Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 211
Phần 211: Chuyện cũ của Quách Tương Như

Quách Tương Như vẫn còn cẩn trọng sợ Chu Cương Liệt giả vờ hỏi chuyện rồi thình lình đè ngửa mình ra nên cô quấn cái tấm vải quanh người thật kỹ.

Nhưng cũng vì quấn chặt như vậy nên những đường nét cơ thể cũng lồ lộ, Chu Cương Liệt lắc đầu phì cười trước điệu bộ sợ bị ăn thịt của bà già mấy trăm tuổi này.

Thấy bộ dạng thoải mái của hắn Quách Tương Như cũng hơi thả lỏng, theo những chuyện hắn làm cho bọn nữ nhân kia thì tên này cũng không hẳn là kẻ ác độc thậm chí còn chính nghĩa ngời ngời.

Biết đâu, khi nghe chuyện của mình xong hắn lại cảm thấy xúc động sau đó thả mình đi, tuy tỉ lệ này rất thấp nhưng đâu ai ngăn nàng mơ tưởng. Thế là một người quấn vải kín mít bắt đầu kể cho một người ngồi đối diện nghe câu chuyện cuộc đời mình.

Quách Tương Như sinh vào cuối thời nhà Thương khi mối quan hệ của Triều Ca và các lộ chư hầu khác nhất là Tây Kỳ đang trên đà căng thẳng, nhưng đó là chuyện của trung thổ, nàng là con thứ của gia tộc họ Quách ngoài Đông Hải.

Gia tộc nàng nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, có tu sĩ cấp hóa Thần trấn trụ, có một đảo riêng với trữ lượng khoáng sản vàng bạc cực kỳ lớn, bởi vậy Quách gia là thế gia thương mại vàng bạc rất có tiếng tăm.

Khi biết nàng có ngộ tính tu hành, người đứng đầu gia tộc đã giúp nàng khai khiếu từ đó bước lên con đường tu hành. Năm mười sáu tuổi nàng bái làm đệ tử một vị Tán Tiên, người này là đệ tử ngoại phiên mấy mươi đời trước của Tam Tiêu Đảo Bắc Hải.

Tam Tiêu Nương Nương ở Tam Tiêu Đảo có một món pháp bảo gọi là Kim Giao Tiễn, một số đệ tử đã học theo và sáng tạo ra công pháp dựa trên pháp bảo này, sau đó truyền thụ nhiều đời ra ngoài cho đến sư phụ của Quách Tương Như.

Cứ thế thêm chục năm nữa qua đi, Quách Tương Như ngoài hai mươi tu vi đạt tới Nguyên Anh, cũng là một trong những thiên kiêu có tiềm năng ở phàm giai Đông Hải, cuộc chiến Phong Thần cũng vào giai đoạn kết thúc, hàng loạt tiên nhân ngã xuống, may mắn là không lan đến ngoài hải ngoại.

Năm đó, nàng là một trong những mỹ nhân được các tu sĩ trẻ tuổi mến mộ, vừa đẹp tuyệt trần lại còn có thiên phú tốt, nam nhân theo đuổi nàng xếp hàng dài.

Trong đó có một người mà nàng chú ý nhất, hắn tuấn tú hiền lành, ngộ tính tu hành cũng rất tốt, hai người trong vài lần vô tình gặp nhau, hắn cứu nàng khỏi một hiểm địa di tích, cảm mến tính cách của nam nhân trẻ tuổi đầy nhiệt huyết chính nghĩa đó, nàng đã chấp nhận tình cảm của hắn.

Hai người nhanh chóng kết thành đạo lữ, tuy nhiên khi gia tộc Quách thị của nàng biết tin lại có nhiều người lên tiếng phản đối, nam nhân trẻ tuổi kia chỉ là một tán tu không có danh vọng địa vị gì, không môn đăng hộ đối với Quách gia.

Ông nội của Quách Tương Như tự mình đến đưa nàng về, nhưng ông cũng không muốn làm quá mức khắc nghiệt, đề ra hẹn ước khi nào người kia xây dựng được danh tiếng và thế lực ngang với Quách gia thì sẽ cho phép hai người cưới nhau.

Quách Tương Như khóc hết nước mắt năn nỉ nhưng ý lệnh của gia tộc không thể phản kháng, nam nhân kia cũng nắm chặt nắm đấm, một bầu nhiệt huyết tuổi trẻ sôi sục ở trước mặt hóa Thần cảnh của Quách gia thề sẽ một ngày nào đó quay về rửa mối nhục và cưới lấy nàng.

Quách Tương Như ôm lấy tình nhân lần cuối trước khi quay về gia tộc, hắn thì bước lên con đường khẳng định bản thân.

Cứ thế từ khi Phong Thần kết thúc, Đại Chu lập quốc đã qua bốn trăm năm, nàng một mực tu hành không hề bận tâm về tình cảm, lòng vẫn luôn hướng về nam nhân đó, chờ hắn quay trở về.

Dù Quách gia đã hết mực khuyên can, tên kia đã mất tích bao nhiêu năm nàng vẫn từ chối toàn bộ những đám mai mối, hơn bốn trăm năm trôi qua, nàng đợi hắn từ khi còn là thiếu nữ vừa mới biết yêu đến khi già lão, tóc điểm màu sương.

Nàng đã đột phá Địa Tiên trung kỳ, trở thành người đứng đầu Kim Ngân Đảo, Quách gia cũng vì thế trở thành thế lực rực rỡ hơn ở hải ngoại.

Lần tiến đánh Tuyết Liên Cung này những tưởng sẽ bỏ xác lại nơi đây như ba tên Địa Tiên kia, nhưng không biết may mắn hay xui xẻo mà nàng bị bắt sống trở thành tù binh.

Thân thể ngọc ngà nàng giữ suốt hơn bốn trăm năm chờ người yêu trở về lại bị một nam nhân đê tiện xa lạ lột ra nhìn sạch, còn bị hắn cắn hột le, xăm ký hiệu lạ lên đó nữa.

Nghe nàng kể hết cuộc đời thăng trầm của mình, Chu Cương Liệt khẽ thở dài, lại một nữ tử si tình mù quáng, bỏ lỡ cả tuổi xuân để chờ một tên ất ơ nào đó với lời hứa gió bay.

“Hắn tên là gì?” Chu Cương Liệt gặn hỏi.

“Lâm Vấn Thiên.” Ánh mắt nàng tràn đầy tưởng nhớ cái tên đó.

“Nàng có từng nghĩ hắn đã sớm chết ở đâu đó hoặc đã không còn nhớ gì đến nàng nữa rồi không?” Hắn hỏi tiếp.

“Hắn rất chung tình với ta, không lăng nhăng đầy gái gú như ngươi đâu, đừng có suy bụng ta ra bụng người.” Quách Tương Như gắt lên vì tình nhân của mình bị nói xấu.

“Lâm Vấn Thiên, được, ta nhớ cái tên này, sắp tới ta sẽ đi ra ngoài, nếu tình cờ trong lúc ngao du gặp hắn ta sẽ xem xem hắn có xứng với sự chờ mong mấy trăm năm của nàng không.” Chu Cương Liệt giọng đầy nghĩa khí nói.

“Nói vậy ngươi không định thả ta đi sao?” Nàng bĩu môi thất vọng.

“Hừ, đây là quả báo cho cái tội tham lam của nàng, đừng nghĩ ta sẽ dễ dàng thả, khi có gặp tên Lâm Vấn Thiên đó, ta sẽ nhắn nhủ hắn nàng đang làm tình nô của ta.” Hắn cười mỉa.

“Ai là tình nô của ngươi chứ? Đừng có mơ.” Quách Tương Như gằn giọng liếc mắt trừng trừng nhìn hắn.

“Nàng đã sống suốt hơn bốn trăm năm, nên hiểu rõ số phận của một nữ nhân khi rơi vào tay nam nhân như ta chứ, nàng không đợi được tên kia về cứu nữa đâu.” Chu Cương Liệt đứng dậy bước ra ngoài.

Quách Tương Như nhìn theo bóng lưng hắn, tất nhiên nàng biết bản thân khó mà giữ được thân thể nữa, nhìn A Khắc Thiên Kiều kia thì biết, cô ta cũng từng đối lập với nam nhân này, cuối cùng kết cục là biến thành tình nô quỳ dưới háng, mà còn bị huấn luyện thành nữ nhân dâm dật thích bị bạo hành nữa.

Quách Tương Như tự thương cảm cho số phận mình, không biết nàng sẽ bị họ biến thành cái dạng nữ nhân như thế nào đây.

Nàng cũng rất thắc mắc tại sao Chu Cương Liệt đã nhốt mình mấy ngày rồi mà chưa đụng đến, bình thường tên dâm tặc sẽ không bao giờ treo con mồi quá lâu như vậy.

Chu Cương Liệt quay về phòng mình, Đãng Hồng Trần cùng Hi Nguyệt và Nguyệt Nga đang ở đó, hắn kể một lượt tình cảnh của Quách Tương Như cho các nàng nghe.

“Ôi, cũng là một nữ nhân đáng thương lụy tình.” Đãng Hồng Trần thở dài.

“Si tình thì sao chứ, cũng là một bà cô già sống lâu năm bị tình nhân bỏ rơi nên tính cách cay nghiệt gắt gỏng thôi, còn tham lam tiên linh thạch của chúng ta nữa.” Nguyệt Nga lè lưỡi, Hi Nguyệt cũng gật đầu phụ họa.

“Sư phụ, đừng vì thấy cô ta đáng thương mà nương tay đó nha.”

“Ta biết, haha, sớm thôi ta sẽ huấn luyện nàng ta kỹ lưỡng, trở thành chó cái mới của Tuyết Liên Cung.” Hắn ôm eo hai nữ đệ tử hôn lên môi các nàng.

Điểm dâm dục của Đãng Hồng Trần sau mấy ngày được hắn điều giáo dạy dỗ đã đạt tới 80, là mức có thể chấp nhận cho việc phô dâm thậm chí để người khác nhìn thấy cơ thể mình.

Để đạt được số điểm này hắn đã phải dụ dỗ, khuyên nhủ thậm chí ép uổng nàng hết mức, không cho nàng mặc đồ lót dưới váy, ban đêm bắt nàng khoả thân đi dạo trong Tuyết Liên Cung.

Hắn đè nàng địt ngay giữa sân chính bên ngoài, nâng nàng dạng háng đi trước mặt đám đệ tử và người làm phàm nhân, tuy được ẩn thân nhưng mặt nàng luôn đỏ bừng vì xấu hổ.

Đỉnh điểm là tối qua Chu Cương Liệt còn bắt Đãng Hồng Trần ở truồng thủ dâm trên nóc nhà rồi phun âm tinh tưới xuống đám nam nữ đệ tử đang tổ chức lửa trại bên dưới làm bọn nhỏ tưởng trời mưa.

Vì tin tưởng yêu thương Chu Lang hết mực nên nàng nhanh chóng học hỏi hết những thứ hắn dạy, vì hắn nàng có thể làm bất cứ thứ gì.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300