Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 190
Phần 190: Ông chồng bất lực

Chu Cương Liệt sáng nay đang nằm giữa một đám thân thể trần truồng mà suy ngẫm, hiện tại hắn đang rất rảnh rỗi, hệ thống chưa có nhiệm vụ gì, vòng quay bảo trì vẫn chưa xong.

Kế tiếp sẽ là khoảng thời gian hưởng thụ, sau đó lại đi nơi khác tìm thêm tình nô mới, hắn vẫn nhớ ở Tần quốc vẫn còn một cặp Tiên tử và Yêu nữ Tần Mộ Uyển cùng Vương Nhã Khuê đang chờ đợi.

Trước mắt cần phải sắp xếp cho chúng nữ nơi ở hợp lý sau khi hắn rời đi, Hồng Loan có thể theo chồng mình nên hắn không cần lo, Trịnh Ngân Dao vẫn còn ở trong cung, hắn định đợi sau đợt phát chẩn tiếp theo sẽ tạo cơ hội bắt cóc luôn nàng ra.

Nếu chỉ việc đưa các nàng ra khỏi Vương Thành rồi để tự sinh tự diệt thì không hay lắm, ngoài Lạc Thủy thì mấy nữ còn lại đều chỉ là phàm nhân hơn nữa còn là loại chân yếu tay mềm, lỡ để các nàng lại thành trấn nào đó rồi vô tình bị phát hiện thì sẽ rắc rối lắm, nhan sắc các nàng quá ư là nổi bật mà.

Phương án tối ưu nhất là hắn phải trở về Sở quốc một chuyến, thăm lại đám Đãng Hồng Trần, Hi Nguyệt và Nguyệt Nga sau đó để mấy nàng này lại Tuyết Liên Cung luôn, có đạo lữ cấp Địa Tiên bảo kê thì các nàng sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Quyết định xong xuôi, Chu Cương Liệt mới sờ qua mấy bộ thân thể lõa lồ đang nằm xung quanh, từ đây đến lúc phát chẩn còn hơn nửa tháng, coi như là thời gian vui vẻ ở kinh thành đi, sau khi bắt cóc Hoàng Hậu xong thì lập tức rời đi ngay.

Nửa tháng sau đó chính là những ngày vui vẻ của Chu Cương Liệt và chúng nữ, hắn vừa cùng các nàng bày nhiều trò chơi, vừa ân ái quên thời gian, vừa giúp Lạc Thủy thăng tiến tu vi.

Buổi sáng đẹp trời, Hồng Loan cùng Quan Tùng đi dạo phố mua sắm ít đồ, nàng mặc một bộ váy khá mỏng màu thiên thanh với quần lụa trắng, không mặc áo yếm và quần lót ở bên trong, cặp vú sữa to bự với hai núm hồng cộm lên rõ ràng sau lớp áo, phía dưới chiếc quần cũng không thể che giấu được đùm lông lồn đen tuyền cùng gò mu cong cao vút.

Nàng tự tin trưng diện bộ dáng mặc như không mặc đó đi ngoài đường bên cạnh phu quân, những ánh mắt của dân chúng liên tục tia trên thân thể nàng, có ngạc nhiên, có ham muốn, có thèm thuồng, có dè bĩu mắng chửi.

Quan Tùng vẫn cứ mắt điếc tai ngơ đi kế bên vợ mình, những lời xì xào của mọi người hắn đều nghe không sót. Tới một tiệm bán quần áo vải vóc lớn, Hắn ngồi một chỗ khoanh tay chờ Hồng Loan lựa đồ, nàng thử hết tấm vải này tới bộ đồ khác.

Phía sau còn có một phòng thay đồ để khách có thể thử quần áo, nàng chọn mấy món đồ rất vừa mắt rồi vào trong, tên chủ tiệm là một lão bản ăn mặc đúng chất phú thương, áo gấm, bụng phệ, hàm râu cá trê, hắn liếc mắt nhìn Quan Tùng đang ngồi im ở đó, khẽ đánh mắt cho tên người làm canh chừng sau đó len lén đi vào bên trong.

Hồng Loan vừa cởi bộ đồ mỏng ra, thân thể trần truồng lắc lư ướm thử bộ đồ mới thì cửa phòng chợt mở, tên chủ tiệm béo mập với ánh mắt híp đê hèn cười hề hề bước vào.

“Hề hề, tiểu nương tử thật là nóng bỏng, ta đã để ý nàng từ nãy giờ, sao nàng ra ngoài lại không mặc đồ lót để lộ hàng như vậy?”

“A… Sao ông dám vào đây, mau đi ra, hỗn đản, tôi la lên bây giờ, phu quân tôi còn đang ở ngoài đó.” Hồng Loan giật mình lấy áo che thân gắt lên nói.

Thực chất khi tên chủ tiệm vừa bước vào thì cả Hồng Loan bên trong lẫn Quan Tùng đang ngồi ngoài đều cảm ứng được, nhưng hai vợ chồng ăn ý với nhau vẫn giả vờ không biết. Quan Tùng ở ngoài đóng vai người chồng thật thà tội nghiệp ngồi tại chỗ chờ vợ, Hồng Loan ở trong đóng vai phụ nhân yếu đuối để lão già béo giở trò.

“Chồng nàng hả? Tên bên ngoài kia sao? Để vợ mình khổ đến nổi không mặc đồ lót đi ra đường chứng tỏ cũng là một tên không ra gì, tiểu nương tử chiều ta một lần, ta sẽ tặng nàng bộ đồ này, được không?” Tên béo sà người tới đưa tay ôm eo nàng chặt cứng.

“Hức, tiểu nữ đúng là số khổ, phu quân ta chính là có sở thích biến thái không cho ta mặc đồ lót đi ra đường.” Hồng Loan giả vờ tội nghiệp khẽ lau nước mắt.

“Ôi ôi, ta hiểu mà, để ta an ủi nàng nhé.” Lão béo kéo cái áo nàng xuống, ngắm trọn bộ ngọc thể lõa lồ của cô nàng phụ nhân, ánh mắt hắn như sói đói vồ lấy nàng. Hắn đè nàng xuống sàn, miệng lưỡi rà đến hôn liếm khắp người nàng, sau đó tự cởi đi quần áo của mình, thân hình ục ịch với cái bụng bia, con cặc cứng ngắc chĩa ra lông lá bờm xờm.

Hồng Loan nửa ngượng ngùng nửa giả vờ né tránh sau đó bị lão ta ép ngậm lấy cặc cho lão mà bú mút.

Với thần thức của Tán Tiên, Quan Tùng nhắm mắt giả vờ ngủ gật quan sát kỹ càng không sót chi tiết nào trong phòng thay đồ, vợ hắn đang bị tên chủ tiệm béo mập dê xồm ép bú con cặc của lão, tay lão thì thò xuống bóp vú, mò lồn, vỗ mông Hồng Loan.

Hơi thở của Quan Tùng ồ ồ nặng nhọc đầy kích thích khi nàng uống tinh của lão, sau đó bị lão đè dưới thân mà đút cặc vào. Hồng Loan giả vờ kháng cự sau đó yếu ớt chịu trận, bị tên béo cưỡng hiếp, cái thân như heo mập hơn tạ của hắn đẩy đưa dập vào lồn nàng, chỉ lát sau hắn đã rút ra sau đó bắn lên người nàng ồ ạt.

Để nàng nằm thở hổn hển, hắn đừng dậy mặc lại quần áo tươm tất liếc nhìn đầy khinh bỉ rồi đi ra, sau đó hai tên người làm trong tiệm một cao một lùn mở cửa đi vào.

Lão chủ chơi Hồng Loan xong ra ngoài mặt cười niềm nở nhìn Quan Tùng, ánh nhìn của hắn mang một tia khinh bỉ, thương hại. Quan Tùng chả quan tâm, thần thức hắn vẫn đang quan sát tình huống bên trong phòng thay đồ, hai tên người làm thô bỉ đè vợ hắn ra mà tiếp tục quất cắm.

Hai con cặc thi nhau địt vào lồn và miệng nàng, sau nửa khắc hai tên đồng loạt gồng mình bắn tinh vào trong, Hồng Loan cũng lên đỉnh, nước lồn trào ra. Đâu đó xong xuôi, nàng được chúng lau chùi kỹ lưỡng, mặc bộ đồ mới đi ra.

“Phu quân thấy sao? Thiếp đẹp không?” Nàng xoay người, bộ áo màu lục bó sát ôm dáng, bên trong vẫn không mặc gì, núm vú và mu lồn lồ lộ.

“Nương tử nhà ta là số một, ơ, miệng nàng dính cái gì kìa?” Quan Tùng gật gù khen sau đó giả vờ ngạc nhiên chỉ trỏ.

Trên mép Hồng Loan vẫn còn đọng mấy giọt tinh trùng, nàng le lưỡi liếm liếm miệng, tên chủ tiệm cùng hai gã người làm nhìn nhau đắc ý vì đã cắm sừng lên đầu Quan Tùng, bộ quần áo được lão béo miễn phí, hẹn lần sau lại đến mua.

Bước ra khỏi cửa hàng, Hồng Loan khẽ đẩy chồng mình, “Sao hả chàng, thấy thiếp bị ba tên hiếp dâm mà không chịu cứu hả?”

“Haha, nếu nàng muốn thoát thì chúng sao cản được nàng, hừ, muốn chồng mình xem cảnh mình bị hiếp mà còn trách ta sao.” Quan Tùng chả quan tâm vài ánh mắt soi mói mà vỗ lên mông nàng cái bép.

Hai người tiếp tục đi dạo phố, đến một con hẻm thưa thớt vắng người, Quan Tùng bỗng đụng phải một người đang đi ngược lại, hai người té ra đất.

“Con mẹ nó, tên không có mắt dám đụng trúng lão tử.” Gã đầu đinh râu ria lởm chởm chột một con mắt đứng dậy quát.

“A, xin lỗi tráng sĩ, phu quân ta không để ý, mong ngươi bỏ qua.” Hồng Loan giọng nói dịu nhẹ trấn an.

“Ố ồ, mỹ nhân thật là đẹp nha, mà sao nàng ăn mặc phong phanh quá vậy? Lộ hết hàng họ rồi kìa.” Tên mắt chột hàm râu run run tham lam nhìn ngắm thân thể của Hồng Loan, không hề kiêng dè mà buông lời ô nhục.

“Con mẹ nó, vợ của ta ai cho ngươi gan chó bình phẩm, tin ngươi chột nốt con mắt còn lại không?” Quan Tùng đứng dậy, biểu hiện như côn đồ sấn tới.

“Á đù, con lợn này lại dám nói giọng đó với lão tử, chúng mày đâu.” Tên côn đồ này chỉ chờ có thế vỗ tay, một đám hơn chục tên đàn em ở đâu trong hai ngõ hẻm kế bên cầm gậy gộc nhào ra bao vây lấy hai vợ chồng.

“A, tráng sĩ bớt giận, phu quân ta nhất thời nóng tính, mong ngài bỏ qua cho, chúng tôi xin bồi thường.” Hồng Loan bước lên trước hốt hoảng điều trần, Quan Tùng khi thấy hơn chục tên hung hăng cầm vũ khí thì giả vờ run rẩy núp sau lưng vợ.

“Há há, lúc nãy còn láo lắm cơ mà, đòi làm chột con mắt lão tử mà, sao bây giờ như con chó cúm núp sau lưng đàn bà vậy? Tiểu nương tử, tên hèn nhát này có gì hay, theo hầu hạ lão tử đi, ta cho nàng cuộc sống khoái lạc.” Tên chột cười ha hả đắc thắng.

“Không, tôi không thể, mong ngài tha cho chúng tôi đi.” Hồng Loan diễn đến nhập tâm, giả vờ sợ sệt lui lại.

Thực ra hai vợ chồng đã cảm nhận được bọn côn đồ này theo dõi mình từ nãy giờ nên giả vờ đi vào chỗ vắng xem chúng làm gì, té ra tên đại ca mắt chột này để ý tư sắc của Hồng Loan nên dàn cảnh kiếm chuyện, hai người vẫn vui vẻ đóng vai đôi vợ chồng vô hại bị bắt nạt.

“Tụi mày, đánh tên kia một trận, còn ả này để ta làm thịt, ta phải cho tên vô dụng này xem ta chơi vợ hắn thế nào.” Tên đại ca xoa tay bước đến, Hồng Loan và Quan Tùng theo đúng kịch bản giả vờ la lên nhưng không ai cứu giúp.

Quan Tùng bị mấy tên côn đồ lôi ra đánh trước sự cầu xin của Hồng Loan, thực ra thể trạng của Tán Tiên thì đám phàm nhân này có đánh đến mệt chết cũng không ngứa ngáy gì nhưng Quan Tùng vẫn giả vờ đau đớn bò lết van xin tha thứ.

Hồng Loan thì nước mắt chảy dài quỳ níu áo tên mắt chột xin tha cho chồng mình, sau đó chính là một màn nàng bị hắn cùng mấy gã đàn em đè ra, váy áo mới mua bị chúng xé nát, thân thể trần truồng bại lộ.

Nàng đau khổ la hét van xin nhưng lũ côn đồ vẫn vui vẻ mà cưỡng hiếp, chúng thay nhau vây lấy nàng, đút cặc vào lồn, đít, miệng nàng mà địt, vú bị bóp, da thịt bị chúng cấu véo, tát bôm bốp.

Quan Tùng đóng vai ông chồng bất lực nằm đó nhìn người vợ yêu quý của mình bị hơn chục tên côn đồ thay nhau làm nhục, thực tế thì não hắn đang kích động vô cùng, bên dưới cặc đã nứng đến muốn phát điên khi thấy vợ mình bị chơi tập thể.

Hết con cặc này đến con cặc khác thi nhau bắn tinh khắp cơ thể nàng, từ miệng, lỗ lồn, lỗ đít và cả mặt mũi tóc tai đều tràn đầy tinh dịch. Hồng Loan sung sướng tê tái khi được đụ tập thể mà còn ở trước mặt chồng mình, nàng ra bao nhiêu lần không đếm nổi. Chúng chơi nàng từ trưa đến tối, khi có tên hô lên lính đang tới thì bọn côn đồ mới ba chân bốn cẳng chạy lẹ.

Khi đám lính tuần tra chạy đến nơi thì hẻm đã không còn ai, chỉ để lại một bãi chiến trường đầy tinh trùng, nước dâm và mảnh vụn quần áo.

Hồng Loan vui vẻ, thân thể lõa lồ đầy dấu vết của cuộc truy hoan nằm trong lòng chồng được hắn đưa về khách sạn.

“Nàng đóng kịch cũng giỏi quá nhỉ, hôm nay được hơn chục con cặc địt rồi, có thỏa mãn không?” Quan Tùng vuốt tóc hỏi han.

“Chàng vào vai ông chồng bất lực cũng hợp lắm đó, chỉ có hơn chục con cặc sao mà đủ được, thiếp muốn nhiều hơn nữa.” Hồng Loan chả ngại ngần gì nói.

“Được, lần sau để nàng bị nhiều tên hiếp hơn nữa, haha.” Hắn vui vẻ ôm lấy nương tử về phòng tắm rửa, bọn kia chơi đã rồi, bây giờ đến lượt hắn, từ sáng giờ nhìn vợ mình lần lượt bị người ta hiếp dâm trước mắt hắn đã sớm nứng đến muốn điên rồi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300