Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 217
Phần 217: Chó cái Quách Tương Như

Quách Tương Như thân thể trắng hồng không được phép mặc bất cứ miếng quần áo nào, trên cổ đeo cái vòng cho chó có dây xích dài, mắt bịt kín, miệng mang cái rọ ngậm viên cầu nhỏ. Lỗ đít nàng được cắm vào cái đuôi giả, cái nút gỗ khá lớn làm nàng thốn vô cùng.

Trên đầu vú là nhũ hoàn được treo thêm hai chiếc chuông nhỏ, dưới hột le cũng tương tự, cái vòng kim cô bó sát âm vật, cái chuông được treo bên trên, mỗi khi cơ thể nàng động đậy là tiếng leng keng lại vang lên vui tai.

Trên da thịt nhạy cảm bị Chu Cương Liệt dùng bút mực vẽ viết đủ thứ, nhất là dưới bụng, đùi và hai bên bẹn lồn.

Những hình vẽ cặc lồn, những câu từ dâm dục như đĩ điếm, kỹ nữ, bồn chứa tinh, lỗ xả công cộng, nơi chứa nước đái, địt miễn phí, nhục tiện khí, kế bên còn có chú thích số lần đã bị xả tinh vào.

Quách Tương Như bây giờ còn thảm hơn A Khắc Thiên Kiều lúc bị bắt, nàng kia thì bị tra tấn dã man, nàng này thì chịu cảnh nhục nhã vô cùng.

Dù mắt bị bịt kín nhưng thần thức cấp Địa Tiên vẫn cho nàng thấy rõ bản thân đang ở trong tình trạng như thế nào, đây là mình ư, một vị Xích Luyện tiên tử danh tiếng lẫy lừng hải ngoại, một thời được hàng vạn nam nhân xếp hàng theo đuổi.

Nữ cường nhân với chiến lực hàng đầu Đông hải, không ai dám khinh nhờn nàng dù là trong suy nghĩ, thế mà giờ đây lại ở trong cái bộ dạng đến con đĩ cũng không bằng, nàng bây giờ là cái bồn chứa tinh, con chó cái thèm cặc quỳ dưới chân nam tử.

Chu Cương Liệt nắm lấy dây xích, nàng theo lệnh tứ chi bò trên đất hệt như con chó thật thụ. Bản tâm nàng xấu hổ vô cùng, nhưng đây là lệnh của chủ nhân, nàng không thể cãi, giờ chủ nhân có đem nàng ra cho vạn con cặc chơi thì nàng cũng phải chịu.

Hắn một đường dắt theo chó cái Quách Tương Như đi đến chính điện phía trước, chúng nữ đã được Hi Nguyệt gọi đến đầy đủ, cũng chỉ có các nàng với nhau, trưởng lão chấp sự hay các đệ tử đều không có mặt.

Khi thấy nam nhân nhà mình thanh thản tản bộ trên tay còn dắt theo nữ nhân bò dưới đất, các nàng tò mò tiến lại quan sát.

Sau khi nhìn rõ nữ tử đang bị chăm sóc đặc biệt này là ai, các nàng nhìn nhau rồi cười quái dị.

“Ôi trời đây không phải Xích Luyện tiên tử đại danh đỉnh đỉnh đây sao?” Nguyệt Nga vờ thốt lên.

“Quả đúng là Quách Tương Như rồi, sao lại ra nông nỗi này?” Hi Nguyệt phụ họa.

“Hôm trước nghe nói cô ta cũng là một trong số ba thế lực muốn vây diệt chúng ta, bây giờ sao lại như con thú khát tình bị dắt đi như vậy?” Trương Bạch Lan khoanh tay nâng cặp vú chà bá lên mỉa mai.

Các nàng ngươi một câu ta một câu thay nhau sỉ nhục dè bỉu Quách Tương Như, cô nàng vẫn trong tư thế bốn chân bò trên đất, thần thức Địa Tiên đã sớm cho nàng biết tình hình bên trong chính điện. Nàng xấu hổ muốn độn thổ, dù điểm dâm dục đã đạt đầy giá trị nhưng da mặt nàng vốn mỏng không chịu nổi sự châm chọc.

Thấy cơ thể nàng run run, Chu Cương Liệt cười cười cúi xuống cho một tát vào mông sau đó lớn giọng nạt, “Ta dạy thế nào, mau nói đi.”

Lúc nãy trên đường bò đến đây, nàng đã được chủ nhân điều giáo kỹ càng, mặc dù không tự nguyện cho lắm nhưng biết sao được, lời của hắn nói là trời mà.

Quách Tương Như ngồi xổm dậy, hai đùi dạng ra, tay nắm co phía trước làm bộ dáng như con chó ngoan đang đứng bằng hai chi sau, đầu nàng ngước lên, rọ mõm được tháo xuống, lưỡi nàng thè ra.

“Xin chào mọi người, ta là Quách Tương Như, đảo chủ Kim Ngân Đảo ở Đông Hải, vì mang tội nghiệt tham lam xâm chiếm mà bị chủ nhân hàng phục. Bây giờ ta đã trở thành tình nô của ngài ấy, ta sẽ làm tốt vai trò cái bồn chứa tinh, chó cái cho Tuyết Liên Cung, mong mọi người giúp đỡ, hãy tha lỗi cho ta.”

Nghe một nữ nhân đẹp tuyệt trần trong cái bộ dạng đĩ thoã phát ngôn những lời dâm tục như vậy, chúng nữ rất hài lòng.

“Haha, nàng ta còn giống chó cái hơn cả A Khắc Thiên Kiều nữa.” Mộng Vân cười phá lên, A Khắc Thiên Kiều thấy được quá khứ của bản thân, lúc trước nàng cũng chính là bị bắt dạy dỗ như thế này.

“Mấy dòng chữ trên người cô ta quả nhiên rất hợp nha.” Hồng Loan ngó nghiêng gật gù.

“Ô, cái khuyên vú này nhìn hay thật, còn có chuông này, hay là ta cũng xỏ một đôi.” Trương Bạch Lan sấn tới nắm hai cái nhũ hoàn kéo ra làm Quách Tương Như giật mình phun cả sữa.

“Hừm, tỷ mà mang khuyên chắc phải làm cái vòng kiềng cỡ đại mới vừa với cái vú của tỷ mất, mà đeo khuyên làm sao nam nhân đút cặc vào được.” Biện Trang Đài ngăn cản.

“Thì ra đây là hình xăm hột le mà chủ nhân nói, ngài thật có tài vẽ vời đó nha.” Tiểu Điệp ngắm cái âm vật đang chìa ra của Quách Tương Như.

“Sao nó có cái nhẫn vàng đeo trên này vậy?” Mạt Ly trực tiếp lấy tay muốn kéo cái vòng kim cô trên hột le ra làm Quách Tương Như chết xiếng suýt thì té đái.

Chu Cương Liệt cũng thương tình cho phép nàng đứng dậy giao lưu với chúng nữ, sau này các nàng là người một nhà, cần phải hiểu rõ nhau, hòa đồng chung sống.

Hắn cũng không sợ Quách Tương Như sẽ phản bội hay làm hại đến chúng nữ, điểm dâm dục cộng với nô lệ ấn ký xem như trói buộc nàng phải trọn đời nghe theo lời hắn.

Chu Cương Liệt cũng sợ sau khi mình đi nàng ta sẽ ỷ vào tu vi cao nhất bắt nạt các nữ khác nên mới cho nàng cái vòng kim cô trên hột le, hắn sẽ dạy cho Đãng Hồng Trần, Hi Nguyệt và Nguyệt Nga câu thần chú của kim cô, chỉ cần nàng dám tráo trở thì ngay lập tức sẽ lãnh hậu quả.

Cũng như Tôn Ngộ Không khi hư đốn bị Đường Tăng niệm chú, nếu Quách Tương Như mà không an phận thì vòng kim cô kia sẽ siết cho đầu vú lẫn hột le của nàng té đái.

Chu Cương Liệt không định đem Quách Tương Như giới thiệu cho những người khác trong cung, chuyện nàng ở đây chỉ có chúng nữ biết, nàng ta sẽ là con bài ẩn mà Tuyết Liên Cung nuôi dưỡng, với tu vi Địa Tiên trung kỳ của nàng dư sức ẩn thân ở hậu viện mà không bị ai phát hiện.

Hắn giao nàng cho chúng nữ tiếp tục dạy dỗ và giới thiệu hoàn cảnh trong môn phái, bản thân thì về bên hai gốc dương căn thụ.

Lạc Thủy đã ở đây tập trung tu hành mấy ngày, vì siêng năng, ngộ tính tốt cộng với được hắn tạo điều kiện tốt nhất, nàng đã đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ, tốc độ này đủ để khiến bọn thiên kiêu các thế lực hạ giới thấy nhục, tính ra nàng tu hành chưa được bao nhiêu thời gian.

Nuôi dưỡng cô nàng lô đỉnh này về sau chính là biện pháp thăng tiến tu vi nhanh nhất, phải vừa kết hợp để nàng phục dụng thiên tài địa bảo vừa song tu thì thể chất mới phát huy hết hiệu quả.

Cùng Lạc Thủy song tu dưới gốc dương căn thụ suốt đến chiều khi nàng đã mệt lã hắn mới để nàng tiếp tục đả tọa mà rời đi.

Không để hắn thất vọng, chỉ một buổi mà chúng nữ đã khiến Quách Tương Như hòa hợp với các nàng vô cùng.

Đãng Hồng Trần xem nàng như tỷ muội tốt mà đối đãi, hứa hẹn sẽ cung cấp đủ tiên linh thạch giúp nàng tu hành, Quách Tương Như vẫn không quên được gã Lâm Vấn Thiên kia, dù nàng là tình nô nhưng đâu ai cấm nàng nhớ nhung nam nhân khác, Chu Cương Liệt cũng đã nói nàng là bồn chứa tinh cho toàn thể nam nhân khắp thiên hạ, bởi vậy tùy ý nàng muốn nhớ ai thì nhớ.

Quách Tương Như sẽ ở lại đây giúp đỡ Đãng Hồng Trần sẵn tiện tiếp tục tu hành chờ ngày Lâm Vấn Thiên tìm về, đó là động lực giúp mấy trăm năm nay nàng cố gắng tu hành.

Hi Nguyệt phong nàng làm khách khanh trưởng lão của Tuyết Liên Cung, xem như cho nàng cái danh phận ở lại đây.

Chúng nữ khác thì dẫn nàng đi khắp nơi trong tông môn, Quách Tương Như vẫn giữ bộ dạng chó cái được Mạt Ly dắt đi, Chu Cương Liệt đã sớm bố trí ẩn thân giúp nàng không bị ai phát hiện.

Dù đã được tàng hình nhưng cảm giác trần truồng bò đi trước mặt mấy trăm đệ tử vẫn khiến mặt nàng đỏ như gấc.

Trương Bạch Lan thì đề xuất dù Quách Tương Như không lộ ra ánh sáng nhưng nên tìm cho nàng ta một đám nam sủng để bầu bạn lúc Chu Cương Liệt vắng mặt.

Đề nghị này được chúng nữ rất đồng ý, ngay trong ngày, một đám nam nhân được tuyển lựa đàng hoàng đã xuất hiện trong tiểu viện dành riêng cho Quách Tương Như.

Nàng ta dù vẫn còn bỡ ngỡ nhưng chỉ chốc lát đã hòa nhập cùng ba con dâm nữ Trương Bạch Lan, Biện Trang Đài và Trịnh Ngân Dao cùng hơn chục nam tử ân ái sênh ca.

Nàng bị con cặc thứ hai, thứ ba, thứ tư… thứ mấy không nhớ địt vào lỗ lồn lỗ đít, lúc đầu nàng còn kiên quyết lựa chọn chỉ cho Chu Cương Liệt chơi nhưng giờ thì coi như xong, tâm trí đã đổ vỡ, Lâm Vấn Thiên kia chỉ còn là cái tên để nàng nhớ nhung, còn thân thể nàng thì dành cho đàn ông thay nhau địt.

Hai ngày sau, tại ngọn núi cách Tuyết Liên Cung mấy trăm dặm, Quan Tùng ngồi giữa thiên không nhắm mắt nhập định, khí tức của hắn cuồn cuộn dâng cao.

Đúng vậy, hôm nay Quan Tùng đã đột phá Địa Tiên thành công, vài cỗ khí tức lẳng lặng dò xét xong lại rút lui.

Chu Cương Liệt ngồi gần đó hộ đạo cho tên Địa Tiên thích đội nón xanh này, bên dưới hông nắc dồn dập vào lồn thê tử Hồng Loan của hắn.

Nàng này đi theo xem chồng mình đột phá nhưng lồn thì nứng chịu không nổi nên đòi hắn phải địt mình ngay trước mặt phu quân.

Quan Tùng đột phá xong thu liễm đi khí tức, quan sát cơ thể, vui mừng cảm nhận lực lượng tầng thứ mà hắn ao ước bấy lâu.

Hắn hạ xuống quan sát Chu Cương Liệt đang chơi vợ mình, chắp tay cúi đầu, “Đa tạ tiền bối, nếu không có ngài trợ giúp không biết ngày nào tháng nào ta mới thỏa ước vọng trở thành Địa Tiên của mình.”

“Không cần khách sáo, ta địt vợ ngươi xem như đã trả ơn nghĩa đầy đủ rồi, mau đến, lỗ đít nàng ta còn trống này, chúng ta cùng nhau ăn mừng ngươi đột phá.” Chu Cương Liệt nghĩa khí bừng bừng vạch hậu môn Hồng Loan ra.

Quan Tùng sớm đã nứng phát điên vội cởi quần xuống cầm cặc đâm vào cúc huyệt, hai người đàn ông trước sau giáp công đem Hồng Loan chơi đến tối tăm mặt mũi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300