Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 259
Phần 259: Chân Hoàng Phượng Tổ

Sáng sớm, Chu Cương Liệt vươn thần thức ra khắp khách sạn thăm dò. Lãnh Nhược Hy ngồi xếp bằng nhập định, nàng này ở một mình trong phòng nhưng vẫn ăn mặc rất chỉnh chu kín đáo.

Hắn lại tiếp tục dò la phòng của Lâm Phàm, thiếu niên này để trần thân trên đang cố gắng hồi phục. Hắn cẩn thận dùng bí ẩn gia trì che giấu hoàn toàn khí tức, sợ vị cường giả trong nhẫn kia phát giác.

Trong phòng cách đó một dãy, Lâm Phàm vận chuyển đan điền hấp thụ dược lực từ thuốc mà Chu Cương Liệt cho hôm qua, chân khí của hắn đã hồi phục tám phần, cơ thể cũng trở về trạng thái toàn thịnh không uể oải nữa.

“Phù… đan dược này thật thần kỳ, chỉ một đêm đã phục hồi tương đối rồi.” Hắn lẩm bẩm.

“Hừ, lần sau chú ý bớt thể hiện bản thân lại, triển lộ quá nhiều con bài thì về sau càng bất lợi cho ngươi thôi.” Một âm thanh không rõ nam nữ từ trong chiếc nhẫn đeo ở ngón trỏ của Lâm Phàm vang lên.

“Con biết rồi, sư phụ, con chỉ muốn thử chiến lực của mình thôi mà.” Hắn cười xòa trả lời.

“Thử đến nỗi suýt mất mạng, nếu không nhờ tiểu cô nương họ Lãnh kia can thiệp thì đến cả ta cũng phải tự ra tay nhập xác cứu ngươi đi.”

Từ bên trong nhẫn, một bóng hình mờ ảo dần xuất hiện, không phải nhân loại, là một con chim nhỏ bằng hai bàn tay, đầu gà, mỏ nhạn, cổ cao như hạc, thân có vảy như cá, đuôi như chim công, thân thể có năm màu, nó mờ ảo không chân thật, đúng là tồn tại dưới dạng linh hồn.

“Sư phụ, người tiền bối họ Chu kia đáng tin chứ?” Lâm Phàm cầm lọ thuốc trên tay hướng con chim hỏi.

“Ta không biết, nhưng trước mắt hắn có thành ý, đan dược này rất tốt, nếu không có hắn giúp thì thương thế của ngươi chắc phải đến cả tuần mới khỏi, thế gian rất nhiều cường giả thích vân du đó đây, nói không chừng hắn nhìn ra thiên phú nghịch thiên của ngươi nên muốn thu làm đồ đệ cũng không chừng.” Con chim vừa nâng cánh rỉa lông vừa trả lời.

“Con đã có người là sư phụ rồi, không cần bất cứ ai nữa.” Lâm Phàm giở giọng nịnh bợ.

“Cuộc đời tu sĩ dài đằng đẵng có rất nhiều người thầy, ta chỉ là một trong số đó, con đường của ta và ngươi không giống nhau, sớm muộn cũng phải chia tay.” Giọng nó nghiêm túc nhìn thiếu niên.

“Hừm, lần trước ở hoang đảo ta bảo ngươi thuận theo tự nhiên ôm nữ nhân họ Lãnh kia vào tay thì có phải bây giờ đã rơi vào gầm chạn rồi hay không, Địa Tiên đó, có Địa Tiên bảo kê ngươi còn sợ gì nữa, ngu đần hết sức.” Giọng con chim đầy trách móc liếc xéo Lâm Phàm.

“Sao con có thể làm vậy chứ, lợi dụng lúc người ta gặp nạn mà chiếm tiện nghi không phải việc quân tử nên làm, sư phụ không thấy cô ta là Địa Tiên sao, nếu con mà dám giở trò nói không chừng khi tỉnh lại cô ấy đã xử lý con rồi.” Hắn theo thói quen gãi đầu cười khổ.

“Hứ, lúc đó rõ ràng là nữ tử họ Lãnh kia nhào vào ngươi đòi hỏi trước chứ có phải ngươi cưỡng bức cô ta đâu, làm liều ăn nhiều, nếu thấy không thơm thì ta hiện hình mang ngươi chạy là được rồi. Bày đặt nghĩa khí quân tử, có đồ đệ như ngươi chán chết.” Con chim mạnh miệng rủa xả mắng nhiếc tên đệ tử không nên thân.

“Mặc kệ, con muốn tự mình trở thành cường giả, không muốn nhờ ai cả, sư phụ không nhớ con đã có tình yêu của mình rồi hay sao, ngày nào đó con sẽ trở về chứng minh cho họ thấy con không phải phế vật, con xứng đáng với Nhược Giai muội muội.” Lâm Phàm ánh mắt hừng hực ý chí quyết tâm, con chim kia chỉ biết bó tay với tên nhóc cứng đầu này.

Chu Cương Liệt thu lại thần thức, hắn đã nghe đủ, Yêu Dục xuất hiện ngồi trên trán hắn trố mắt nhìn.

“Chân Hoàng, vậy mà lại là Chân Hoàng, ký chủ gặp cơ duyên lớn rồi.” Tiểu tinh linh giọng mừng rỡ không giữ được bình tĩnh.

“Chân Hoàng gì cơ, mau nói ta nghe.” Chu Cương Liệt cũng gấp gáp, hắn biết mỗi lần khí linh hệ thống này mà thất thố mừng vui như vậy chứng tỏ lại có thứ cực kỳ tốt.

‘Linh hồn trong nhẫn của thiếu niên Lâm Phàm kia chính là tàn hồn của Chân Hoàng Phượng Tổ. Tương truyền Bàn Cổ Đại Thần khai thiên tích địa, vì muốn phân rõ trời đất nên đã dùng thân mình đỡ lấy trên dưới, cuối cùng bản thân hóa đạo, trong đó có một phần thân thể của Bàn Cổ đã dưỡng dục ra ba đại thần thú đầu tiên, Long Tổ, Phượng Tổ và Lân Tổ.

Phượng Tổ chính là con phượng hoàng đầu tiên trong thiên địa, sức mạnh khủng khiếp bậc nhất hồng hoang, là một trong những đại thần cai quản bầu trời, nhưng trong trận Tam Giới đại chiến cách đây không biết bao nhiêu lâu, Phượng Tổ cùng Lân Tổ hợp sức đánh Long Tổ, cuối cùng cả ba đồng quy vu tận không ai sống sót.

Không ngờ rằng Phượng Tổ lại còn có hậu chiêu giữ lại tàn hồn này, Phượng Hoàng vốn lưỡng tính, con trống là Phượng, con cái là Hoàng. Tàn hồn này gọi là Chân Hoàng Phượng Tổ vì nó là giống cái.

Tuy hồn phách đã không còn đầy đủ, nhưng thần thú chính là thần thú, nếu ký chủ có được phần hồn này, lại tìm cách để nó hồi sinh, ký chủ sẽ có một tôn đại thần kinh khủng làm vật nuôi.’

Nghe Yêu Dục nói mà máu Chu Cương Liệt nóng lên hơn bao giờ hết, không ngờ tại hạ giới này lại tồn tại một tôn thần thú bá đạo như vậy, hắn nhất định phải có được.

Thông qua đối thoại của người và chim cộng với quan sát của bản thân từ hôm qua đến nay thì hắn đã hình dung được hoàn cảnh cơ bản của Lâm Phàm này.

Hắn từ đâu đó vô tình nhặt được nhẫn cổ có một tia tàn hồn của Chân Hoàng, nhờ kiếm được bảo vật dưỡng hồn nên đã đánh thức con chim này sau một giấc ngủ dài, từ đó nó thành sư phụ của Lâm Phàm, mọi thủ đoạn kinh thế của thiếu niên này đều là do Chân Hoàng dạy dỗ.

Lâm Phàm có một người yêu tên là Nhược Giai, nhưng có vẻ vì hắn là tán tu không thân thích thế lực nên bị nhà gái chê ngăn cản không cho quen. Hắn lập chí trở thành cường giả ngày nào đó sẽ quay lại cưới vị cô nương Nhược Giai kia.

Ừm, nghe qua sao mà giống cái tên Lâm Vấn Thiên người yêu của cô nàng tình nô nghiện khổ dâm Quách Tương Như ở Tuyết Liên Cung vậy nhỉ, cùng họ Lâm luôn. Mấy tên họ Lâm chuyên môn hứa hẹn với gái rồi ra đi chờ ngày thành cường giả sẽ trở về để con gái người ta chờ đến xệ cả vú.

Lâm Phàm này gặp Lãnh Nhược Hy kia cách đây mấy ngày, hắn muốn hái một loại linh thảo có tác dụng dưỡng hồn để giúp Chân Hoàng tu dưỡng hồn phách.

Tình cờ Lãnh Nhược Hy kia cũng có mặt gần đó, nàng đuổi theo một con xà yêu cấp Tán Tiên hậu kỳ muốn lấy mật của nó làm nguyên liệu luyện đan. Nàng là Địa Tiên muốn xử lý con rắn Tán Tiên hậu kỳ tất nhiên rất dễ, nhưng một phút bất cẩn vì che chắn cho một thuyền buôn phàm nhân mà nàng bị độc xà phun trúng.

Nàng sau đó nhanh chóng kết liễu nó nhưng bản thân lại dính phải dâm độc không thể giải, nàng dần mất đi ý thức, chạy đến hòn đảo nơi Lâm Phàm đang hái linh dược, cơ thể hành động theo bản năng xông đến tên thiếu niên kia là giống đực duy nhất ở đó.

Nàng đè hắn xuống, hôn hít khát cầu muốn hắn làm với nàng, nhưng Lâm Phàm đứng trước cám dỗ mỹ nhân bậc đó lại không hề lợi dụng. Hắn dùng hoả chủng của bản thân giúp nàng thiêu đốt dâm độc, lại dùng cơ số đan dược giải độc cứu chữa.

Sau mấy canh giờ nàng đã tỉnh táo trở lại, rất cảm kích thiếu niên này đã không lợi dụng lúc nàng trúng dâm độc mà ra tay. Dù chưa làm gì nhưng xác thực là lúc đầu nàng đã ôm lấy tên thiếu niên này mà hôn hít, nụ hôn đầu của mỹ nhân đã mất, nàng lòng xuân chợt động nên quyết định che giấu tu vi Địa Tiên của mình kết bạn cùng hắn đi đến Vân Lăng thành này.

Càng tiếp xúc nàng càng ưng ý với tính cách nghĩa hiệp và thiên phú tuyệt luân của Lâm Phàm, bản thân nàng tu đến Địa Tiên chưa biết yêu là gì, nhưng nàng thấy hứng thú với thiếu niên kia nên vẫn kết bạn đi với hắn, hôm qua tình thế nguy cấp nên nàng buộc phải lộ thân phận Địa Tiên của mình.

Tưởng đâu Lâm Phàm khi thấy Địa Tiên sẽ lo lắng mà xa cách với nàng nhưng hắn vẫn tỏ ra bình thường đối đãi làm nàng càng vui vẻ hơn.

Chu Cương Liệt vuốt râu, hiện tại nên tiếp tục theo dõi hai người này tìm cơ hội để chen chân vào. Hắn tự nhiên cảm thấy bản thân mình như một nhân vật phản diện đang lập kế hoạch chia rẽ uyên ương vậy, nhưng kệ, chuyện cướp người yêu của nam nhân khác đâu phải là lần đầu hắn làm.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300