Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 101
Phần 101: Tâm ma của Quốc sư

Vọng Ưng Lâu, toà lầu các xa hoa bậc nhất nội thành, là nơi các hào tộc, quyền quý, công tử tiểu thư thường đến. Trong một phòng nằm ở lầu ba, bốn người trẻ đang ngồi ăn uống trò chuyện vui vẻ.

Thái Phiên ăn mặc sang trọng, diện mạo tuấn tú cầm một cái quạt giấy, bên trái hắn là một thanh niên dáng người khỏe mạnh, làn da nâu rắn rỏi, đầu đinh, khuôn mặt góc cạnh nghiêm nghị, mặc bộ võ phục đơn giản.

Bên phải là một tên công tử ăn mặc diêm dúa sặc sỡ, tóc dài xõa sau đầu, mặt gầy hóp thấy cả xương gò má, trang điểm đậm, cử chỉ ưỡn ẹo yểu điệu như nữ nhân.

Đối diện Thái Phiên là một nữ tử, nàng khá khác biệt so với nữ tử trung nguyên, nước da ngăm chắc khỏe, tóc dài uốn bồng bềnh, đôi mắt màu xanh lục bảo, trên trán có sợi dây kim tuyến treo một viên ngọc bích, trang phục bằng da thú rất táo bạo, phần áo trên ngắn cũn cỡn chỉ đủ che nửa đôi gò bồng đảo, lộ ra non nửa bầu vú với cái khe ngực chết người, eo nàng thon thả, rốn khảm một viên ngọc. Váy da thú bên dưới chỉ tới nửa đùi, lộ ra đôi chân dài chắc khỏe.

Đây là bốn thiên kiêu của các thế lực lớn, cũng là bốn kẻ thù của Tuyết Lạc Cung, Thái Phiên của Thái gia, tên đầu đinh là Hướng Bá Long của Hướng gia, tên trông như đàn bà là Hàn Quốc Cựu của Thủy Lưu Tông, nữ tử ăn mặc nóng bỏng là A Khắc Thiên Kiều của Lâm Hạp Cốc.

Thái Phiên nâng ly rượu mời, “Các vị, cạn ly cho sự hợp tác của bốn phe chúng ta.” Bốn người đồng loạt nâng cốc.

Uống xong, Hàn Quốc Cựu quay sang, giọng ẻo lả hỏi, “Thái huynh, ngươi đã dò la kỹ càng chưa?”

Thái Phiên rất là nổi da gà với tên bán nam bán nữ này, nhưng vẫn kiềm chế tỏ ra thân thiện, “Ta đã tìm hiểu kỹ rồi, tên kia là một Tán Tiên sơ kỳ, điều này được chính quốc sư xác nhận không sai, hắn thường đi ngao du giúp đỡ dân chữa bệnh.”

Hướng Bá Long nốc rượu, giọng trầm ngâm, “Ta nghe nói người đó sát phạt quyết đoán, ra tay giết trưởng lão của Tiên Kiếm Môn mà không cần nể mặt, cẩn thận đó, chọc vào hắn coi chừng mất mạng không kịp trăn trối.”

“Tiên Kiếm Môn kia chỉ là một môn phái hạng hai, môn chủ cũng chỉ là hóa Thần hậu kỳ, tên đó tất nhiên không cần sợ, nhưng bốn thế lực chúng ta đều có Tán Tiên trung kỳ tọa trấn, hắn dám không nể mặt sao?” Thái Phiên nhếch mép khinh thường.

“Để chắc ăn, ta đã gửi thư về cho nội tổ, ông ấy sẽ ra mặt, các ngươi cũng nên như thế, nếu tên kia không biết điều thì hợp bốn phe lại tru diệt luôn, ta tin Quốc sư cũng sẽ không can dự việc này.” Hắn tiếp lời.

“Nếu là Tán Tiên sơ kỳ, ba bên các người đánh là được rồi, Lâm Hạp Cốc chúng ta lần này không tham gia, ta chỉ muốn tham dự đại hội thôi.” A Khắc Thiên Kiều liếc mắt, tay cầm ly rượu nói.

“Cũng được, Hướng Bá Long, Hàn Quốc Cựu, lần này nếu bắt được Hi Nguyệt về tay, Thái gia ta nợ các ngươi.” Thái Phiên nâng ly uống cạn.

“Ta nghe nói còn có Tống Trường Cơ của Ngọc Thạch Đảo tham dự, kẻ này sao lại rời đảo rồi?” Hướng Bá Long hỏi.

“Ta không biết, nhưng cũng không sợ, Ngọc Thạch Đảo tuy có Tán Tiên hậu kỳ ngang với quốc sư nhưng xưa nay nước sông không phạm nước giếng, Tống Trường Cơ đó muốn ra ngoài lịch luyện cũng là bình thường.” Thái Phiên trả lời.

“Bàn chuyện xong rồi, Thái huynh, ta kính huynh mấy ly, huynh càng ngày càng đẹp trai nha, sao cứ chấp niệm với ả Hi Nguyệt lạnh như băng đó, ta không tốt hay sao.” Hàn Quốc Cựu õng ẹo ôm cánh tay của Thái Phiên, nâng rượu mời hắn.

Thái Phiên nổi da gà da vịt, mặt hơi tái nhợt, “Hàn muội chờ đùa, ta không có diễm phúc đó.”

Hai người Hướng Bá Long và A Khắc Thiên Kiều cười như được mùa.

Bảy ngày nữa cứ thế trôi qua, chỉ còn một tuần nữa là đến đại hội võ đạo, tu sĩ khắp nơi vẫn nườm nượp kéo về, Chu Cương Liệt mấy ngày nay rất chi là bận rộn, sáng song tu với Hi Nguyệt và Nguyệt Nga, tối lại cùng Ân Tử Bình và Trương Bạch Lan ân ái, ba cây Dương Căn thụ đã mọc hơn năm chục quả.

Hắn hái một ít đưa cho hai đồ đệ dùng, hỗ trợ các nàng tăng tu vi nhanh, hắn cũng truyền công pháp song tu cho Ân Tử Bình, giúp nàng đột phá Nguyên Anh trung kỳ trước cả Đặng Khôi.

Điểm dâm dục của Hi Nguyệt và Nguyệt Nga đã hơn 70, tuy hơi xấu hổ nhưng đã chịu cho sư phụ bạch nhật tuyên dâm, mang các nàng ra chơi ở những nơi công cộng.

Vì Chu Cương Liệt đã tạo ảo cảnh nên các nàng rất yên tâm tận hưởng, hai tỷ muội trần truồng đi trên đường, dân cư và tu sĩ xung quanh đều ngước nhìn trước vẻ đẹp của hai người, họ đơn giản chỉ thấy công chúa và tiên tử xinh đẹp đi chung, đâu ai biết hai mỹ nhân kia bộ váy áo chỉ là ảo ảnh che mắt, thực tế là hai kỹ nữ dâm đãng trần truồng đi giữa đường.

Các nàng xấu hổ muốn chết, nhưng sư phụ muốn nên các nàng chiều theo, họ còn đè nhau ra địt ở bất cứ đâu, giữa sảnh chính Kim Tiền Lâu, giữa con đường nhộn nhịp, ngay trước cổng thành nơi tu sĩ đi qua đi lại, không có nơi đâu mà hắn không mang hai cô đệ tử ra địt.

Lúc đầu các nàng còn ngại, nhưng khi thấy phép che mắt của sư phụ, các nàng dạn dĩ hơn, chủ động cầu hoan ngay ở bên ngoài đường.

Chu Cương Liệt còn kéo Ân Tử Bình vào, làm thành bộ ba mỹ nhân, cùng các nàng song tu, tận hưởng hoan lạc. Mạt Ly chỉ dám cùng các tỷ tỷ bú liếm, ăn tinh dịch chứ không dám để hắn đút vào, con nhỏ vú lép này ăn bao nhiêu tài sản của hắn mà vẫn lép, không cứu được.

Chu Cương Liệt muốn tìm cơ hội bái phỏng quốc sư, nhanh chóng thu cô nàng quyền lực nhất Sở quốc này vào tay, nhưng Nguyệt Nga nói sư phụ đã bế quan, không tiếp một ai.

Hôm nay, hắn mặt dày đến Liên Hoa Am, dù sao lúc trước quốc sư cũng từng hẹn hắn đến luận đạo.

Mở cửa tiếp đón là một đạo cô trung niên, khuôn mặt bình thường, ăn vận kín đáo.

“Xin hãy thông báo cho quốc sư, tại hạ là Chu Cương Liệt, đã có dịp gặp quốc sư ở ngoài thành, đến để bái phỏng.” Hắn chắp tay nói, không hề vì mình là Tán Tiên sơ kỳ mà cao ngạo. Lúc trước đánh với Triệu Hãn, hắn đã ép thấp cảnh giới, chỉ lộ ra khí tức Tán Tiên sơ kỳ nên quốc sư kia hiểu nhầm.

“Xin ngài tới tiền sảnh chờ trong chốc lát.” Đạo cô khẽ cúi đầu, đưa tay dẫn đường.

Trong đại sảnh, một bàn thờ chính diện, có một bức tượng nữ tử mặc đạo bào thêu âm dương cầm phất trần, hương khói nghi ngút.

“Đây là vị thần tiên nào, lại được thờ phụng ở đây?” Hắn tự thắc mắc.

Phía sau bỗng có tiếng đáp lại, âm thanh dịu nhẹ dễ nghe, “Đây là tổ sư đã sáng lập nên Liên Hoa Am, hiệu là Liên Hoa bà bà, người đã độ kiếp phi thăng thành tiên rồi.”

Chu Cương Liệt quay lại, nhìn nữ nhân trước mặt, đây là lần thứ hai hắn thấy, nhưng vẫn khiến hắn si mê, quốc sư vẫn vậy, tóc dài được buộc bằng dây vải, khuôn mặt trẻ đẹp, đôi môi đỏ mọng, bộ đạo bào không che hết được những đường cong lồi lõm.

“Cảm tạ đạo hữu đã ghé thăm tệ xá, mời ngồi.” Nàng chỉ vào bồ đoàn bên cạnh, Chu Cương Liệt chắp tay chào rồi ngồi xuống.

“Nghe nói Nguyệt Nga mấy ngày nay đi theo Chu đạo hữu, nó không làm phiền các hạ chứ?” Giọng nàng đầy quan tâm.

“Không có gì, chỉ là dạy công chúa vài phép thuật đơn giản thôi, đâu có phiền gì.” Hắn cũng không bất ngờ vì quốc sư biết chuyện Nguyệt Nga đến học phép của hắn.

“Ta đến đây có một việc cần thỉnh giáo quốc sư.”

“Đạo hữu cứ nói.” Nàng rót trà, ung dung uống.

“Quốc sư dù gì cũng là tu sĩ hàng đầu Sở quốc, quen biết giao thiệp rộng rãi, có từng nghe đến danh một vị cao nhân tên là Bồ Đề lão tổ hay không?” Hắn vào vấn đề chính.

“Bồ Đề lão tổ? Đây là lần đầu tiên ta nghe đến, thú thật với đạo hữu, ta theo sư phụ tu tập và lớn lên ở Liên Hoa Am, sau đó thừa kế chức đạo thủ, làm quốc sư ở đây, rất ít khi ra ngoài, cho nên đối với các thế ngoại cao nhân không rõ ràng cho lắm.” Nàng thật thà đáp.

“Thì ra là vậy.” Hắn hơi thất vọng, Quốc sư lớn nhất ở đây mà còn không biết Bồ Đề lão tổ ở đâu thì liệu ai biết được, đành phải gác lại, từ từ tìm kiếm vậy.

Chu Cương Liệt đang tính kiếm đề tài để nói, chợt Yêu Dục hiện lên, nhìn chằm chằm quốc sư rồi quay sang hắn cười.

“Ký chủ thật may mắn nha, cơ hội thu nữ nhân này lên giường là dễ, thậm chí dễ hơn cả thu Nguyệt Nga và Hi Nguyệt.”

“Là sao.” Hắn thắc mắc, cũng rất mong chờ.

“Quốc sư này là Tán Tiên hậu kỳ, đã thử trùng kích lên Địa Tiên nhiều lần nhưng đều thất bại, dẫn đến sinh ra bệnh ẩn, nàng ta mỗi tháng sẽ gặp phải tâm ma quấn thân, mà tâm ma này lại là Dục, một trong Thất Tình.”

“Thất tình là gì?” Hắn ngơ ngác hỏi.

“Thất tình là bảy cảm xúc cơ bản của con người, bao gồm Hỉ – mừng, Nộ – giận, Ai – buồn, Lạc – vui, Ái – yêu, Ố – ghét và Dục – muốn, đây là bảy cảm xúc cấu thành nhân cách, quốc sư vô tình bị tâm Ma Dục quấn lấy, chắc chắn mỗi tháng sẽ có một khoảng thời gian nàng ta bị giày vò bởi dục vọng mãnh liệt, cực kỳ suy yếu.” Yêu Dục giải thích.

“Nàng ta phải cố vượt qua, hoặc tìm nam nhân để thỏa mãn, nhưng nếu để nam nhân chơi, nàng ta sẽ chìm vào dâm dục, tính cách sẽ triệt để thay đổi thành nữ nhân coi trọng tình dục, tu vi sẽ không thăng tiến, ngược lại nam nhân kia còn có thể thải bổ nàng ta để tăng tu vi của mình.”

“Nếu bây giờ ta đè nàng ta ra hiếp, nàng ta chẳng phải sẽ nhanh chóng trở thành dâm nữ sao?” Hắn suy nghĩ.

“Không, chỉ khi nàng ta đang bị tâm ma Dục quấy rối, trở nên yếu nhược thì mới được, việc có biến nàng thành nữ nô bằng cách này hay không là do ký chủ quyết định.” Yêu Dục khoanh tay nhìn hắn.

“Ừm… nếu ta nhân lúc nàng ta gặp họa mà vào, xác định có thể khiến nàng ta sa đọa, nhưng từ đó sẽ không thể tu hành, còn thành lô đỉnh cho nam nhân thải bổ, điều này không có lợi cho ta, dù sao nàng cũng là quốc sư, lại là sư phụ của Nguyệt Nga.” Chu Cương Liệt phân tích được mất, tuy hắn thích chơi gái, nhưng không phải kẻ tinh trùng lên não mà gặp ai cũng xách cặc ra địt.

“Có cách nào giúp nàng ta hay không?” Hắn nhìn Yêu Dục hỏi.

“Tất nhiên là có, chỉ cần giúp nàng ta đột phá Địa Tiên thì tâm ma tự nhiên sẽ biến mất.” Nàng đơn giản trả lời.

“Ra là vậy, chuyện này thì dễ.” Hắn nhìn quốc sư, uống cạn ly trà sau đó đứng dậy.

“Ta không còn gì để hỏi nữa, xin cáo từ, không phiền quốc sư tu luyện.”

“Mời đạo hữu.” Nàng cũng đứng dậy tiễn hắn ra.

Vừa đi trên đường vừa ngẫm nghĩ, cô nàng quốc sư này tu vi tuy cao nhưng lại không kiêu ngạo, rất thân thiện, rất đáng để giúp, thu phục trái tim nữ nhân chính là thời điểm này nha.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300