Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 299
Phần 299: Lãnh Nhược Hy xấu xa

Ngoài phố dòng người đi lại đông đúc, Lâm Phàm vẻ mặt hạnh phúc nhìn mẫu thân Hà Yên cùng tình lữ Bắc Cung Nhược Giai và em gái Lâm Gia Tuệ đang hòa thuận vui vẻ chọn vải vóc.

Hà Yên là nữ nhân của gia đình đảm đang thục nữ, nàng rất ưng ý đứa con dâu họ Bắc Cung này, nàng nói chuyện nhỏ nhẹ duyên dáng lại rất tinh tế, nữ công gia chánh cũng giỏi giang.

Thấy mẹ và người yêu hợp tính nhau như vậy càng làm Lâm Phàm phấn khởi hơn, chỉ tiếc là Lãnh Nhược Hy không đi chung, mà vừa nghĩ đến cô nàng áo vàng kia không hiểu sao hắn cảm thấy hơi rùng mình nhẹ nhưng cũng không để ý lắm.

Lâm Phàm đâu biết, cô gái thứ hai mà hắn yêu thương đang nhắm mắt tận hưởng từng cơn sướng khoái ập đến, nàng đang trần truồng ngồi trên hông của Chu Cương Liệt thỏa sức nhấp nhô.

Con cặc thô dài đâm ngập trong lỗ hậu, đúng vậy, hắn đã giúp nàng khai thông luôn cửa sau, lúc đầu cô nàng này nhất định không chịu thậm chí quay người tính bỏ chạy nhưng bị hắn tóm lại.

Thế là một màn cưỡng hiếp lỗ đít diễn ra, Lãnh Nhược Hy khóc hu hu nhìn cúc huyệt bị người ta đút đến sưng tấy, sau đó là từng cơn sóng khoái cảm ập đến nhấn chìm nàng, mỹ nhân bắt đầu thích thú với chuyện bị chơi lỗ hậu…

“Sao hả, lúc nãy còn khóc lóc không chịu mà, sao giờ lại nhún nhiệt tình thế?” Hắn đưa tay vỗ lên cặp mông nàng mấy phát chọc quê.

“Ứm… ui da… kệ người ta… em đâu có biết… chuyện này… sướng vậy đâu… ư… a…” Lãnh Nhược Hy bị đét mông càng khép chặt lỗ hậu lại như muốn xiết nát cái côn thịt của hắn.

Chu Cương Liệt thấy đã đến thời điểm, hắn âm thầm vận chuyển công pháp để hai con cặc nữa vươn ra, nhân lúc Lãnh Nhược Hy còn đê mê trong cơn sướng thì ngay lập tức thọc một cái vào âm đạo nàng, cái còn lại quấn lấy eo thon rồi cọ xát giữa hai vú.

“Úi da trời ơi… cái gì vậy? Chủ nhân mau rút ra… thốn quá… á…”

Nàng bị địt hai lỗ một lượt hoảng hốt hét ầm lên, nhìn xuống thấy bên dưới là ba cái dương căn bự chảng đang ngọ nguậy.

“Không thể nào, sao lại có ba cái?” Nàng trợn tròn mắt hấp tấp hỏi.

“Hề hề, chủ nhân của nàng tất nhiên phải hơn người rồi.” Chu Cương Liệt vẫn tiếp tục dập hông cười đắc ý.

“Ba cặc… ba cặc…” Lãnh Nhược Hy bị chơi đến ngẩn cả người, nàng nhớ lại giấc mộng cùng Lâm Phàm ân ái, hắn cũng mọc ra ba cái dương vật.

“Thì ra là vậy, rõ ràng mấy giấc mơ quái ác kia là cho ngài tạo ra có đúng không?” Nàng giờ này đã hiểu thông suốt, nếu có kẻ có thể tác động tới tâm trí cài cắm mộng cảnh vào đầu nàng thì chắc chắn là vị chủ nhân ác ôn này, từ đầu đến cuối đều là âm mưu của hắn để dụ nàng vào tròng.

“Thông minh lắm, haha, nhưng thế thì sao? Nàng định như thế nào? Ta chính là thèm thân thể nàng nên mới làm vậy đó, nàng bỏ được ta sao?” Chu Cương Liệt mặt dày ngã bài không giấu giếm.

Lãnh Nhược Hy vừa bị địt hai lỗ vừa mím môi nhìn hắn, chủ nhân này nói đúng, nàng mắc mưu trao thân cho hắn, nhưng hiện tại không có đường để lùi nữa, với lại những suy nghĩ mà hắn thôi miên đã thay đổi nhận thức của nàng rồi, nàng hiện tại điểm dâm dục đã đầy giá trị, không có khả năng sẽ phản bội hắn.

“Hứ, thì người ta có dám nói gì đâu, chủ nhân là tiên cao cao tại thượng, muốn địt một phàm tu như ta lúc nào mà không được.” Lãnh Nhược Hy xụ mặt làm bộ bi thương uất ức.

Nhưng nàng cũng không nhịn được lâu đã bị Chu Cương Liệt dồn sức chơi đến trợn cả mắt rên xiết không ngừng, cuối cùng buông cờ trắng đầu hàng bị hắn bắn ngập cả hai lỗ.

Phía ngoài, Lâm Phàm đã cùng người nhà và Bắc Cung Nhược Giai mua sắm xong xuôi trở về. Lãnh Nhược Hy nheo mắt nhìn nữ tử áo xanh đang trong bộ dáng con dâu thảo dưới kia.

“Chủ nhân, hay là chàng thu cả Bắc Cung Nhược Giai lên giường đi, chỉ một mình thiếp bị lừa thì không công bằng chút nào.” Nàng bò đến liếm sạch dương vật cho Chu Cương Liệt, đưa mắt nhìn hắn lấy lòng.

Cô nàng này tính cách ganh tị xấu xa vô cùng nha, tìm cách kéo luôn tình địch xuống nước chung với mình.

“An tâm, haha, ta không những chơi Bắc Cung Nhược Giai, còn địt cả mẹ chồng và em chồng của nàng nữa, đem hết nữ nhân của Lâm Phàm lên giường cùng hầu hạ thế mới sảng khoái.” Chu Cương Liệt xoa đầu nàng, Lãnh Nhược Hy nghe hắn nói mà thầm rùng mình.

“Lâm Phàm kia có thù gì với chủ nhân mà đối với hắn ác như vậy chứ?” Nàng hừ mũi hỏi.

“Ta cho hắn bao nhiêu là tài nguyên, chỉ dạy hắn tu hành, tặng cả bí điển tu tiên, lấy chút lợi ích từ nữ nhân của hắn đâu có quá đáng, với lại, hắn không có lỗi, nhưng Lâm Vấn Thiên có lỗi, cha làm con trả cũng là lẽ thường.”

Chu Cương Liệt kể qua chuyện xưa của Lâm Vấn Thiên và Quách Tương Như cho Lãnh Nhược Hy nghe, nàng gật gù.

“Thế thì cũng phải, họ Lâm kia ở đây hưởng thụ tài nguyên, có gia đình êm ấm để nữ nhân kia chờ đợi khổ sở đến suýt bỏ mạng, hắn xứng đáng bị mọc sừng. May mà Lâm Phàm có trách nhiệm xíu.”

Là nữ nhân nàng rất đồng cảm với Quách Tương Như, một cô gái đợi người yêu hơn bốn trăm năm đủ thấy tình cảm đậm sâu cỡ nào, thế mà Lâm Vấn Thiên không đáng mặt quân tử lại ở Tây Hải hưởng thụ không dám về tìm nàng.

So với cha mình thì Lâm Phàm đỡ hơn chút, hắn hoa tâm đại củ cải muốn hốt cả hai vợ nhưng chính là có đảm lược, Lâm Phàm lại là yêu nghiệt tài năng kinh thế, xứng đáng có nhiều vợ, chỉ là nhiều vợ của hắn cũng sẽ có nhiều nam nhân khác mà thôi.

Lãnh Nhược Hy mặc quần áo vào chỉnh trang đẹp đẽ đi xuống chào Hà Yên, nàng cũng phải tranh thủ lấy lòng bà mẹ chồng này mới được.

“Ừm, đã xong Lãnh Nhược Hy, giờ thì ra tay tiếp với ai đây…” Chu Cương Liệt được Lạc Thủy hầu hạ tắm rửa vừa suy nghĩ.

Ngày hôm đó, một tin tức chấn động lan truyền khắp Thập Vương Thành sau đó là toàn bộ Tây Hải, nơi nơi sôi sục bàn tán rộn rã.

Con trai của Lâm Vấn Thiên, cháu của đảo chủ Mặc Ngọc Đảo Hà Vân Khánh đã trở về sau hai mươi năm thất lạc.

Và còn chấn kinh hơn, vị thiếu chủ này chính là Lâm Phàm, thiếu niên yêu nghiệt tư chất Hoàng Kim đứng đầu trận tranh tài trắc nghiệm tiềm năng.

Khỏi phải nói tin tức này tạo tiếng vang như thế nào, các thế lực thuộc Thập Vương đều bất ngờ, cách đây hai mươi năm Mặc Ngọc Đảo gần như lật tung Tây Hải lên truy sát tặc nhân khiến cháu của Hà Vân Khánh bỏ mạng dưới biển sâu, những tưởng chuyện quá khứ đã qua, hôm nay đứa nhỏ kia đã trở về, mà còn lại là Lâm Phàm, thiên kiêu số một hiện tại.

“Khốn kiếp, thằng nhà quê đó sao có thể là thiếu chủ Mặc Ngọc Đảo.” Nam Cung Hải tức đến bốc khói đập bàn nghiến răng.

Hắn đang ngửi thấy mùi nguy cơ, nếu Lâm Phàm chỉ là tên tán tu không có thế lực thì mối liên hôn của hắn và Nhược Giai có thể giữ, nhưng hiện nay Lâm Phàm là thiếu chủ Mặc Ngọc Đảo, bối cảnh không thua gì hắn, tiềm năng lại vượt trội như vậy, mấy lão già Cổ Đảo chắc chắn sẽ suy xét lại.

“Hừ, nhất định phải tru diệt mày trong đại hội này, không thể để mày sống sót cướp Nhược Giai của tao.” Nam Cung Hải lóe lên vẻ ngoan độc.

Các thế lực khác sau khi xác nhận tin tức đều âm thầm cảm thán, Mặc Ngọc Đảo tương lai rạng rỡ nha, dù không đoạt được chức minh chủ thì bà già Hà Vân Khánh kia cũng hời to.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300