Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 225
Phần 225: Ân oán xưa cũ

Sáng sớm, Chu Cương Liệt nheo mắt thức giấc, bên cạnh là hai khối thịt núng nính đang áp sát vào mặt, Vương Nhã Khuê vẫn thở đều đều, tay ôm chặt đầu hắn ấn vào giữa khe ngực, thế là hắn thuận thế ngậm lấy núm vú mà nút luôn.

“Ưm… a…” Cảm giác tê tê đầu vú làm nàng tỉnh giấc, thấy nam nhân đang vục mặt vào ăn hai cái bánh bao của mình, nàng cười dịu dàng xoa đầu hắn.

“Chủ nhân, mới sáng sớm mà… đêm qua chàng quần người ta tả tơi chưa đủ sao?”

“Sao mà đủ được, đến, chúng ta làm một hiệp.” Hắn ngồi dậy ôm lấy hông nàng kéo lên tính từ đằng sau nắc tới.

“Đừng, tha cho thiếp, tối qua chàng chơi người ta đến giờ còn ê ẩm đây này.” Vương Nhã Khuê lắc đầu nguầy nguậy, vị chủ nhân này đúng là gia súc không biết mệt.

Lạc Thủy thò đầu vào ngó nghiêng, Vương Nhã Khuê tinh mắt nhìn thấy vội la lên.

“Lạc Thủy tỷ mau cứu muội, nếu không sẽ bị chủ nhân chơi hỏng mất.” Nàng làm bộ dáng đáng thương đưa tay ra kêu cứu, Lạc Thủy bản tính thiện lương vội chạy vào vỗ ngực nói để mình thế chỗ cho muội muội.

Vậy là cô nàng có khuôn mặt Địch Lệ Nhiệt Ba sáng hôm đó bị dày vò cả canh giờ, nằm bẹp như bãi bùn nhão vì chịu tội thay Vương Nhã Khuê.

Trưa hôm đó, Chu Cương Liệt cùng hai nữ ngồi tại phòng, thức ăn được hắn gọi mang lên, đầy đủ món ngon cao lương mỹ vị, tuy là người tu hành không cần phải ăn uống nhưng hắn vẫn thích cảm giác tự mình nếm từng loại hương vị hơn là cứ hấp thụ linh khí tiên khí khô khan.

“Tỷ tỷ ăn cái này đi ngon lắm đó.” Vương Nhã Khuê gắp một cái đùi gà cho Lạc Thủy, từ nãy đến giờ hai nàng này bỗng dưng như tỷ muội ruột thực sự, Lạc Thủy vốn hiền lành thân thiện thì không nói, còn yêu nữ này chắc chắn có âm mưu gì đó.

“Cảm ơn muội.” Nàng kia thì không có tâm tư nghi ngờ gì cứ thế ăn.

“Này, nàng đang nghĩ cái gì xấu xa nữa đó hả?” Chu Cương Liệt đưa tay vỗ vào cái mông bự của Vương Nhã Khuê khiến nàng rên lớn một tiếng.

“Có gì đâu, người ta chỉ muốn hòa đồng với Lạc Thủy tỷ thôi mà, nếu không có tỷ ấy cứu sáng này thiếp đã bị ai đó gian dâm đến chết rồi.” Nàng bĩu môi hờn dỗi.

Chu Cương Liệt và Lạc Thủy nhìn nhau cười khổ, thì ra là muốn kiếm thêm đồng minh san sẻ áp lực tránh bị địt hỏng.

“Mà nè, ta thấy cái tông phái của nàng đâu có chút nào thích hợp để làm quốc giáo, sao lại tranh đoạt với Huyền Nữ Cung làm gì?” Hắn thắc mắc hỏi.

“Tất nhiên là để hưởng thụ tài nguyên của Tần quốc rồi, chủ nhân ngài không thấy từ khi Huyền Nữ Cung trở thành quốc giáo thì phất lên cỡ nào sao, xây cung điện lớn hơn cả Vương cung của Tần vương, xây tượng thờ cao vút, còn được vạn dân tín ngưỡng thường xuyên dâng đồ lễ bái nữa, đệ tử đi tới đâu cũng được kính trọng, người ta cũng muốn được như vậy.” Vương Nhã Khuê ánh mắt đầy ao ước.

“Tổ chức sát thủ thì phải hoạt động bí mật trong bóng tối chứ, ai mà đem ra làm quốc giáo như nàng.” Chu Cương Liệt cười khẩy.

“Thiếp chính là thích vậy đó, sát thủ là một con dao sắt bén trong tay quân vương trong cuộc tranh đoạt lãnh thổ, Hắc Nha Tông còn có thể cung cấp rất nhiều tình báo từ tất cả các chư hầu, nếu để chúng ta làm quốc giáo không phải Tần vương kia có được chiến lực kinh khủng sao. Bọn kỹ nữ kia ngoại trừ xinh đẹp ngả ngớn ra thì làm được gì. Tên Tần vương kia đúng là hồ đồ.”

Nghe Vương Nhã Khuê bất mãn nói, Chu Cương Liệt ngẫm nghĩ cũng thấy có lý, nếu một vị quân chủ muốn tranh đoạt thiên hạ thì nắm trong tay một tông phái vừa có tính sát phạt vừa có hệ thống tình báo rộng lớn sẽ thích hợp hơn Huyền Nữ Cung chỉ có hơn trăm nữ nhân xinh đẹp kia.

Nhưng Tần Vĩ này chắc chắn không có tham vọng bành trướng lãnh thổ, muốn dựa vào địa thế hiểm trở của đất Tần để sống an phận, lại thêm cái thói mê gái thế là chọn Huyền Nữ Cung từ chối Hắc Nha Tông.

“Chủ nhân, người ta muốn nhanh chóng đột phá Địa Tiên, ngài có thể giúp thiếp không? Còn phải bắt lấy kỹ nữ kia nữa.” Vương Nhã Khuê buông bát đũa dựa sát vào người hắn làm nũng đòi hỏi.

“Này, ta nói sao nàng lại thù ghét Tần Mộ Uyển như vậy nhỉ, ta nghe nói hai người đã đối đầu nhau từ khi còn trẻ đến giờ hai trăm năm rồi, bộ có nguyên do gì sao?” Chu Cương Liệt để nàng ngồi lên đùi mình.

“Hứ, loại đĩ điếm giả tạo cố tỏ ra mình là thánh nữ ấy thì cần lý do để ghét sao, thiếp chính là không ưa tính cách của cô ta từ thời còn trẻ đấy.” Vương Nhã Khuê gắp thức ăn đút cho hắn, trề môi chê bai nói.

“Hừm, nếu chỉ thế thì cũng không đến nỗi ngươi chết ta sống, còn có nguyên nhân sâu xa gì, mau nói ta nghe.” Chu Cương Liệt lòn tay bóp chặt vú nàng ta, giọng nghiêm nghị hỏi.

‘Đúng là không có gì qua mắt được ngài, chuyện này nói ra thật đáng xấu hổ. Thực ra Huyền Nữ Cung và Hắc Nha Tông vốn quan hệ đã không tốt từ rất lâu bởi nhiều vụ xung đột trong quá khứ, đệ tử hai bên gặp nhau ở ngoài đều như gặp phải kẻ thù lâu năm, rất nhiều vụ chém giết nhau xảy ra.

Thiếp có một vị sư huynh tư chất ngộ tính cao hơn thiếp rất nhiều, nếu để sư huynh trưởng thành thì chắc chắn người nắm chức vị Tông chủ sẽ là huynh ấy chứ không phải thiếp.

Vì cả hai đều là trẻ mồ côi được Tông chủ nhìn ra tư chất nhận nuôi nên bọn thiếp thân nhau như huynh muội ruột. Năm đó khi huynh ấy vừa đột phá Nguyên Anh được xem như thế hệ thiên kiêu của Tần quốc, thiếp thì chỉ mới Kim Đan hậu kỳ.

Một lần tụ hội đệ tử trẻ tuổi của Tần quốc, huynh ấy đã bị nhan sắc của Tần Mộ Uyển kia quyến rũ, từ đó mặc kệ hiềm khích của hai phe huynh ấy luôn tìm cách tiếp cận ả kia.

Sau đó ít lâu, không biết tiện nhân đó đã cho huynh ấy uống bùa mê thuốc lú gì khiến sư huynh mê mẩn, làm ra chuyện không thể tha thứ được, lấy đi bí kỹ của Hắc Nha Tông và cả bảo khí cấp Tán Tiên sau đó bỏ trốn.

Sư phụ thiếp sau khi biết dù rất đau lòng nhưng luật lệ của Hắc Nha Tông kẻ phản bội phải bị xử lý nên đã ra lệnh truy sát.

Huynh ấy bị các trưởng lão tìm được tại bờ biển Tây Hải, đang trên một con thuyền chờ đợi ai đó, theo đúng luật, huynh ấy đã bị xử tử tại chỗ, xác vứt xuống biển, những món đồ bị mất đều được đưa về tông môn.

Thiếp đã rất đau lòng trong khoảng thời gian dài, sau này lục tìm trong phòng của sư huynh được một lá thư thiếp mới biết, chính tiện nhân Tần Mộ Uyển kia đã dùng sắc đẹp và tình cảm để dụ dỗ.

Ả ta muốn huynh ấy cùng mình bỏ trốn ra hải ngoại, đem theo cả bí kỹ và bảo vật của tông môn, sư huynh bị nhan sắc mê hoặc đã phạm sai lầm, huynh ấy sau khi ra đến Tây Hải đã ở trên thuyền chờ đợi nhưng Tần Mộ Uyển kia đã không đến, cô ta chỉ muốn đùa vui với cảm xúc của sư huynh mà thôi.’

Vương Nhã Khuê một hơi nói hết sự tình ra, mắt hơi đỏ lên ngấn lệ, môi cắn chặt đầy cay độc.

“Kể từ đó thiếp căm hận cô ta thấu xương, tìm mọi cách để bôi nhọ cái hình tượng giả tạo đó. Cô ta không phải tiên tử, chỉ là một con kỹ nữ dùng nhan sắc để làm hại nam nhân thôi, chủ nhân đừng bao giờ tin những lời mật ngọt của cô ta.”

“Ài, cũng là một kẻ si tình đáng thương.” Chu Cương Liệt ôm lấy Vương Nhã Khuê thở dài.

“Được, nếu thật sự Tần Mộ Uyển là người như thế thì ta sẽ giúp nàng trả thù, đem cô ta cho vạn nam nhân cưỡi.” Hắn cúi xuống hôn lên môi nàng an ủi.

“Ưm… chụt… chủ nhân là nhất.” Nàng nhiệt tình đáp lại.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300