Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 8
Phần 8: Ra tay

“Mẫu thân!”

A Mỹ vừa lúc trở lại thôn, nhìn thấy Trần Thục bị bọn thổ phỉ hung ác bắt trói, nàng hốt hoảng hô lớn chạy tới.

Bọn cướp nhìn thấy A Mỹ, mắt sáng rỡ, nở nụ cười dâm:

“Aha, con gái Trần Thục đây rồi, quả là một tiểu mỹ nhân nha.”

“Tiện tay bắt luôn nó về, để mẹ con đoàn tụ cùng nhau.”

“Con đĩ nhỏ này đẹp không kém gì mẹ nó, nghĩ đến cảnh hai mẹ con cùng dạng háng cho chúng ta chơi, tao đã nứng hết cả người rồi.”

Trần Thục mặt tái mét quay qua tên đầu trọc:

“Ngài đã nói chỉ bắt một mình tôi, tha cho con bé rồi mà.”

Tên Bạch Thử hèn mọn cười hô hố:

“Có nói sao, ta không nhớ đã hứa gì với cô cả.”

Dân làng hốt hoảng, trai tráng lăm lăm vũ khí trên tay, bọn thổ phỉ cũng đồng loạt rút gươm, bầu không khí giương cung bạt kiếm căng thẳng.

Chu Cương Liệt đi ở phía sau, hướng trong lòng hỏi:

“Yêu Dục, ta tu vi Chân Tiên, ra tay với lũ người phàm này liệu có hậu quả gì không, ta vừa mới xuất thế, chưa muốn vì giết người phàm mà bị Thiên binh thiên tướng kéo xuống hỏi tội đâu.”

Yêu dục xuất hiện trên vai hắn:

“Ký chủ yên tâm, lúc vừa xuyên không thì ta không chắc chắn lắm, nhưng ký chủ đã mở ra Mảnh vỡ Sắc Dục Bổn Nguyên nên cứ thả tay mà làm.”

“Giải thích như thế nào?” Chu Cương Liệt thắc mắc.

Yêu Dục trả lời:

“Trở thành Giới Chủ là một quá trình rất dài, ký chủ phải từng bước leo lên tới đỉnh phong, lúc còn nhỏ yếu, ký chủ phải hết sức cẩn trọng hành sự, lịch sử vạn giới có rất nhiều người được chọn làm Giới Chủ, nhưng trong quá trình phát triển không may chết non là chuyện thường xuyên. Lý do đa phần là do kẻ đó quá thể hiện, bị các lão quái vật nhìn chằm chằm diệt trừ.”

“Lúc vừa xuyên không tới, hệ thống cũng muốn ký chủ điệu thấp mà phát triển. Nhưng ký chủ đã mở được Mảnh vỡ Sắc Dục Bổn Nguyên liền không cần lo lắng nữa.”

“Sắc Dục Bổn Nguyên là một phần của Thiên Đạo, hiện tại nó đã hòa làm một với ký chủ, tức là ngài đã được Thiên Đạo che chở, kỹ năng cơ bản của Thiên Đạo là Bí Ẩn, khi ký chủ dùng Bí Ẩn, mọi việc ký chủ làm và cả nhân quả của nó đều được Thiên Đạo che giấu. Trừ khi kẻ địch mạnh hơn Thiên Đạo, hoặc sở hữu Mảnh vỡ Bổn Nguyên lớn hơn mới có thể phát hiện ra ngài, còn những kẻ khác kể cả Hỗn Nguyên Thánh Nhân cũng không thể bói toán hay phát hiện những thứ ngài đã Bí Ẩn.”

Chu Cương Liệt mắt sáng rỡ, cười to: “Con mẹ nó đây không phải là bật hack rồi sao, đến cả Thánh Nhân cũng không làm gì được ta, thiên địa này ta chả phải đi ngang rồi?”

Yêu Dục bĩu môi gõ vào đầu hắn: “Ký chủ đừng có mà mơ, kỹ năng Bí Ẩn chỉ giúp ký chủ che giấu việc đã làm, nhân quả cũng như hành tung của ký chủ thôi, tránh việc bị bói toán, truy tung. Ngài phải biết khi đạt tới tầng cấp Thánh Nhân, họ đã phần nào nắm giữ quy tắc, có thể trong cõi hư vô nào đó thấy được nhân quả, nhìn thấy một góc tương lai, Thiên Đạo sẽ giúp ký chủ che giấu khỏi cái nhìn chằm chằm đó.”

“Nhưng nếu ký chủ muốn tìm đường chết, lấy tu vi Chân Tiên chủ động đi trêu chọc Thánh Nhân, họ sẽ bóp chết ký chủ như giết một con kiến.”

“Ài, biết là sẽ không dễ dàng như vậy mà.” Chu Cương Liệt tiếc nuối.

Mọi trao đổi trong đầu nãy giờ chỉ xảy ra trong một tích tắc, Chu Cương Liệt lập tức chạy đến bên cạnh A Mỹ.

A Mỹ quay sang nhìn hắn cầu khẩn: “Xin ngài, xin ngài cứu lấy mẹ tôi.”

Chu Cương Liệt đặt tay lên vai nàng trấn an:

“Yên tâm, ta đã hứa là sẽ làm.” Rồi quay lại nhìn bọn thổ phỉ.

Thấy có người lạ, lại là một hán tử cao to trên thân chỉ mặc mỗi cái quần bện bằng lá cây, bọn thổ phỉ ánh mắt hung ác chĩa đao quát to:

“Thằng người rừng ở đâu xuất hiện, mau cút đi, đừng chỏ mũi vào chuyện của bọn tao.”

“Giết luôn nó đi cho rảnh nợ.”

“Hay là bắt nó về làm phu khuân vác, tướng tá thằng người rừng này cũng to con phết.”

Chu Cương Liệt trừng mắt nghiêm nghị, ngón tay chỉ vào bọn cướp:

“Lũ cặn bã các ngươi, muốn bây giờ chết, hay lát nữa chết.”

Không hiểu sao khi nhìn vào ánh mắt của hắn, bọn cướp như chuột thấy mèo, một nỗi sợ hãi phát ra từ tận linh hồn.

Tên đầu trọc giãy thoát khỏi sự sợ hãi, quát mắng đàn em:

“To gan, bọn mày sợ cái gì, nó chỉ có một đứa, xông lên bằm thây nó ra cho tao.”

Tám tên thổ phỉ kìm nén sợ hãi, xách đao xông về phía Chu Cương Liệt chém liên tục.

Dưới con mắt của Chân Tiên, Chu Cương Liệt thấy bọn này như đang tua chậm, hắn nhẹ nhàng né hàng chục cú chém, sau đó từng quyền một đấm ra, mỗi cú đấm nhìn như nhẹ nhàng của hắn là một tên thổ phỉ chết ngay tại chỗ, đầu nổ tung, cơ thể tứ phân ngũ liệt, chết mà chưa ý thức được vì sao mình chết.

Giờ nếu xuống Âm Ti, bọn chúng cũng chỉ ù ù cạc cạc biết mình chết vì đánh nhau, Âm Phủ cũng không điều tra gì, bởi vì mỗi hành động của Chu Cương Liệt đều được Bí Ẩn phù hộ.

Cả bọn cướp và dân làng đều trợn mắt há hốc mồm, khó thể tin nhìn một màn này, có người còn dụi dụi mắt, mọi chuyện xảy ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tám tên cướp hung tợn chỉ còn lại mảnh vụn máu thịt nhìn mà rợn người.

Tên trọc đầu và tên Bạch Thử hèn mọn nhìn nhau, trong mắt toàn là hoang mang và khiếp sợ.

A Mỹ chạy về phía mẫu thân đang bị trói, Chu Cương Liệt theo sau, bọn cướp lùi cả về một góc, không ai dám chắn đường.

Chu Cương Liệt dùng tay giật đứt dây trói, A Mỹ ôm chầm lấy mẫu thân khóc nức nở.

“Mẹ, người không sao chứ, bọn chúng có làm gì người không?”

Trần Thục vẫn chưa hết hốt hoảng sau một màn vừa chứng kiến, sau đó mỉm cười xoa đầu con gái…

“Mẹ không sao, vị này là…” Trần Thục nhìn Chu Cương Liệt, hỏi.

Lúc Trần Thục nhìn mình, Chu Cương Liệt mắt cũng không rời khỏi nàng, hắn đứng hình, mê mẩn trước vẻ đẹp chín mọng của mỹ phụ nhân trước mặt.

“Ái chà, chất lượng phụ nữ thời đại này thật tốt a, ta sắp không kiềm chế được bản thân nữa rồi.”

Chu Cương Liệt dời đi ánh mắt, nói “Mọi chuyện để lát nữa rồi nói.”

Hắn quay lại nhìn bọn cướp “Còn không mau cút.”

Như được đại xá, bọn cướp ba chân bốn cẳng bỏ chạy, vứt cả vũ khí lẫn ngựa lại. Tên Bạch Thử cố quay đầu nhìn thật kỹ Chu Cương Liệt, sau đó cũng vội vàng chạy vào rừng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300