu quý Vương Phi đến nhường nào.

Phát Hạo ra lệnh khai tiệc, giàn nhạc cung đình tấu khúc, một đám nữ vũ công ăn mặc xinh đẹp ca múa, bách quan mời nhau ăn uống, nhiều vị quan cao phẩm hướng Chu Cương Liệt kính rượu.

Lý Kiều Trinh và Vân Nhi ngồi hai bên Phát Hạo cũng nâng ly mời hắn.

Chu Cương Liệt thoải mái ăn uống, nói chuyện, hắn nhìn lên, điểm dâm dục trên đầu Lý Kiều Trinh đạt 30 và Vân Nhi đã hơn 20, các nàng rất có hảo cảm với hắn.

Nội tâm hắn âm thầm vận chuyển, cảm hứng được Nô lệ ấn ký phía trên khe mông Lý Kiều Trinh, khẽ cười dâm.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300