Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 109
Phần 109: Đặng Khôi chết

Trận đấu kế tiếp là của một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ và một Kim Đan hậu kỳ, người sau nhanh chóng nhận thua đỡ phải ăn đòn. Trời đã trưa, đại hội tạm ngưng nghỉ ngơi, chiều sẽ đánh bốn trận tiếp theo.

Trên khán đài, khán giả chia từng tốp vui vẻ bàn luận về những trận đấu kịch tính buổi sáng, Tống Trường Cơ được đánh giá rất cao, lọt vào top ứng cử viên sáng giá đạt hạng nhất. Công chúa Nguyệt Nga cũng được nhiều người nhắc đến, đa số là nam nhân si mê cách nàng chiến đấu.

Mặc kệ ai bàn luận, công chúa kia đang quỳ dưới háng Chu Cương Liệt, cùng Hi Nguyệt tiên tử tranh nhau bú liếm hai con cặc của hắn. Mạt Ly bưng một cốc tinh trùng nóng hổi vừa được xuất ra, há miệng ừng ực uống xuống.

Khi đã thỏa mãn, Chu Cương Liệt mới đem đồ ăn đã mua ra cho các nàng, mọi người cùng nhau ăn trưa, Ân Tử Bình kéo Đặng Khôi tới ăn ké.

Đầu giờ chiều, tiếng chiêng lại vang lên, mở đầu là Hướng Bá Long và Xích Mi. Hai người hầm hầm bước lên lôi đài.

Hướng Bá Long đầu đinh, da hơi ngăm, cầm một thanh côn thép. Cuồng đao Xích Mi tóc dài rối bời màu đỏ như máu, mặt hắn hừng hực chiến ý vác thanh đao to bản khảm hình mặt quỷ.

Tiếng chiêng vang lên, hai tên lấy đà xông thẳng vào nhau, tiếng binh khí va chạm binh binh beng beng không ngớt. Xích Mi biết đã gặp đối thủ xứng tầm, hắn hét lên, đầu tóc dựng đứng, lưỡi đao tỏa hồng quang màu máu chém tới.

Hướng Bá Long vung côn, tiếng rít như rồng ngâm vang vọng. Hai người đánh tay đôi suốt nửa giờ. Tay cả hai run rẩy vì binh khí phản phệ, cả hai tiếp tục vứt đi binh khí cận thân chiến đấu.

Khán đài ào ào hoan hô, phong cách máu chó của hai người khiến khán giả rất thích.

Từng đòn đánh hiểm, từng cú chưởng lực bay ra, cơ thể hai người toàn là máu. Cuối cùng, Xích Mi cạn kiệt chân khí trước, ngã xuống mất khả năng chiến đấu. Hướng Bá Long cũng khụy gối thở hồng hộc.

Trận này Hướng Bá Long thắng, vào vòng trong.

Trận tiếp theo là Cao Tắc đấu với Mộng Vân Tiên Tử. Một nam tử thân hình như con gấu lớn, cao to lực lưỡng bước lên, đối diện là một mỹ nhân yểu điệu thướt tha nhẹ nhàng tiến đến.

Cảnh tượng đối lập nhau như người đẹp và quái vật, khán giả thấy mỹ nhân lại reo hò cỗ vũ.

Mộng Vân mặc váy áo màu hồng nhạt, lớp sa mỏng bên ngoài không thể che đậy bờ vai trần trắng trẻo, vạt áo mở rộng lộ gần nửa bầu ngực với cái khe rãnh khiến ai cũng muốn trầm mê vào trong.

Nàng toát ra một cỗ mị ý, ánh mắt đầy khêu gợi, như một con hồ ly tinh thứ thiệt khiến nam nhân ngây ngất.

Đối diện là Cao Tắc, kẻ này man lực vượt trội, thân thể to lớn. Tiếng chiêng vang lên, Cao Tắc trợn mắt dang hai tay xông về trước, năng lực thân thể muốn ủi lấy mỹ nhân trước mặt.

Mộng Vân ánh mắt chuyển sang màu hồng, môi chu lên hôn gió, “Vị đại ca này, đừng làm đau muội mà.” Âm thanh nũng nịu phát ra từ miệng nàng.

Cao Tắc đang trên đà phóng tới cũng dừng lại, nhìn nàng ngây ngốc, hắn lắc lư cái đầu lấy lại bình tĩnh, rồi gầm lên thi triển âm ba công.

Mộng Vân nhanh chân thoát khỏi nhưng đầu vẫn ong ong, tiếng thét của kẻ này thật kinh khủng. Hắn vung bàn tay thô to muốn tóm lấy nàng, Mộng Vân vội nhảy lên, để lại một luồng khói màu hồng phấn.

Cao Tắc hít vào một hơi, đầu óc choáng váng, khụy gối xuống, trên tay Mộng Vân xuất hiện một thanh dao găm điêu khắc tinh xảo, nhân lúc tên gấu đen này còn đang bị choáng mà đâm vào sau lưng.

Cao Tắc dính đòn, đau đớn gầm lên tỉnh táo lại, vết thương từ dao găm như bị hoại tử, máu không ngừng chảy. Hắn mặc kệ, nhảy lên cao rồi hướng mặt sàn đập mạnh xuống, sàn đấu lung lắc cực mạnh, một cơn đại địa chân khiến Mộng Vân nghiêng ngả đứng không vững.

Tên này quả thật là dã thú hình người, tiếp tục xông lên lao về phía mỹ nhân. Mộng Vân rất uất ức, nàng chủ tu công pháp mị công, kích thích tâm thần, nhưng đối phó tên đầu đất này hoàn toàn vô dụng.

Nàng nhảy lên phi kiếm, từ phía trên khống chế dao găm liên tục hướng Cao Tắc chém, dao găm này có thuộc tính chảy máu, khiến vết thương khó lành, Cao Tắc thì không thèm để tâm vết thương, như dã thú bị thương gào lên vồ tới.

Hai người một người giữ khoảng cách tấn công kiểu dao cùn xẻo thịt, một kẻ như điên loạn nhào đến muốn cận chiến. Cuối cùng, Mộng Vân cạn kiệt chân khí ngã xuống dưới đài, Cao Tắc dành chiến thắng, nhưng hắn cũng tả tơi, được người của Cao gia khiêng xuống trị liệu.

Khán giả tiếc nuối vì mỹ nhân Mộng Vân bị loại, nhưng cũng kinh sợ trước năng lực như yêu quái của Cao Tắc.

Yêu Dục ngồi trên đầu Chu Cương Liệt nói, “Tên họ Cao kia có một tia huyết mạch của Yêu tộc, chắc trong tộc có người từng lấy yêu tộc sinh ra hậu nhân, hắn đã kích phát được huyết mạch đó cho nên có được bản lĩnh chiến đấu của yêu quái.”

“Ra là vậy, Mộng Vân kia cũng không tệ.” Chu Cương Liệt chả quan tâm cho lắm, cái hắn chú ý là mỹ nhân vừa bại trận, phải an ủi nàng nha.

Trận tiếp theo là Ân Tử Bình và Lý Phiên Phiên, hai nữ tu sĩ bước lên đài, đám đông khán giả bên dưới hò reo cỗ vũ.

Ân Tử Bình xinh đẹp có tiếng trong giới tu sĩ trẻ, tiếc là nàng đã có đạo lữ, Lý Phiên Phiên kia là đệ tử của một môn phái không nằm ở Sở quốc, nàng này nhan sắc bình thường, khuôn mặt hơi có chút tàn nhang, cơ thể cũng không đẹp.

Hai cô gái nhanh chóng bước vào cuộc chiến, bên ngoài hầu hết Nam nhân đều cỗ vũ cho Ân Tử Bình, Lý Phiên Phiên rất bực bội, chỉ là có cái mặt đẹp thôi mà, đồ kỹ nữ dùng nhan sắc câu dẫn nam nhân. Để ta lột bỏ bộ mặt xinh đẹp kia ra xem còn ai dám thích ngươi.

Nhưng thực tế phũ phàng, Lý Phiên Phiên chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, Ân Tử Bình sau nửa tháng song tu đã đột phá đến hậu kỳ, thấy nữ nhân này có ác ý với mình, nàng cũng không hề nương tay, chém cô ta trọng thương rơi xuống đài bất tỉnh.

Khán đài hoan hô vỗ tay inh ỏi, các tu sĩ thì bàn tán, Ân Tử Bình khi nào đã đột phá hậu kỳ Nguyên Anh, Đặng Khôi cũng há hốc mồm, người yêu của hắn đã vượt qua hắn rồi. Hắn càng buồn rầu hơn.

Ân Tử Bình nhanh chóng quay về chỗ ngồi, trận đấu tiếp theo là của Thái Phiên và Đặng Khôi, nàng dịu dàng an ủi đạo lữ một vài câu, tên này cũng ấm áp vài phần, đi xuống chuẩn bị đấu.

Đặng Khôi dự tính đánh vài chiêu cho có rồi đi xuống đầu hàng, dù gì giữ mạng là tốt, hắn không hề có tự tin đánh với Thái Phiên.

Thái Phiên kia vẫn bộ dáng công tử mặt ngọc, tay cầm quạt khẽ phẩy, nụ cười nhàn nhạt trên môi. Tiếng chiêng vang lên, Đặng Khôi thủ thế chống đỡ.

Thái Phiên biến mất ngay tại chỗ, xuất hiện ở sau lưng, trên tay là một quả cầu năng lượng hoả thuộc tính đánh về phía Đặng Khôi.

“Ầm” chân khí hóa khiên của Đặng Khôi vỡ tan, hắn lùi về sau mấy bước, vung kiếm chém ra từng đạo kiếm quang hình phi điểu, Thái Phiên chả thèm để ý, phẩy quạt gạt đi.

Hắn vận chân khí, quạt giấy trên tay bốc cháy lên mãnh liệt, sau đó ném về phía đối thủ, Đặng Khôi dùng kiếm muốn chém cái quạt ra làm đôi, ai ngờ khi hắn vừa chạm vào, chiếc quạt bỗng tự động tách ra, từng nan quạt như một thanh tiểu kiếm mang theo chân hoả bay ra xung quanh bao vây lấy hắn.

Thái Phiên cười lớn, hướng về phía đám người Hi Nguyệt nhếch môi, hắn đã để ý từ trước, tên Đặng Khôi này cũng thường đi theo sau tên Tán Tiên kia, bộ dạng nịnh nọt, thế thì giết tên này ngay tại đây, dằn mặt bọn chúng. Ở đây có nội tổ hắn, còn có quốc sư trấn tràng, tu sĩ lên đài đã ký sinh tử khế ước, sống chết tự chịu, dù tên Tán Tiên kia có giận dữ cũng không thể đối phó hắn.

Đặng Khôi thấy tình hình không ổn, tính lui về sau đi xuống nhận thua, bỗng hai thanh nan quạt phi tới cắt ngang qua chân, hắn hốt hoảng, đôi chân vô lực khụy xuống.

“Khoan… Thái huynh, ta đầu…” Đặng Khôi tính mở miệng đầu hàng thì một thanh khác lại đâm xẹt qua khiến hắn đau đớn gào lên, cứ thế Thái Phiên đứng từ xa điều khiển những thanh nan quạt bốc cháy chém từng nhát lên người Đặng Khôi, hắn khổ sở muốn chạy nhưng bất lực.

Khán giả trên đài có người phấn khích, có người lại căm ghét vì sự tàn độc của Thái Phiên, rõ ràng Đặng Khôi kia muốn đầu hàng nhưng tên này lại không cho, liên tục hành hạ.

Nhưng luật là phải đi xuống đài mới được tính là thua, Đặng Khôi vẫn còn ở trên đài, sống chết tự chịu, không ai cản được, nhiều tu sĩ lén nhìn qua Ân Tử Bình, nữ tử xinh đẹp này đang lo lắng nhìn xuống sân.

“Ngươi đi chết được rồi, ta hứa sẽ giúp ngươi chăm sóc đạo lữ, chà, mỹ nhân kia làm tình nô cho ta cũng rất được nha.” Thái Phiên cười gian xảo, hướng mắt nhìn lên phía Hi Nguyệt, ánh mắt đầy thách thức trêu tức, nhưng trái với kỳ vọng của hắn, cả Hi Nguyệt lẫn tên Tán Tiên kia đều bình thản xem, không hề có dấu hiệu gì tức giận.

Hắn cau mày, các nan quạt lại tập hợp thành chiếc quạt giấy không hề tổn hao gì, hắn hướng cổ Đặng Khôi chém xuống, muốn kết liễu nhanh gọn.

Đặng Khôi tuyệt vọng, ngẩng đầu lên nhìn về phía đạo lữ thanh mai trúc mã của mình lần cuối, trong mắt hắn, người yêu xinh đẹp hiền dịu mà hắn luôn yêu thương đang hoàn toàn trần truồng, ngồi lên người vị tiền bối kia, cặc hắn cắm vào lồn nàng, khuôn mặt nàng đê mê sung sướng, đĩ thõa vô cùng, trước khi đầu lìa khỏi cổ, ánh mắt Đặng Khôi lộ rõ đau đớn, căm thù, không cam lòng, người hắn yêu, lớn lên với hắn, kết làm đạo lữ thề không hai lòng nay lại cùng nam nhân kia vui vẻ làm tình ngay cái lúc hắn ở dưới này chờ chết.

Nhưng hắn không làm gì được, chỉ nhìn trân trân về phía Ân Tử Bình, ánh mắt mất tiêu cự, nhưng vẫn mở to như muốn nhìn rõ con người yêu của mình là hạng đĩ điếm như thế nào.

Trận này Thái Phiên thắng, Đặng Khôi tử trận. Tên công tử Thái gia cười to đi xuống. Bên phía này, Ân Tử Bình vẫn không ngừng nhấp nhô lên xuống, hai con cặc đâm vào cả hai lỗ của nàng.

“Đạo lữ chết mà nàng vẫn có tâm trạng địt nhau sao?” Chu Cương Liệt bóp vú nàng, hông hẩy ngược lên nắc dồn dập hỏi.

“Á… ưm… sướng… em mới mặc kệ hắn… hắn chết càng tốt… em có thể đường đường chính chính ở bên làm tình nô của ngài… á… đút sâu vào đi… ban thưởng cho em đi… an ủi em đi… người yêu em vừa chết… em cần con cặc to của ngài lấp đi sự trống vắng… sướng chết mất… aaaa…”

Hình ảnh Ân Tử Bình ngồi lo lắng buồn rầu chỉ là ảo cảnh, nàng từ khi thắng trận đã bám lấy chủ nhân đòi thưởng, lúc Đặng Khôi sắp chết cũng chính Chu Cương Liệt để hắn thấy hình ảnh chân thực, tuyệt vọng mà nhìn người yêu mình bị nam nhân khác địt sung sướng mặc kệ mình sắp bị giết.

Hi Nguyệt và Nguyệt Nga bên cạnh cạn lời, các nàng biết Thái Phiên giết Đặng Khôi để dằn mặt mình, nhưng chả quan tâm, tên hề đó nhảy nhót cỡ nào cũng đã định sẵn kết cục là chết thôi.

Tám trận hôm nay đã xong, tu sĩ và khán giả rời sân, ngày mai lại tiếp tục tám trận sau. Ai ai cũng bàn luận về các trận đấu hôm nay, đặc biệt là trận cuối, Thái Phiên kia thật sự ác độc, ra tay không nhân từ.

Vài nam tu sĩ thì mừng rỡ, Đặng Khôi chết, Ân Tử Bình chẳng phải chỉ còn một mình, đây là cơ hội thu mỹ nhân làm tình lữ nha.

Chu Cương Liệt dẫn theo Hi Nguyệt, Nguyệt Nga, Ân Tử Bình cùng Mạt Ly đi về thành.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300