Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 293
Phần 293: Thì ra là ngươi!

Cả Lãnh Trường Phong, Lãnh Nhược Hy và Chu Cương Liệt đều hiểu ý im lặng để một nhà đoàn tụ, nếu thật Lâm Phàm là cháu của Hà Vân Khánh thì cũng không ảnh hưởng lắm.

“Con trai, haha, cuối cùng ta cũng tìm được con trai ta rồi.” Nam tử trung niên nắm lấy hai vai Lâm Phàm vẻ mặt nở nụ cười mãn nguyện, cuối cùng sau hai mươi năm hòn đá đặt nặng trong tâm người làm cha này đã trút xuống.

“Bà ngoại, Phụ thân, Mẫu thân, con Lâm Phàm hôm nay xin nhận tổ quy tông.” Lâm Phàm đúng lễ nghĩa quỳ xuống khấu lạy.

“Cháu ngoan của ta, cuối cùng Mặc Ngọc Đảo cũng có người kế tục rồi.” Hà Vân Khánh cúi thân già đỡ lấy cháu trai, nước mắt không kìm được chảy dài.

“Tốt, dù không có sự trợ lực của Mặc Ngọc Đảo nhưng con trai ta vẫn một đường đứng lên, lại là thiêu kiêu số một, con chính là niềm tự hào của Lâm Vấn Thiên ta, haha.” Nam tử trung niên ngẩng mặt cười vang.

Mọi người ở đây ai cũng cảm động, mừng cho họ Lâm, người làm cha khi thấy con trai mình trưởng thành sau bao nhiêu năm xa cách thật sự cảm xúc dạt dào nha.

Chỉ có Chu Cương Liệt khẽ nheo một con mắt lại tự nghĩ, “Lâm Vấn Thiên, cái tên này ta nghe quen quen ấy nhỉ?”

Rồi hắn nhớ lại hình tượng một nữ tử, nàng có khuôn mặt đẹp đầy sắc sảo, tính cách thẳng thắn mạnh mẽ lại nóng nảy, kiệt ngạo bất tuân nhưng lại thủy chung son sắt tuyệt đối, nàng tại Đông Hải chờ đợi người mình yêu suốt mấy trăm năm, từ lúc còn là thiếu nữ đến lúc quá lứa lỡ thời.

Rồi nàng bị bắt, bị hắn gieo nô lệ ấn ký, bị biến thành tình nô thậm chí huấn luyện trở thành mẫu cẩu bò trên đất cam chịu kiếp sống như nô lệ tình dục.

Nàng tuy quy thuận ngoan ngoãn nhưng trong thâm tâm vẫn lưu giữ bóng hình hiên ngang vĩ đại của người yêu, mong một ngày hắn sẽ quay về, nàng là Quách Tương Như, một trong số tình nô của Chu Cương Liệt đang ở Tuyết Liên Cung.

Và người nàng yêu tên là Lâm Vấn Thiên, trùng tên với phụ thân của Lâm Phàm. Trên đời làm gì có lắm sự trùng hợp như vậy, câu chuyện của hai cha con nhà này có khởi đầu y hệt nhau, là tán tu không danh phận yêu một minh châu thế lực cao cấp, sau đó bị nhà gái chê bai không nhận, rồi lên đường chứng minh bản thân.

Chỉ khác là Lâm Phàm thực sự có bản lĩnh, còn Lâm Vấn Thiên kia cả đời không về lại Đông Hải tìm gặp người yêu cũ mà ở đây lấy vợ sinh con làm rể Thập Vương Tây Hải.

“Thì ra là ngươi! Chính là hắn chứ còn sai đâu nữa.”

Với cảm tính của mình, Chu Cương Liệt dám chắc phán đoán bản thân chín phần là đúng, còn cần phải thăm dò kỹ, nếu đúng là Lâm Vấn Thiên mà Quách Tương Như đang ngày đêm mong ngóng thì hắn sẽ có chuyện để làm.

“Thứ Lãnh mỗ nhiều chuyện, Lâm huynh có thể kể tường tận sự kiện năm đó cho chúng ta nghe không?” Lãnh Trường Phong đằng hắng giọng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.

“Hôm nay là ngày vui, Lâm mỗ cũng không giấu giếm, kể cho các vị nghe cũng không sao.” Lâm Vấn Thiên một nhà dìu nhau về lại ghế ngồi.

‘Năm đó ta vừa đột phá Địa Tiên hậu kỳ thì cũng là lúc vợ ta, Hà Yên trở dạ sắp sinh, chúng ta lúc đó không ở Mặc Ngọc Đảo mà đang đi chu du tại phía Nam của Tây Hải.

Nương tử sinh ra đứa con trai, ta đặt tên là Lâm Phàm, sau ba tháng thì cả hai quyết định xuất phát trở về Mặc Ngọc Đảo để nhạc mẫu nhìn thấy cháu nội.

Không ngờ khi ở giữa biển, chúng ta bị một đám tặc nhân tập kích, trong đó có cả Địa Tiên hậu kỳ không thua kém gì ta, những kẻ khác hung hăng khó đánh, nương tử ta chỉ là Tán Tiên hậu kỳ lại vướng bận con nhỏ, chúng ta lâm vào thế khó vừa đánh vừa lùi.

Rồi một phút bất cẩn nương tử ta bị trúng đòn trọng thương, chiếc nôi và Lâm Phàm con trai ta rơi xuống biển sau đó bị sóng nhấn chìm. Ta điên cuồng muốn đồng quy vu tận với chúng thì bọn tặc khấu lại bỏ chạy.

Sau đó ta vừa chữa trị cho phu nhân vừa tìm kiếm tung tích nôi em bé nhưng mãi vẫn không thấy, những tưởng con trai nhỏ đã làm mồi cho cá, không ngờ đến hôm nay lại có thể xuất hiện nguyên hình nguyên vẹn trước mắt chúng ta.’

Lâm Vấn Thiên giọng điệu đầy căm hờn bọn tặc khấu, lại ân cần nhìn gia đình nhỏ của mình.

“Âu cũng là may mắn haha.” Lãnh Trường Phong gật gù cảm thán.

“Con nghe già làng kể lại, năm đó họ thấy con trên nôi đang được một con thủy thú kình ngư chở nổi trên mặt biển, nó đưa nôi đến gần thuyền của dân chài rồi mới rời đi.” Lâm Phàm bổ sung thêm.

“Hóa ra là được yêu thú trong nước có linh tính giúp đỡ, quả là phúc lớn mạng lớn.” Hà Vân Khánh cầm tay cháu trai vui vẻ nói.

“Lâm huynh đệ đây thiên tư ngút trời, làm sao có thể chết non cho được.” Chu Cương Liệt gác lại chuyện của Lâm Vấn Thiên cười hào sảng khen ngợi.

“Này, Hà đảo chủ, dù Lâm Phàm có là cháu bà nhưng Thập Vương hội lần này nó là thiên kiêu của chúng ta, bà chớ có đào góc tường đó nha.” Lãnh Trường Phong mặt cười nhắc nhở.

“Hừm, làm như lão thân đây để ý chuyện làm minh chủ lắm vậy, chỉ cần cháu ta về bình an là tốt rồi, nó giúp các ngươi vấn đỉnh đại hội ta không có ý kiến.” Hà Vân Khánh phe phẩy quạt giấy đáp.

“Vả lại, thằng nhóc này e là cũng không nỡ rời khỏi Ngũ Hành Đảo bây giờ đâu.” Lâm Vấn Thiên liếc mắt nhìn Lãnh Nhược Hy bám lấy một tay của Lâm Phàm không rời.

“Ngoài muội muội của ta, tên nhóc này còn câu dẫn cả con gái của Bắc Cung Thượng nữa, các vị liệu mà xem xét.” Lãnh Trường Phong tựa đầu lên ghế vô hỉ vô bi nói.

“Nam tử hán tam thê tứ thiếp có gì là không tốt, Phàm nhi của chúng ta tư chất lại tốt như thế, phải lấy nhiều vợ sau đó sinh cho Mặc Ngọc Đảo của ta một đám cháu yêu nghiệt mới được.” Bà già bênh vực cháu mình tiếp lời làm Lãnh Nhược Hy đỏ mặt không thôi.

“Tâm sự đủ chưa? Ngày vui hôm nay không uống trà, mau bày tiệc rượu chúng ta cùng chúc mừng Lâm huynh đệ sum họp với gia đình.” Chu Cương Liệt lên tiếng, mọi người đều cho là phải.

Hạ nhân nhanh chóng lui xuống chuẩn bị yến tiệc, Lâm Phàm được mỹ phụ tên Hà Yên và cô em gái kéo đi đâu đó tâm sự.

“Chà, sẵn dịp có Hà đảo chủ ở đây, ta có chuyện muốn hỏi.” Chu Cương Liệt đưa mắt nhìn bà lão.

“Chu đạo hữu có gì cứ nói, bà già này biết sẽ trả lời.” Hà Vân Khánh gật đầu.

“Nghe nói năm xưa Hà đảo chủ từng cùng Lý Đạo Thành của Thanh Vân Cung kia may mắn dự giảng pháp của Bồ Đề tổ sư, ta vân du đó đây rất hứng thú với người này, có thể kể ta nghe được không?”

Hà Vân Khánh hơi ngạc nhiên vì có người nhắc đến danh hiệu Bồ Đề, sau đó cũng gật đầu.

‘Được, cũng không có gì phải giấu, ta sinh ra trước thời đại Phong Thần trăm năm, lúc đó tam giáo cửu lưu khắp nhân gian đều có sự xuất hiện của bóng dáng tiên nhân. Họ luận đạo, đánh nhau, can dự vào hoàng quyền thậm chí tạo ra sanh linh đồ thán để tu luyện cho bản thân.

Rồi đại chiến Phong Thần khởi phát, những vị tiên nhân kia lần lượt ứng kiếp mà dính vào, lớp thì chết trận, lớp khác mất tăm. Sau khi Phong Thần kết thúc chư tiên rời khỏi phàm thế, từ đó nhân gian chỉ có Địa Tiên rất hiếm gặp Chân Tiên.

Lão thân lúc đó cũng chỉ là một tu sĩ nhỏ bé hóa Thần kỳ, sau khi Phong Thần kết thúc khoảng năm mươi năm lúc ta cùng Lý Đạo Thành kết bạn mà đi ở bờ Tây Hải vô tình gặp được vị Bồ Đề tổ sư kia.

Ông ta tiên phong đạo cốt nhìn qua là thấy bất phàm, ở giữa chốn núi rừng khai đàn giảng pháp cốt để giáo hóa chúng sinh, kẻ nghe pháp rất đông, có cả nhân loại lẫn yêu tộc.

Ngài ấy thuyết pháp suốt bảy ngày về đại đạo vô thượng, chúng ta cái hiểu cái không nhưng cũng không dám hỏi lại, ai ngộ ra đạo lý thì lập tức sẽ đột phá.

Ta và Lý Đạo Thành đều từ pháp giảng của Bồ Đề mà ngộ ra con đường của mình từ đó lập nên thế lực ở Tây Hải này.’

Nghe Hà Vân Khánh nói, cả Lãnh Trường Phong và Chu Cương Liệt đều âm thầm cảm thán vị Bồ Đề kia.

“Vậy Hà đảo chủ có biết ông ấy ở đâu hay không?” Chu Cương Liệt nghiêm túc hỏi.

“Haha, lão thân nếu biết tiên gia Bồ Đề kia ở đâu thì chắc chắn sẽ đến đó cầu sư học đạo chứ sao phải ở Tây Hải này, sau khi thuyết giảng thì ông ấy biết mất không để lại bất cứ gì, chỉ có cái danh Bồ Đề mà thôi.” Hà Vân Khánh lắc đầu cười.

Chu Cương Liệt biểu cảm ỉu xìu, lại lần nữa thất vọng rồi, Hà Vân Khánh đã không biết thì Lý Đạo Thành chắc cũng vậy, thế là lại trở về vạch xuất phát, không lẽ hắn phải tìm khắp nơi không có mục tiêu cố định, hay phải có duyên may mắn mới gặp được Bồ Đề xuất hiện giảng giải đại đạo?

“Ài, thôi tùy duyên vậy.” Hắn thở dài, kế tiếp nên giải quyết mấy vấn đề ở đại hội lần này đã.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300