Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 228
Phần 228: Quyết định đúng đắn

“Tiền bối, ta đồng ý.”

Tần Mộ Uyển khẽ cúi đầu nói, Chu Cương Liệt đặt chén trà xuống nghiêm túc nhìn nàng.

“Nàng chắc chứ, chuyện này can hệ đến cả cuộc đời nàng, đừng hấp tấp quyết định, ta không muốn mang tiếng dùng tu vi ép uổng nàng đâu.”

“Vãn bối biết rõ, ngài là Chân Tiên cao cao tại thượng, nếu ngài tham lam thân thể này thì ta đã sớm bị cưỡng đoạt rồi, tiền bối thật sự có lòng muốn giúp đỡ, không để ý chuyện song tu nam nữ. Đây là quyết định của ta, không thể để ngài lần nào cũng ra tay giúp được.”

Ánh mắt nàng lúc này tràn đầy quyết tâm, thà bản thân mình thất tiết nhưng có được thực lực cứu lấy Huyền Nữ Cung còn hơn cố giữ thân thể trong sạch rồi lỡ lọt vào tay ma nữ kia bị nàng đem ra làm đồ chơi cho nam nhân.

Mà tên tặc nhân ác ôn bày đầu mọi chuyện thì đang thầm cười đắc thắng, ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh nghiêm túc gật đầu.

“Được rồi, ta sẽ về giúp nàng chuẩn bị đan dược, tối ta sẽ đến.” Hắn đứng dậy rời đi, Tần Mộ Uyển ngồi xuống ghế, nhắm mắt lấy lại bình tĩnh.

“Ài… xem như đây là số phận, phải chấp nhận thôi.”

Chu Cương Liệt rời khỏi Huyền Nữ Cung trở về khách sạn, vừa bước vào phòng hắn đã thấy cảnh tượng chướng mắt.

Con tiểu tam Vương Nhã Khuê chỉ mặc mỗi cái quần lót bé xíu đang nằm sấp thoải mái trên giường, còn Lạc Thủy hiền lành đáng thương của hắn thì đang nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh hết xoa bóp rồi nắn vai, bấm huyện cho cô ta.

Con bé trà xanh này gan cũng lớn quá rồi, dám coi Lạc Thủy là chân sai vặt hả, đúng là cái nết của tiểu tam không lẫn vào đâu được.

Hắn tiến đến kéo tay Lạc Thủy ra, sau đó dùng cả hai tay vỗ bôm bốp lên bờ mông của Vương Nhã Khuê, mỗi cú đét đều khiến mông thịt lăn tăn nổi sóng.

“Úi daaaa… chủ nhân… ứ… á… đừng… ngài làm gì vậy… ối da… đau mà… đừng đánh nữa…”

Nàng hốt hoảng la hét ỏm tỏi nhưng hắn vẫn không tha, liên tục hướng cái mông mà tát.

“Này thì không biết lớn nhỏ, này thì dám ăn hiếp tình nô của ta, này thì trà xanh, này thì tranh sủng…” mỗi lần nói một câu hắn lại vỗ một phát.

Lạc Thủy vội ôm lấy tay hắn, “Chủ nhân, em tự nguyện mà, đừng đánh muội ấy nữa.”

“Nàng cứ bỏ ra để ta dạy dỗ lại tiểu trà xanh này, nuông chiều riết rồi hư không xem ai ra gì.” Chu Cương Liệt nắm lấy vải quần lót phía sau của Vương Nhã Khuê kéo mạnh, cái quần lọt khe vốn đã nhỏ bị kéo căng khiến phần đáy hẹp lại chà lên mép lồn và hột le làm nàng ta la oai oái, dâm thủy ứa cả ra vì nứng.

“Chủ nhân, thiếp sai rồi, thiếp không dám nữa.” Nàng vùng vẫy, giọng đầy uất ức la lên.

“Hừm, ta chỉ mới đi có tí xíu đã ăn hiếp Lạc Thủy bắt tỷ tỷ của mình đấm bóp, nàng sung sướng quá nhỉ, không dạy lại nàng nói không chừng sẽ leo lên đầu ta ngồi luôn đó.” Hắn buông nàng ra để Vương Nhã Khuê ngồi dậy.

“Người ta đã leo lên mặt ngài ngồi mấy lần rồi còn gì.” Bé trà xanh làu bàu.

“Thấy thiếp đêm qua bị chủ nhân chơi ác quá sáng dậy không nổi nên Lạc Thủy tỷ mới muốn giúp người ta thư giãn gân cốt thôi chứ bộ, thiếp có bắt tỷ ấy hầu hạ đâu.” Nàng mếu máo ra bộ oan uổng nói.

“Đúng đó, em thấy muội ấy bị chàng chơi đến nổi sáng lết không nổi nên mới giúp thôi, không có bị ăn hiếp đâu.” Lạc Thủy cũng gật đầu nói giúp vị muội muội của mình.

“Vậy thì tốt, ta đã dụ được Tần Mộ Uyển chịu trao thân rồi, mấy ngày tiếp theo sẽ xử lý cô ta, nàng và Lạc Thủy ở yên đây, cấm gây chuyện trả thù nghe chưa.” Hắn xoa xoa hai miếng mông đít giúp nàng bớt đau.

Vương Nhã Khuê nằm sấp trên đùi hắn thoải mái gật đầu, “Người ta biết rồi, chàng muốn làm gì tùy chàng, nhưng phải đem cô ta về cho thiếp hành hạ một phen, thiếp phải đem cô ta vứt vào lầu xanh tận mắt thấy tiện nhân đó bị cả đám nam nhân thao nát lồn mới hả dạ.”

“Haha, có khi giờ ta đem nàng vào lầu xanh trước thì tốt hơn đó nhỉ.” Chu Cương Liệt cười lớn.

“Hứ, tùy chàng, thiếp đâu có ngại.” Điểm dâm dục của nàng đã đầy bồn đầy bát, giờ hắn có bắt nàng dâng lồn cho nam nhân khác chơi thì nàng cũng chịu, điểm dâm dục của nhưng cô nàng dụ dỗ bằng vật chất như này dễ lên hơn Đãng Hồng Trần kia nhiều.

“Để ta đem Tần Mộ Uyển về sau đó cho hai vị mỹ nhân vừa xinh đẹp vừa mạnh nhất Tần quốc làm kỹ nữ xem các nàng ai đắt khách hơn.” Tay hắn lòn xuống khe lồn của nàng vuốt ve, Vương Nhã Khuê nghe hắn nói mà nứng đến co thắt cả âm hộ.

Hắn để nàng tiếp tục nghỉ ngơi, bản thân thì mở lò luyện thêm một viên đan dược hỗ trợ đột phá Địa Tiên, số dược liệu lần trước Vương Nhã Khuê chuẩn bị vẫn còn đủ luyện thêm một lần.

Lúc rời khỏi Tuyết Liên Cung Chu Cương Liệt đã mang theo số lượng khá lớn Tiên linh thạch cất bên trong túi không gian dưới ba gốc cây Dương căn, mỏ tiên linh thạch kia có thể sản sinh thêm theo thời gian nên chỉ cần Đãng Hồng Trần phân bổ hợp lý sẽ không bao giờ cạn.

Chuẩn bị đâu đó xong xuôi, dặn dò Vương Nhã Khuê không được ăn hiếp Lạc Thủy, nàng lè lưỡi gật đầu hắn mới rời đi.

Huyền Nữ Cung, Tần Mộ Uyển ở trong hậu viện của bản thân chắp tay đi qua đi lại bộ dạng sốt ruột, nàng sợ Vương Nhã Khuê đánh tới, cũng bồn chồn vì sắp phải cùng tiền bối song tu.

Chu Cương Liệt xuất hiện sau lưng, vỗ nhẹ vào vai nàng làm tiên tử giật thót, thấy là hắn thì nàng chuyển qua bối rối.

“Còn chờ gì nữa, mau vào phòng thôi, có đổi ý không?” Hắn nheo mắt nhìn nàng.

“Không, không đổi ý.” Nàng lắc đầu nguầy nguậy rụt rè đi vào phòng, sau khi Chu Cương Liệt tiến vào thì nàng phất tay tạo một lúc năm lớp bảo hộ cách âm bên ngoài phòng hờ có người rình mò.

Nhìn bộ dáng chuẩn bị đi làm tử sĩ của nàng khiến Chu Cương Liệt nhịn cười hết sức, với biểu hiện này của Tần Mộ Uyển thì hắn bắt đầu hoài nghi liệu nàng có thực sự là loại nữ nhân mưu mô giả tạo dùng sắc đẹp để trêu đùa nam nhân như Vương Nhã Khuê kể hay không.

Khuê phòng của vị cung chủ này bày trí hết sức nhã nhặn, gian bên ngoài đặt mấy món đồ ngọc và sứ, một cái bàn với hai bồ đoàn, một cây cổ cầm treo trên vách. Bức rèm vải trắng che cách gian bên trong.

Hắn rất tự nhiên vén rèm bước vào gian phía sau, một chiếc giường gỗ, chăn đệm thuần trắng, cái bàn trang điểm với vài món đồ lặt vặt, nàng là tu sĩ sẽ không cầu kỳ việc trang trí phòng như mấy vị tiểu thư đài các, những đồ vật quan trọng đều mang trong nhẫn hoặc túi trữ vật.

Lần đầu có nam nhân vào phòng, lại còn ung dung đi tới gian phòng ngủ của mình, Tần Mộ Uyển hết sức xấu hổ, tiền bối này cũng thật là tự nhiên quá chừng.

Thấy nàng cứ đứng đực ra đó nhìn mình, Chu Cương Liệt lắc đầu lấy ra đan dược đã luyện kèm theo dương căn đan và Tiên linh thạch, còn tặng kèm một quyển Tu tiên chi lộ bí điển.

Ôm một đống những thứ hắn đưa trong tay, Tần Mộ Uyển nghệch cả mặt ra khi nghe công dụng từng cái, càng nghe càng rung động, nàng biết mình đã cược đúng, vị Tiền bối này thực sự có thể giúp nàng đột phá Địa Tiên.

Hai người đứng nhìn nhau chằm chằm, má của nàng hồng hồng e thẹn, mọi sự diễn ra quá gấp, nàng chưa có chuẩn bị tâm lý gì, vị tiền bối này cũng chỉ mới gặp tiếp xúc có hai ba lần đã tiếp xúc tới trên giường rồi.

Từ đầu tới cuối nàng mang ơn hắn quá nhiều, tuy nàng là chủ một thế lực nhưng không có thứ gì phù hợp để có thể đáp đền ơn nghĩa, thôi thì coi như dùng tấm thân xử nữ này dâng hiến cho hắn xem như báo đáp vậy.

“Tiền… tiền bối…” nàng lắp bắp định nói gì đó.

“Còn gọi tiền bối sao? Chúng ta sắp trở thành bạn chung giường rồi đó, đừng căng thẳng.” Hắn cướp lời chống nạnh nhìn nàng chằm chằm.

“Vâng… từ lúc gặp nhau ở Vô Phong Cốc, được chàng cứu giúp thiếp luôn nhớ ơn nhưng không biết báo đáp bằng cách nào, giờ họa lớn ngập đầu chàng lại một lần nữa xuất hiện đúng lúc cứu lấy cả thiếp và trăm nữ đệ tử. Chàng là Chân Tiên cao thượng, thiếp chỉ là nữ tu sĩ phàm giới không có gì có thể trả ơn chàng, vậy nên hôm nay thiếp xin mặt dày dùng thân thể này, xem như lấy thân báo đáp ân tình lớn như biển của chàng, xin đừng chê bai thiếp.”

Tay nàng đan vào nhau, giọng hơi run bày tỏ hết nỗi lòng, một nữ nhân xinh đẹp thể hiện bộ mặt yếu đuối như vậy chính là công kích chí mạng đối với nam nhân như Chu Cương Liệt, hắn tiến tới nắm lấy tay nàng.

“Yên tâm, theo ta nàng sẽ không bao giờ thiệt thòi đâu.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300