Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 23
Phần 23: Âm Dương Hợp Hoan Công

Cuộc truy hoan trụy lạc tập thể diễn ra từ sáng tới tận đêm, đến khi cả đám cướp lẫn các nữ tử đều không còn sức lực, nằm vật vờ trên sàn mà nghỉ ngơi.

Mùi vị dâm mỹ bao trùm cả sảnh lớn, trên sàn đâu đâu cũng có dấu vết của cuộc thác loạn, các nữ tử không màng xấu hổ, trần truồng nằm lẫn cả với đám nam nhân, cả người các nàng đầy vết véo, vết bầm, mông bị tét đỏ ửng, tinh trùng và nước tiểu bao phủ khắp người như tắm.

Thê thảm nhất chắc là Liễu Thị, nàng được ưu ái cả trại hầu như ai cũng lên ít nhất một lượt, tới cuối còn có kẻ bày trò lấy cái bồn tắm lớn đặt nàng vào, rồi cả đám hơn 200 nam nhân xả cả tinh trùng và nước tiểu vào đầy bồn tắm, Liễu Thị ngâm mình trong thứ hỗn hợp đó, cả người bốc mùi kinh khủng.

Nhưng nàng cảm thấy sướng, càng bị đối xử bạo lực, sỉ nhục thì nàng càng thích, Chu Cương Liệt đã vô tình kích thích máu thích khổ dâm của nàng.

Trong ánh mắt căm hận không cam lòng của Hắc Hổ, để hắn nhìn lại người vợ hiền mà hắn yêu thương bơi trong bồn tinh trùng, Chu Cương Liệt dứt khoát một phẩy tay hái đầu hắn xuống, Hắc Hổ chết không nhắm mắt.

Liễu Thị cũng không còn hơi sức quan tâm sống chết của Hắc Hổ nữa, điểm dâm dục của nàng sau cả ngày bị chơi đã hơn 90, trong đầu nàng bây giờ chỉ có cặc và cặc, phu quân chết nhưng nàng vẫn còn rất nhiều con cặc khác.

“Tíng tong, Đã hoàn thành nhiệm vụ Khởi đầu của Sắc Dục Giới Chủ, thưởng 2000 điểm sắc dục, một lượt quay vòng quay nhân phẩm.” Âm thanh hệ thống vang lên.

“Ái chà, nhiệm vụ chơi 3 nữ nhân hoàn thành rồi, quay vòng quay luôn đi.”

“Ting, chúc mừng ký chủ nhận được Song tu công pháp Âm Dương Hợp Hoan Công.”

Yêu Dục hiện ra, đánh giá:

“Vận may của ký chủ không tệ, lại rút được công pháp hệ Song tu, giờ thì thoải mái chơi gái lên cấp rồi.”

“Hừ, lần trước ta rút được công pháp Thuần Nô bí điển Nô lệ ấn ký còn chưa có xài tới đó, ta thấy công pháp đó hơi gân gà, ta chỉ cần cày điểm dâm dục của các nàng lên 100 là các nàng hoàn toàn thuần phục nghe lời rồi, cần gì Thuần nô hay ấn ký nô lệ nữa.”

“Đó là do ký chủ ra tay với phàm nhân, các nàng rất dễ cày điểm dâm dục nếu dính khí gas kích tình hoặc bị ký chủ kích thích cảm xúc dâm dục. Ký chủ phải biết kẻ có tu vi càng cao càng khó nâng điểm dâm dục hơn, hiệu quả của thuốc kích dục đối với họ rất thấp, cảm xúc của họ cũng không dễ bị ngài chi phối, lúc đó ngài mới thấy công dụng của Thuần nô bí điển – Nô lệ ấn ký quan trọng thế nào.” Yêu Dục hừ mũi liếc hắn.

“Còn Âm Dương Hợp Hoan Công, khác với các công pháp song tu chuyên thải âm bổ dương hoặc thải dương bổ âm, công pháp này chú trọng âm dương hòa hợp, song tu hai bên đều có lợi, có thể giúp tu vi của ký chủ tăng tiến, thanh lọc độ sạch của tiên khí, còn hỗ trợ trị thương, giải độc.”

Chu Cương Liệt vui vẻ.

“Thứ tốt a. Mau học”. Mỗi khi rút được công pháp, hệ thống sẽ quán đỉnh thẳng vào trí não hắn, giúp hắn biết phải dùng công pháp như thế nào, không cần phải luyện tập.

Sau đó hắn thanh tẩy qua một lượt, giết hơn 20 người là tâm phúc của Hắc Hổ và Liễu Thị, bọn này đi theo hai người từ những ngày đầu, là loại cùng hung cực ác giết hại người vô tội. Số còn lại chưa đến 200 tên, là những lưu dân, nạn dân vì chiến loạn mà tan cửa nát nhà phải đi lưu vong, cuối cùng bị thủ đoạn của vợ chồng Hắc Hổ mạnh mẽ kéo vào làm cướp.

Trong đó có Bạch Thử hèn mọn, y vốn là thầy dạy học, biết chữ đọc sách, nhưng vô duyên với khoa cử, bị Hắc Hổ bắt dọc đường, vì biết chữ, lại giỏi lấy lòng nịnh bợ nên được Hắc Hổ coi trọng.

Lý Đại là thợ rèn, bị quan phủ bắt đi rèn vũ khí cho quân đội, không chịu nổi khổ nên trốn chạy, vô tình vào quán của Liễu Thị bị trấn lột sạch, suýt bị giết, nhưng Liễu Thị thấy hắn có sức khỏe nên giữ lại làm việc, vết sẹo của hắn là do lúc đầu ương bướng bị đàn em Liễu Thị chém một đao.

Gần 100 nữ tử, 20 người là dân thôn Hoang Lĩnh bị bắt về đây, số còn lại là chúng cướp từ bên ngoài mang về, người nhà các nàng đều đã bị giết, tứ vố vô thân giữa loạn lạc. Chu Cương Liệt quyết định đưa tất cả về thôn Hoang Lĩnh.

Hắn vung tay, đập chặn nước vỡ tan, nước được giải thoát chảy về hạ du lấp đầy con sông.

Ở lại sơn trại một đêm, cả đám đem hết rượu thịt ra, vừa ăn uống đã đời, vừa tiếp tục hoan lạc. Liễu Thị và các nữ tử khác lại tiếp tục để các nam nhân chuyền tay nhau mà chơi. Khung cảnh dâm mỹ không sao tả xiết.

Ở thôn Hoang Lĩnh, thôn dân sốt ruột tập trung tại nhà Trần Thục chờ đợi, cả Thái trưởng thôn cùng các bô lão cũng tới.

“Tiên nhân đã đi gần một ngày rồi, sao lâu như vậy?”

“Có phải xảy ra bất trắc gì hay không? Hay là tên Đại vương kia pháp lực cao cường hơn?”

“Cầu trời phật phù hộ cho Tiên nhân khải hoàn trở về.”

“Nếu tiên nhân cũng thất bại bỏ đi thì chúng ta sẽ phải làm sao đây?”

“Hừ, cùng lắm thì cá chết lưới rách với chúng, lão tử không sợ.”

Các thôn dân lo lắng xôn xao bàn tán. Có người sợ hãi tiên nhân thất trận, có người tức giận đòi chạy lên thượng nguồn trợ giúp tiên nhân đánh bọn cướp. Thái trưởng thôn hòa nhã đứng ra trấn an.

Trần Thục và A Mỹ tận tình chủ nhà, đem trà ra đãi các thôn dân, các nàng vẫn trần truồng khoe hết cơ thể mỹ miều trước toàn bộ dân làng, cả hai sớm quen với việc khoả thân, còn rất thích thú nữa, hai nàng đã trở thành biến thái thích khoả thân rồi.

Lúc này, một thôn dân chạy vội vào:

“Cấp báo…”

“Chuyện gì, không lẽ bọn cướp đánh tới rồi?” Cả thôn lao xao.

“Không phải, mọi người mau ra xem, nước trên thượng nguồn đã khai thông rồi, con sông đầy nước rồi.”

Thái trưởng thôn đứng phắt dậy, tay chống gậy run run.

“Vậy là tiên nhân đã thành công, ngài ấy đã diệt trừ bọn thảo khấu, phá vỡ đập ngăn nước rồi.”

“Trời cao phù hộ, tổ tiên phù hộ thôn làng ta.”

Các thôn dân ai nấy mừng rỡ, kẻ cười người khóc, hoan hô vang dội.

“Vậy tiên nhân đâu, sao ngài ấy còn chưa về? Có khi nào sau khi giúp chúng ta ngài ấy rời đi luôn không.” Có thôn dân lo lắng hỏi.

Trần Thục trần trụi đứng giữa đám đông, giọng đầy hiền dịu nói:

“Tiên nhân đã nói với tôi, sau khi diệt xong thổ phỉ sẽ trở về, chắc ngài ấy đang bận gì đó, mọi người cứ an tâm, chuẩn bị khoản đãi ngài ấy.”

“Trần đại phu nói đúng lắm, mọi người mau trở về chuẩn bị.”

Cả thôn hăng hái rời đi. A Mỹ đứng sau lưng mẹ thò tay véo cái mông nảy nở.

“Ui con làm gì thế?” Trần Thục giật mình.

“Coi mẹ nứng tới mức chảy nước ướt cả đùi kìa.” A Mỹ trêu chọc.

“Con cũng vậy chứ nói ai, đừng tưởng mẹ không thấy con lén lút ngồi giữa đám thanh niên trai trẻ mà thủ dâm.” Trần Thục cốc đầu con gái.

“Vào nhà thôi, chúng ta cũng phải chuẩn bị để khoản đãi chủ nhân nữa chứ.” Hai nàng nhìn nhau cười dâm đãng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300