Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 263
Phần 263: Lãnh Trường Phong bái phỏng

“Thiếu niên họ Lâm kia ở đâu? Sao muội không dẫn hắn đến gặp ta?” Lãnh Trường Phong hỏi.

“Chuyện này để sau, còn một chuyện nữa hệ trọng hơn, huynh xem đây là cái gì?” Lãnh Nhược Hy khuôn mặt trở nên nghiêm túc lấy ra lọ đựng mấy viên tiên đan và một quyển sách.

Lãnh Trường Phong thấy muội muội sắc mặt ngưng trọng cũng khẽ nhíu mày cầm hai thứ nàng đưa quan sát.

“Ừm, đan dược này thật kỳ lạ, thủ pháp luyện chế hoàn mỹ, trên thân còn có đan vân tiên khí lượn lờ, ta thật không biết nó là gì.” Hắn lấy một viên Dương căn đan ra quan sát sau đó lắc đầu.

“Đây là tiên đan.” Lãnh Nhược Hy nói hết công dụng của đan dược cho đại ca, Lãnh Trường Phong càng nghe càng kinh ngạc, hắn là Địa Tiên tối đỉnh, sống qua mấy trăm năm bản thân cũng biết luyện đan nhưng chưa bao giờ thấy loại đan dược diệu dụng thần kỳ như vậy.

“Tiên đan? Muội tìm được ở đâu?” Hắn hối hả hỏi nàng.

“Chưa cần phải thất thố vậy đâu, huynh xem tiếp quyển sách này đi rồi hẳng kinh ngạc một thể.” Lãnh Nhược Hy cười ý nhị.

Lãnh Trường Phong nheo mắt nhìn muội muội của mình, nàng này hôm nay giả vờ bí ẩn giấu giấu giếm giếm thật muốn cho một trận đòn như hồi hai người còn nhỏ. Hắn lật quyển sách nhìn rất bình thường này ra đọc.

Chỉ ít giây sau, tay Lãnh Trường Phong đã run run, hơi thở dồn dập gấp gáp, đôi mắt hắn dán chặt vào nội dung của quyển sách. Lãnh Nhược Hy rất ít khi thấy bộ dáng thất thố này của huynh trưởng nên rất hứng thú quan sát.

“Muội… quyển sách này muội có được ở đâu? Nhanh nói cho ta biết.” Hắn giữ bình tĩnh gấp sách lại nắm vai muội muội lắc lư nghiêm mặt hỏi. Tu tiên chi lộ bí điển, ghi chép tường tận về cách thức tu hành ở tất cả cấp bậc từ Khai khiếu cho đến lúc độ kiếp phi thăng, còn có cảm ngộ, pháp môn, tài liệu đan dược cần thiết của từng cảnh giới.

Đây là một quyển bách khoa toàn thư về tu hành của Phàm giai, là thứ mà khiến tất cả tu sĩ chưa phi thăng ai cũng đỏ mắt, Lãnh Trường Phong hắn đã là đỉnh phong trong Địa Tiên, cuốn sách này như mở ra cho hắn mây mù trước mắt.

Nếu các thế lực thiên hạ biết sự tồn tại của quyển sách này thì có thể sẽ mở ra một trận tranh đoạt gió tanh mưa máu khủng khiếp nhất.

“Huynh bình tĩnh, chuyện là thế này, muội cùng Lâm Phàm khi ở Vân Lăng Thành có gặp một người…”

Nàng trước sau kể hết tất cả mọi chuyện từ khi gặp Chu Cương Liệt đến khi được hắn tặng tiên đan sách quý rồi cùng nhau về Ngũ Hành Đảo.

“Hít… Tiên nhân… Thần tiên thực thụ…” chuyện nàng kể còn kinh khủng hơn hắn tưởng tượng, Lãnh Trường Phong tưởng đâu vị muội muội này khám phá được di tích hay động phủ của tiên nhân để lại mà nhận được, không ngờ nàng ta đem cả một vị Tiên sống về đây.

“Mau, mau cùng ta đi kiến giá, sao muội có thể để Tiên nhân chờ đợi thất lễ như vậy chứ, mau gọi hết các đảo chủ khác lại, phải tổ chức nghi lễ hoành tráng rước ngài ấy.” Lãnh Trường Phong luống cuống cả lên.

“Đại ca, đừng hoảng, đừng có phô trương, vị Chu thần tiên kia rất khiêm tốn, ngài ấy không muốn quá nhiều người biết thân phận đặc biệt của mình, ngài ấy còn rất gần gũi thân thiện nữa.” Lãnh Nhược Hy trấn an hắn.

“Ừm, muội nói đúng, không nên làm quá, việc Thần tiên xuất hiện ban cơ duyên cho chúng ta càng ít người biết càng tốt. Mau dẫn ta qua đó bái kiến, không thể mất lễ tiết cơ bản được.” Lãnh Trường Phong ho nhẹ giữ bình tĩnh lại, vị muội muội này về đã đem cho hắn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

“Được, họ đang ở khách sạn Kim Đảo, chúng ta đi thôi.” Lãnh Nhược Hy mỉm cười dẫn đường, hai huynh muội rời chủ điện bay vút lên thiên không hướng Kim Đảo.

“Sư phụ sao mấy hôm nay lại yên ắng vậy?” Lâm Phàm ngồi trên giường đưa nhẫn lên hỏi.

“Hừm, tên họ Chu kia là Tiên nhân, ta phải cẩn thận che giấu khí tức, nếu để hắn phát hiện không biết sẽ ra sao.” Chân Hoàng truyền âm nói.

“Con thấy Chu tiền bối này là một người cực kỳ tốt mà, biết đâu ông ta có thể giúp người có lại nhục thân trùng sinh một lần nữa thì sao.” Lâm Phàm gõ gõ vào mặt nhẫn.

“Ngươi không sợ ta có được cơ thể tự do rồi sẽ rời đi hay sao?”

“Sư phụ cũng đã nói rồi còn gì, con đường của chúng ta khác nhau, sư phụ đâu thể cứ kè kè bên cạnh con mãi được, người phục sinh tự do tự tại con phải vui mới đúng.” Thiếu niên bản tính thiện lương thật thà nói.

Chân Hoàng im lặng không nói nhưng cũng có nhiều suy nghĩ, đúng là nó không thích cứ mãi ở trong chiếc nhẫn này tồn tại dưới dạng linh hồn, nhưng nó là thần thú, ở phàm giới này muốn tái tạo nhục thân là điều không tưởng.

Ý định ban đầu của Chân Hoàng là hỗ trợ cho Lâm Phàm, dạy dỗ hắn một ngày thành tài có thể độ kiếp phi thăng lúc đó sẽ tìm phương pháp giúp nó hồi sinh. Nhưng tàn hồn này khuyết thiếu rất nhiều, nó chỉ có thể dạy cho Lâm Phàm những công pháp của Phượng Hoàng và nhập thể giúp hắn thoát khốn khi gặp nguy hiểm, không biết năm nào tháng nào mới có thể thành Tiên.

Mà dù có thành Tiên cũng chưa chắc đã có phương pháp giúp nó tái sinh. Chân Hoàng đã đi với Lâm Phàm suốt hơn ba năm nay, mặc dù tốc độ tu luyện của tiểu tử này rất kinh người, nhưng nó biết càng lên cao sẽ càng khó khăn tiêu tốn thời gian hơn.

Chân Hoàng nhận Lâm Phàm làm đệ tử vì để trả ơn cho việc hắn giúp nó thức tỉnh sau giấc ngủ dài, sau đó chính là quan hệ hợp tác với nhau, thiếu niên giúp nó tìm kiếm tài nguyên dưỡng hồn, nó dạy cho hắn công pháp tu hành.

Kỳ thực thì Chân Hoàng không thích tính cách của Lâm Phàm cho lắm, nó là thần thú sinh ra từ thuở hồng hoang, tu luyện, chiến đấu sinh tồn theo bản năng, cái gì có lợi cho mình thì làm.

Thời đại đó Nhân tộc chỉ là một quần thể nhỏ yếu linh trí thấp, thường xuyên bị yêu tộc nô dịch thậm chí nuôi nhốt lấy thịt. Nhưng khi nó tỉnh lại ở thời đại này mới biết Nhân tộc đã phát triển thịnh vượng, yêu tộc xuống dốc, thậm chí những đại yêu vì sinh tồn phải chịu làm thú cưỡi vật nuôi cho tiên nhân.

Thiếu niên này tâm tính lại quá chính trực, thậm chí lâu lâu hành xử quá mức thánh thiện liêm khiết khiến nó tức điên.

Nó biết con đường sau này của Lâm Phàm và nó là hoàn toàn khác nhau, hiện tại đã may mắn gặp được một vị Tiên nhân thực thụ, nó phải tận dụng cơ hội để nhanh chóng được phục sinh.

Chu tiên nhân kia đã cho Lâm Phàm sách tri thức đủ để hắn tự mình tu hành đến lúc phi thăng, kỳ thực hiện tại tên đệ tử không cần vị sư phụ chim lắm mồm này nữa, nó cũng có biết gì để dạy ngoài mấy cái công pháp cơ bản của Phượng Hoàng tộc đâu.

Vấn đề trước mắt là chưa biết tiên nhân này tính cách ra sao và có thể giúp được nó hay không, điều này phải tìm hiểu kỹ.

Hai bóng người lặng yên đáp xuống trước khách sạn Kim Đảo, vì sợ bất kính nên Lãnh Trường Phong đi bộ từ bên ngoài vào chứ không trực tiếp xuất hiện, Lãnh Nhược Hy bình tĩnh đi phía sau.

Tâm trạng của vị đảo chủ này đang hết sức rối bời, lần đầu gặp gỡ tiên nhân thì hắn nên làm gì, có phải quỳ hay không. Thấy đại ca hằng ngày ung dung điềm tĩnh mà giờ cứ lóng ngóng làm Nhược Hy ở phía sau bực bội đẩy hắn ra tiến lên trước.

Nàng dẫn hắn lên lầu trên, gõ cửa căn phòng lớn nhất, “Chu tiền bối, là ta Lãnh Nhược Hy đây.”

Lãnh Trường Phong đứng sau lưng muội muội soi xét bản thân, chỉnh sửa mấy vết nhăn trên áo, “Kẽo kẹt.” Cửa phòng mở ra, một trương dung mạo như thần nữ đầy ngây thơ tuyệt diễm đập vào mắt hắn khiến vị đảo chủ này ngẩn ngơ đến đứng hình.

“A, là Lãnh cô nương sao, mời vào, sư phụ đang chờ ở bên trong.” Lạc Thủy gật đầu khẽ chào hai người.

“Làm phiền Lạc Thủy tỷ rồi, kìa đại ca, ngẩn ra đó làm gì, mau vào.” Lãnh Nhược Hy quay sang thúc cùi chỏ vào hông vị huynh trưởng của mình khiến hắn giật thót lấy lại tinh thần.

Hai người trước sau đi vào phòng, ở bàn tiếp khách gian ngoài, một nam tử dáng hình cao lớn vĩ ngạn, khuôn mặt đầy hàm hậu uy nghi đang ngồi uống trà, không phải Chu Cương Liệt thì là ai.

“Tiền bối, giới thiệu với ngài, đây là đại ca của ta, cũng là đại đảo chủ Ngũ Hành Đảo Lãnh Trường Phong.” Lãnh Nhược Hy khẽ gật đầu chào hắn.

“Tiểu đạo Lãnh Trường Phong ra mắt Thượng tiên.” Vị đảo chủ này vứt cả phong phạm định quỳ xuống thủ lễ.

“Kìa, Lãnh đảo chủ đừng làm thế, ta đến đây làm khách, nào có đạo lý để chủ nhà quỳ đón như vậy. Ta đã dặn rồi, thân phận của ta vốn nhạy cảm, càng ít người biết càng tốt, từ nay cứ đối đãi ta như bình thường đừng gọi Thượng tiên nữa.” Chu Cương Liệt đứng dậy tự mình cầm tay Lãnh Trường Phong kéo lên không để hắn quỳ.

“Vậy xin mạn phép gọi ngài là Chu tiền bối vậy, Ngũ Hành Đảo may mắn được ngài ghé thăm, lại còn để xá muội có cơ duyên được tiền bối tặng sách và đan dược quý hiếm, ta xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành.” Lãnh Trường Phong cười đầy ý nịnh nọt.

“Lãnh đảo chủ, mời ngồi. Ta cũng chỉ là một người không thích sự gò bó mà đi ngao du sơn thủy ngắm hạ giới phồn hoa mà thôi, gặp được chính là duyên, đây là quà ra mắt.” Chu Cương Liệt lại lấy ra một bình dương căn đan cùng một tảng Tiên linh thạch lớn bằng cái bàn.

“Tiên… tiên linh thạch lớn như vậy? Ây dà, được tiếp đón ngài là vinh dự của chúng ta, sao có thể còn nhận quà của ngài nữa.” Lãnh Trường Phong ánh mắt nhìn chằm chằm khối tiên linh thạch nhưng miệng vẫn nói lời khách sáo, Lãnh Nhược Hy thì há hốc mồm.

“Ta cho thì cứ lấy đi, đừng có ngại.” Chu Cương Kiệt ném khối đá qua, Lãnh Trường Phong nhanh tay bưng lấy sợ nó vỡ.

“Vậy… vậy xin đa tạ tiền bối.” Vị đảo chủ ôm cục đá màu tím lục như bảo bối, hắn đương nhiên biết Tiên linh thạch, cũng từng được một khối nhỏ bằng ba ngón tay đã hấp thụ hết, nhưng chưa từng thấy Tiên linh thạch nào bự như cái bàn thế này, quả là Tiên nhân giàu sụ.

Trước cho tiên đan, rồi đến cuốn sách trân quý, giờ là tiên linh thạch, mấy lão già của chín phe kia mà biết chắc ghen tị đến đỏ mắt mất, quả nhiên là cơ duyên dồn dập mà.

Sau ít phút làm quen tặng quà, Chu Cương Liệt và Lãnh Trường Phong dần xóa nhoà khoảng cách mà nói chuyện tự nhiên hơn, hai người bàn luận đủ thứ việc.

Lãnh Nhược Hy len lén lui ra chạy đến phòng của Lâm Phàm gõ cửa.

“A, Lãnh cô nương trở lại rồi sao?” Lâm thiếu hiệp mở cửa vui vẻ nói.

“Mau theo ta ra mắt đảo chủ đại ca, huynh ấy đang nói chuyện với Chu tiền bối bên kia.” Nàng nắm lấy tay hắn kéo ra ngoài, sau mấy ngày cùng ở với nhau thì cô nàng mỹ nhân này vì muốn chiếm trái tim nam nhân đã bạo dạn hơn rồi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300