Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 290
Phần 290: Yêu nghiệt tuyệt thế

Hai đệ tử của Lãnh Trường Phong lên trước, vị đảo chủ này xưa nay ít tranh quyền bên trong đấu hội nên các năm trước thành tích của Ngũ Hành Đảo luôn không khả quan lắm, cả năm nay cũng vậy, nếu không có Lâm Phàm thì đoàn đội của ông ta chắc sẽ đội sổ đứng cuối.

“Tôn Nhật, tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất cấp Cam. Mã Vân Cẩm, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh, tư chất cấp Tím…”

Đến lượt Lâm Phàm đi ra, đây là người cuối cùng của buổi khảo thí tư chất hôm nay, trước đó đã xuất hiện hai người cấp Đỏ được xem như bất ngờ vô cùng rồi nên mọi người cũng mặc nhiên xem nhẹ tên trai trẻ này.

Dưới ánh nhìn đầy cỗ vũ của Bắc Cung Nhược Giai ở dưới đài và Lãnh Nhược Hy trên đài, Lâm Phàm thả nhẹ bước đi về phía trắc nghiệm thạch, vì ngày hôm nay hắn đã cố gắng rất nhiều, những tưởng phải tốn thêm vài năm mới có đủ tư cách gặp lại người yêu nhưng ông trời có mắt cho hắn cơ duyên trùng trùng. Hắn phải cố gắng nắm bắt, thể hiện giá trị bản thân để không ai coi thường mình nữa.

Bắc Cung Thượng khoanh tay nhìn chằm chằm thiếu niên kia, nữ nhi yêu thích tên này luôn miệng khoe khoang tài năng của hắn, vậy để xem hôm nay hắn chứng tỏ bản thân như thế nào, có đáng để Bắc Cung gia thay đổi quyết định liên hôn với Nam Cung gia kia không.

“Hửm, người này…” trên khu vực của Mặc Ngọc Đảo, nam tử trung niên đang cùng mỹ phụ và thiếu nữ ngực bự quan khán bỗng hơi nhíu mày nhìn chằm chằm thiếu niên bên dưới.

“Phu quân, tên trẻ tuổi kia rất có nét giống chàng đó nha, hì hì.” Mỹ phụ cười hiền hòa.

“Hừm, để xem tên nhà quê như mày tư cách gì đòi cạnh tranh Nhược Giai với ta, lần trước chỉ là nhờ có Lãnh Nhược Hy kia cứu mạng thôi, không có may mắn lần hai đâu.” Nam Cung Hải khoanh tay nhìn Lâm Phàm bằng nửa con mắt, hắn tự tin với tư chất và tu vi hiện tại, hạng đầu không phải hắn thì ai nữa.

Lâm Phàm đưa tay lên trắc nghiệm thạch nhắm mắt truyền chân khí vào, lúc này, mặt đá rung động, từng luồng văn chú xuất hiện dày đặc, từ trong đó một luồng sáng chói mắt phóng lên tận thiên không.

Tất cả mọi người ở đây đều trố mắt mà nhìn, đám Địa Tiên tán tu đứng bật dậy, mười vị chủ thế lực ai nấy đều run lên.

“Không… không thể nào… là Hoàng Kim… tư chất Hoàng Kim.” Bắc Cung Thượng há hốc mồm, ông ta là chủ của Trắc nghiệm thạch, biết rõ ánh sáng kinh thế này là gì.

“Lâm Phàm, Tu vi hóa Thần sơ kỳ, tư chất… Cấp Hoàng Kim.” Lão già tổng quản cũng run giọng khi công bố thành tích.

Đám khán giả ồ lên một tràng rung động đấu trường, tiếng bàn luận nổi lên xôn xao.

“Hoàng Kim? Không phải nói cấp độ này chỉ có trong truyền thuyết sao?”

“Con mẹ nó, cứ tưởng cấp Đỏ là kinh khủng lắm rồi, đến cuối lại xuất hiện một cái Hoàng Kim, thế hệ này kinh thế đến vậy?”

Lãnh Trường Phong cũng chấn động không kém, theo nhận định của hắn, Lâm Phàm có thể đánh bại đại đệ tử Tôn Nhật của ông ta thì thiếu niên này chắc tư chất cũng không thể thua kém thậm chí có khi là cấp Đỏ như Nhược Giai và Nam Cung Hải, không ngờ hắn là cấp Hoàng Kim, còn khủng bố hơn.

Bắc Cung Thượng khẽ liếc mắt về phía con gái đang nhảy nhót vui mừng kia, không ngờ nó nói đúng, tên Lâm Phàm này thiên phú tuyệt luân.

“Ồ, ánh sáng chói quá, cấp Hoàng Kim mạnh đến vậy sao?” Tiểu Thiện khẽ nheo mắt nhưng vẫn cố nhìn.

“Hoàng Kim xưa này hiếm như tiên trên trời, người có thiên phú bậc này nếu trưởng thành tốt thì độ kiếp phi thăng chỉ là dễ dàng.” Chu Cương Liệt gật gù, bên cạnh hắn Lãnh Nhược Hy cũng như Nhược Giai đang nhảy nhót sung sướng thiếu điều muốn nhào xuống sân ôm Lâm Phàm một cái.

“Lâm… Phàm sao? Thiếu niên đó… không thể nào.” Nam tử trung niên đôi mắt nhìn chằm chằm lấy thiếu niên trác tuyệt bên dưới, nắm tay run rẩy.

“Lâm Phàm… Lâm Phàm… phu quân, không lẽ…” mỹ phụ lúc này cũng giật mình đứng bật dậy tay vịn lan can nhìn chăm chú xuống, đôi mắt đã nhòe lệ rưng rưng.

“Lâm Phàm, đây không phải tên của đại ca đã mất của con sao?” Thiếu nữ ngây ngô cũng hướng mắt dõi theo bóng lưng thiếu niên bên dưới.

“Không… không thể nào, tổng quản đại nhân, có sai sót gì sao? Sao có thể là Hoàng Kim được?” Nam Cung Hải chân run run, hắn không chấp nhận được sự thật này, tư chất cấp Đỏ của hắn đã là kinh thế hãi tục lắm rồi, sao lại xuất hiện tư chất cấp Hoàng Kim, lại còn là tên khốn mà hắn căm thù kia.

“Trắc nghiệm thạch này không có vấn đề, chúng ta đã cùng nghiên cứu qua rồi, ngươi chớ lộn xộn.” Lão tổng quản liếc mắt.

“Ái dô, không ngờ có thể thấy được một yêu nghiệt cấp Hoàng Kim ở đây, thiếu niên, có rảnh ghé Phiêu Miểu cung, tỷ tỷ và các đệ tử nhất định sẽ phục vụ ngươi hảo hảo hoàn toàn miễn phí.” Lữ Huyên õng ẹo đưa mắt đầy quyến rũ, còn vén nhẹ váy lên khoe một góc quần lót bé xíu ra mời gọi.

“Khụ khụ, Lữ cung chủ xin hãy tự trọng.” Lãnh Trường Phong ho nhẹ, không thể để môn phái khác đào góc tường nhà mình, thằng em rể này hắn lấy chắc rồi.

“Haha, tiểu tử ngươi rất khá, hôm nào rảnh nhớ đến Yêu Đạo Môn ta uống rượu.” Kim Mao Sư Vương hào sảng cười vang.

“Lãnh đảo chủ đây là nhặt được bảo bối rồi nha, chúc mừng.” Lý Đạo Thành vuốt râu gật gù.

“Tiểu tử khá lắm, đồ nhi, vào vòng trong nếu gặp Lâm Phàm phải ra sức nhé, hắn chính là trở ngại đầu tiên trên con đường trở thành cường giả của ngươi đó.” Ninh Hồng Chí quay sang liếc nhìn đồ đệ tên Thiên Phần của mình.

“Vâng, sư phụ.” Người này dáng cao lớn, tóc đỏ xõa tung đằng sau, ánh mắt đầy sát khí lăng lệ quan sát kỹ Lâm Phàm, tư chất cao thì sao? Hắn sẽ đạp lên tư chất để mà thành cường giả thực thụ.

Các môn phái người một câu ta một câu hết lời khen ngợi thậm chí thả cành ô liu để mời gọi Lâm Phàm, họ hiểu rõ tư chất Hoàng Kim thể hiện điều gì, thiếu niên này nếu trưởng thành thì độ kiếp phi thăng là chuyện dễ như trở bàn tay, phải tranh thủ lấy hảo cảm. Chỉ có bà lão Hà Vân Khánh và Nam Cung Vẫn là giữ im lặng.

“Tư chất vượt trội không nói lên điều gì ở đây, dù là Hoàng Kim cấp nhưng lỡ chết non chưa kịp trưởng thành thì cũng là vô dụng, đừng có thất thố như thế, cảnh giới của ngươi hơn tên đó.” Nam Cung Vẫn khẽ truyền âm trấn an cháu mình.

Nam Cung Hải cũng rất nhanh định thần lại, phải, dù ngươi là tư chất Hoàng Kim nhưng nếu bị ta giết tại đấu hội thì cũng bằng không, tên nhà quê đừng trách ta ác độc.

Lão đảo chủ Mặc Ngọc Đảo thì nhìn lên lầu các của phe mình, sau đó lại nhìn xuống chằm chằm Lâm Phàm, bên trên nam tử trung niên cũng gật đầu đáp lại bà lão.

“Quả thật rất giống, từ khuôn mặt đến cái tên”, bà ta lẩm bẩm gật gù.

“Con gái à, phải ráng nắm giữ tình yêu của mình nghe chưa.” Bắc Cung Thượng cười đầy tình thâm nhắc nhở con gái, hắn đây chính là đã chịu cho đôi lứa đến với nhau rồi.

“Hì hì, con đã nói cha sẽ bất ngờ và hối hận mà.” Bắc Cung Nhược Giai mặt đầy hãnh diện ngẩng cao, lỗ mũi hếch lên trời.

“Vòng đấu trắc nghiệm tư chất đã kết thúc, danh sách thiên kiêu được vào vòng trong sẽ nhanh chóng được lập nên, chư vị có thể quay về khu vực của mình.” Lão tổng quản nói rồi vụt biến mất, các vị chủ thế lực cũng gật đầu đưa đệ tử về lầu các.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300