Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 142
Phần 142: Gặp cướp

Chu Cương Liệt thoải mái ngồi xếp bằng, Mạt Ly thì dựa trong lòng hắn, mây ngũ sắc cứ thế hướng Tây Bắc mà bay đi.

Rảnh rỗi không có chuyện gì, hắn với tay vào áo Mạt Ly sờ mó, cô bé cũng đã quen với chuyện này, để mặc cho chủ nhân nắn bóp, nàng thì ngó nghiêng nhìn bốn phía cảnh vật bên dưới.

“Ừm, tác dụng của đan dược không tệ, có chút da thịt rồi.” Hắn gật đầu hài lòng, lúc trước Mạt Ly hoàn toàn lép kẹp, chúng nữ giúp đỡ mới nhú lên tí xíu, bây giờ nhờ ăn dưỡng nhũ đan, ngực đã nhô ra bằng trái chanh rồi.

Hắn dùng hai ngón vân vê hai đầu ti của con bé làm Mạt Ly cảm thấy tê tê, hơi thở cũng gấp gáp hơn.

Hắn cứ thế vừa sờ mó con bé vừa kiểm tra cửa hàng hệ thống, thứ này tuy đã thăng cấp bán nhiều thứ hơn nhưng đa số vẫn là hắn không cần dùng, còn lại toàn đồ chơi tình dục.

Đến chiều tối, hắn dừng lại tại một trấn nhỏ, kiếm một khách điếm có vẻ sạch sẽ tươm tất ngủ lại.

Chủ khách điếm là một đôi vợ chồng, người chồng bận bịu trong bếp, người vợ thấy hai người ăn mặc khá đẹp nên rất niềm nở đón tiếp.

Chu Cương Liệt gọi rất nhiều thức ăn ngon, cùng Mạt Ly đánh chén no nê, sau đó được bà chủ dẫn lên phòng.

Tuy không được rộng rãi sang trọng như khách sạn ở Thành Đô, nhưng khách điếm được cái dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ, đệm chăn còn rất thơm tho.

Mạt Ly ăn xong là lên giường lăn quay ra ngủ, Chu Cương Liệt cũng hết biết với con bé này, leo lên giường ôm lấy thân thể nhỏ nhắn vào lòng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Cốc cốc”, ” Khách quan, ngài ngủ chưa?”, Tiếng gõ cửa cùng giọng bà chủ khẽ hỏi, bên trong phòng vẫn nghe tiếng ngáy đều đều của Chu Cương Liệt.

“Lão công, họ ngủ say rồi.” Bà chủ vui mừng quay sang ông chồng đứng lấp ló dưới lầu.

“Haha, trúng thuốc mê gia truyền của lão tử đến voi còn gục huống chi hai con người.” Tên chủ quán mập mạp có chõm râu dê cười đắc ý.

“Hai kẻ này ăn mặc rất sang trọng, chắc chắn là người có tiền, mau xử lý gọn gàng, giết tên to con kia trước, tìm được tài sản rồi mang xác vứt đi.” Tên chủ quán bước vào, nhìn Chu Cương Liệt nằm ngủ ngáy ro ro nhếch mép, chỉ đạo người vợ.

“Còn con bé này thì sao?” Người vợ hỏi.

“Dung mạo con nhỏ này khá là xinh đẹp, tuy hơi nhỏ chút nhưng không sao, để ta chơi một thời gian, chán rồi thì bán nó cho lái buôn nô lệ.” Tên chủ quán ánh mắt dâm tà nhìn Mạt Ly.

“Hừ, ông suốt ngày mê gái, coi chừng có ngày chết trên bụng nữ nhân.” Bà chủ giọng điệu hơi ghen trách móc.

“Bà còn chưa hiểu tính tôi sao, dâm tính khó nhịn mà, tuy tôi chơi bao nhiêu đứa thì cũng chỉ chung thủy với mình bà không phải sao.” Lão chủ quán nhẹ giọng lấy lòng bà vợ.

“Hừ, đồ lẻo mép, mau ra tay đi, để lâu chúng thức dậy là toi.” Bà chủ cười nhẹ thúc giục.

Tên chủ quán lăm lăm dao phay trên tay bước đến, vừa đi vừa cười lạnh, “Bà yên tâm, thuốc mê này của tôi không ngủ ba ngày ba đêm đừng hòng tỉnh.”

Hắn giơ dao lên cao, nhắm vào cổ họng của Chu Cương Liệt mà đâm xuống, thủ đoạn giết người rất dứt khoát, chứng tỏ tên này từng làm chuyện này khá nhiều lần.

Nhưng khi con dao bén ngọt xỏ tới, âm thanh phát ra không phải tiếng đâm vào da thịt như thường lệ mà giống như hắn cầm dao bổ vào miếng thép.

“Beng”, lưỡi dao gãy đôi văng ra, tên chủ quán tay run rẩy vì lực phản chấn.

“Sao… sao lại…” hắn giọng run run.

“Lão công, ông sao vậy, sao không giết lẹ đi.” Bà vợ không thấy tình huống nên cứ ở sau thúc giục.

“Chạy… chạy đi.” Lão béo quẳng cán dao lao đầu về phía cửa chạy thục mạng, con mẹ nó, dao phay đâm vào cổ mà bị gãy đôi, người này rõ ràng là kẻ tu hành, không chạy nhanh là mất mạng.

Bà vợ ngơ ngác, nhưng thấy chồng chạy cũng xách váy đi theo.

Chu Cương Liệt trên giường bật người dậy, đưa tay ngoắc.

Hai vợ chồng bỗng nhiên thân hình cứng đờ, đôi chân như không còn thuộc về mình nữa, tự động chuyển hướng quay lại căn phòng.

“Lão công, tôi bị sao vậy nè, không điều khiển được cơ thể.” Người vợ hoảng hốt hét ầm lên.

“Im miệng đi, xin… xin đại tiên tha tội, chúng tôi phàm nhân mắt mù không biết ngài là bậc tiên trưởng, mong ngài tha cho chúng tôi một mạng.” Tên chủ quán béo mập quát vợ, rồi chắp tay hướng nam tử đang ngồi trên giường mà cầu khẩn.

“Gan các ngươi cũng to thật, lại còn đòi giết ta vứt xác.” Chu Cương Liệt cất giọng mỉa mai.

“Bẩm đại tiên, chúng con lỡ dại, đây là lần đầu, xin ngài đại ân đại đức tha cho chúng con, chúng con ở quê còn mẹ già con nhỏ nuôi nấng nên mới làm liều.” Tên béo mặt tái xanh mồ hôi đổ ướt đẫm.

Bà vợ nghe ông chồng mình nói đây là đại tiên thì quỵ xuống run rẩy, miệng nghẹn không dám nói câu nào.

“Lần đầu, ta thấy đây đâu phải lần đầu.” Hắn ý nhị liếc về phía sân sau khách điếm, tên chủ quán rét run, té ngồi xuống đất, đũng quần ướt nhẹp.

“Hừ, đã ý đồ giết người cướp của lại còn muốn gian dâm con bé của ta, đòi bán nó cho lái buôn, tội đáng chết.” Chu Cương Liệt đứng dậy, phất nhẹ tay.

Đêm nay mưa tầm tã, hắn bế lấy Mạt Ly vào một khách sạn khác trong trấn thuê phòng, nơi này cũng khá là sạch sẽ, hắn ôm con bé vào lòng rồi ngủ một giấc đến sáng.

Sáng sớm, một nhóm ba người đi vào khách điếm, rồi một người la lớn chạy ra tri hô lên, dân chúng xung quanh bu lại bàn tán, quân lính tuần tra trong trấn nhanh chóng có mặt, vị đội trưởng mở cửa đi vào, trên bàn, tên chủ quán béo mập nằm thoi thóp, háng hắn chảy máu ròng ròng, toàn bộ dương cụ và bìu dái bị cắt mất.

Quân lính kiểm tra một vòng, khách điếm không có khách nào, ở chuồng ngựa phía sau phát hiện người vợ chủ quán. Cô ta trần truồng không có mảnh vải che thân, bị trói dưới thân con ngựa đực, lỗ lồn rộng toang hoác đang bị con cặc to dài của con ngựa đâm lút vào, bụng cộm cả lên, lỗ đít nhét cái chày gỗ đâm tiêu thô dài như cánh tay.

Thân hình người phụ nữ này lầy lội vô cùng, vú và lồn đã thâm đen, chảy xệ, lông lồn mọc dày dơ bẩn, tóc tai bù xù, mắt trợn ngược ngất xỉu, lưỡi thè ra, khi quân lính cởi trói cho cô ta đặt qua một bên, cô ta hẩy lồn lên rồi xè xè đái ướt cả giày viên đội trưởng.

“Con mẹ nó vừa bẩn vừa thối, còn đái ướt giày ta.” Tên này cọc tính tung chân sút vào lồn bà chủ quán, bà ta hẩy lồn lên, từ bên trong hai cái lỗ rộng có tinh trùng ngựa ọc ọc chảy ra.

Cả hai vợ chồng đều còn sống, nhưng một người bị mất dương vật, một người bị ngựa đụ cho hỏng rồi, dân chúng bàn tán xôn xao ai là kẻ gây ra, lúc này quân sĩ khám xét được một tầng hầm trong chuồng ngựa, khi mở cửa ra, một mùi hôi thối bốc lên khiến tất cả mọi người nôn mửa.

Bên dưới chất năm cái xác đã phân hủy nặng, sau một phen điều tra, quan viên cho kết luận, vợ chồng chủ quán này mở khách điếm hòng chuốc thuốc mê sau đó giết người cướp của, đêm qua chắc chắn đã gặp phải thứ dữ nên mới chịu kết cục này.

Dân trong trấn nghe mà rùng mình, không ngờ họ lại sống gần hai con ác quỷ giết người không gớm tay như vậy, bây giờ gặp quả báo đáng đời.

Chu Cương Liệt cùng Mạt Ly đang ăn sáng, hắn nhếch môi cười, loại đàn bà không có nhan sắc, cơ thể lại không đẹp, vú lồn thâm đen hôi thối hắn chả thèm chơi, để cô ta cho ngựa chơi một đêm là được. Chuyện còn lại để nhà quan giải quyết, hắn chả bận tâm.

Mạt Ly thì vô tư hoàn toàn không biết đêm qua xảy ra chuyện gì, nàng ăn đồ ăn chứa thuốc mê rồi ngủ khò, Chu Cương Liệt phải vận công loại bỏ dược lực thì sáng nay nàng mới dậy, nếu không chắc phải ngủ thêm ba ngày ba đêm thật.

Ăn uống no nê, hai người lại tiếp tục lên đường, hướng về phương hướng Đế triều Đại Chu.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300