Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 92
Phần 92: Kẻ thù nhiều thêm

Trong một toà phủ đệ rộng lớn xa hoa ở nội thành, đây là sản nghiệp của Thái gia tại Thành Đô, Thái công tử Thái Phiên đang nằm nghỉ ngơi cạnh bờ hồ, bên cạnh là hai thị nữ xinh đẹp, một người bóp vai, một người rót rượu bóc trái cây cho hắn ăn.

Lão già béo đầu trọc gọi là Hùng Lão khoanh chân thổ nạp gần đó, từ bên ngoài, hai tên đại hán hộ vệ vác đao đi vào, chắp tay nói to.

‘Công tử, đã điều tra qua, Hi Nguyệt kia đến Thành Đô vào mấy ngày trước, cách đây vài ngày những người tham gia đại hội tụ tập tại hồ Nguyệt Ảnh, có sự xuất hiện của Nam Cung Bá Kha, Xích Mi, Cao Tắc, Triệu Thành Chú, vài tên khác không đáng nhắc đến.

Trong lần tụ hội này, Tiên Kiếm Môn Triệu Đồ Tô và trưởng lão là Triệu Hãn đắc tội với một nhân vật, bị người đó giết tại chỗ. Theo dò hỏi được từ trong cung thì người kia là tu sĩ tầng cấp Tán Tiên sơ kỳ, đang vân du khắp nơi chữa bệnh giúp đời.

Mấy ngày gần đây tu sĩ trong thành thường xuyên thấy Hi Nguyệt đi chung với vị Tán Tiên kia, hiện tại vẫn chưa rõ quan hệ của hai người này là như nào.’

Thái Phiên nghe hai tên báo cáo xong, hơi nhíu mày.

“Hi Nguyệt lại lựa chọn dựa dẫm vào một Tán Tiên, nhưng mà không sao, hơi rắc rối nhưng vẫn có thể kiểm soát được, nội tổ của ta cũng là Tán Tiên, còn là Tán Tiên trung kỳ, chỉ thua quốc sư kia một tiểu cảnh giới, ta lại là kẻ có tiềm năng nhất trong lứa trẻ Thái gia, nội tổ thương ta nhất, chỉ cần nhờ người ra tay, thu Hi Nguyệt vào tay không có gì khó, nếu tên Tán Tiên sơ kỳ kia không biết điều thì diệt luôn.”

Hắn rất tự tin vào chỗ dựa sau lưng mình. Tên vác đao bên phải bước lên nói.

“Còn một chuyện nữa, các thiên kiêu của Hướng gia, Lâm Hạp Cốc, Thủy Lưu Tông cũng đã đến Thành Đô, họ cũng sẽ tham gia đại hội.”

“Ồ, ba tên kia cũng đến à? Phải đi chào hỏi một chút, dù gì cũng là đồng mình với nhau.” Thái Phiên đứng dậy, hai tên vác đao đi theo sau, Hùng Lão kia vẫn ngồi yên tu luyện, vị này là khách khanh trưởng lão của Thái gia, chỉ nhận bảo hộ Thái Phiên, không có nghĩa vụ đi kè kè theo sau hắn.

Chu Cương Liệt dẫn Mạt Ly rời phủ quốc công lúc trời đã chập tối, cho con bé ăn no, tắm rửa rồi ngủ, chưa ai sướng như con bé này, cả ngày chỉ ăn, chơi, ngủ. Hắn rời đi lẻn qua bên phòng của cặp uyên ương kia, tuy hai người là đạo lữ, đã chung giường chung gối, nhưng bình thường vẫn mỗi người một giường tu luyện.

Lúc này Đặng Khôi đang chìm đắm vào bế quan thổ nạp, tiền bối cho hắn năm viên đan dược rất tốt, tốc độ tu luyện của hắn tăng cao, vài ngày nữa sẽ đột phá Nguyên Anh trung kỳ. Bên này, Ân Tử Bình cũng đang tự mình vận linh khí tu hành, Chu Cương Liệt thình lình xuất hiện, chả thèm quan tâm Đặng Khôi kế bên, lập tức bế lấy nàng rồi cởi sạch quần áo ra đè xuống. Ân Tử Bình hoảng hốt chốc lát, nhưng vẫn nằm yên chịu trận, điểm dâm dục của nàng đã tối đa, không bao giờ chống cự được ham muốn nữa.

Hai người cứ thế quấn lấy nhau, địt nhau đủ tư thế, từ trên giường, xuống sàn, hoặc ngay trước mặt Đặng Khôi. Hắn quần thảo nàng tới gần sáng, cả người Ân Tử Bình lầy lội, nằm co quắp.

Chu Cương Liệt thu hết tinh dịch và dâm thủy vào túi không gian, hắn phải chăm chỉ cày cuốc để Dương căn thụ sớm kết quả. Sắp xếp đâu đó, để Ân Tử Bình nghỉ ngơi, hắn về phòng ngủ ngon lành.

Sáng nay, Chu Cương Liệt và Hi Nguyệt ở trong phòng cùng bàn luận về việc tu hành, hắn lấy tất cả tri thức mà Yêu Dục nói chỉ điểm lại cho cô đệ tử, nàng rất chăm chú nghe nhớ kỹ, hắn lại dạy nàng nhiều phương pháp thổ nạp, vận hành chân khí, hắn từ cửa hàng hệ thống mua được một thanh kiếm đẳng cấp pháp khí Tán Tiên tặng cho nàng. Kiếm này tỏa ra khí lạnh, thân tự mang thuộc tính thủy và băng, với hắn thì vô dụng, nhưng với Nguyên Anh như Hi Nguyệt thì không khác thần vật, lại rất hợp với nàng, Hi Nguyệt vui vẻ nhận lấy, yêu thích không rời tay.

Tiếng gõ cửa vang lên, Mạt Ly đang gặm đu đủ đứng dậy mở cửa, ông chủ Kim Tiền Lâu đứng cười cung kính.

“Đại tiên, tam công chúa đang ở bên dưới, muốn diện kiến ngài.”

“Tam công chúa? Được, ta xuống ngay.” Chu Cương Liệt đứng dậy, Hi Nguyệt cũng theo sau lưng.

Dưới sảnh, Khương Nguyệt Nga đang hấp tấp đi qua đi lại, thấy hắn đi xuống, nàng vui vẻ chạy lại.

“Tiểu nữ tham kiến tiền bối. A, Hi Nguyệt Tiên Tử cũng ở đây sao?”

Hi Nguyệt chỉ khẽ gật đầu chào, không nói gì. Chu Cương Liệt gọi một bình trà và bánh ngọt, ngồi xuống hỏi.

“Công chúa tìm ta có chuyện gì vậy?”

“Tiền bối, phen này ta khó thoát việc bị gả đi rồi.” Nàng xụ mặt ra vẻ buồn đau.

“Sao vậy?” Hắn tò mò.

“Ta cứ tưởng đợt vừa rồi tụ tập ở hồ Nguyệt Ảnh thì lứa thiên kiêu tham gia đại hội đã đầy đủ rồi, nhưng hôm qua nghe báo cáo, ngoài những kẻ khó chơi như Nam Cung Bá Kha, Xích Mi, Cao Tắc, Triệu Thành Chú, giờ còn thêm đám thiên kiêu Thái Phiên, Hướng Bá Long, A Khắc Thiên Kiều, Hàn Quốc Cựu, Tống Trường Cơ nữa.” Nàng ôm đầu ra vẻ sầu não.

“Bọn chúng lại là ai?” Chu Cương Liệt ngơ ngác.

Hi Nguyệt tay nắm chặt, run run giải thích, “Thái Phiên chính là tên công tử hôm trước chúng ta gặp ngoài thành, Hướng Bá Long, A Khắc Thiên Kiều, Hàn Quốc Cựu lần lượt là thiên kiêu số một của Hướng gia, Lâm Hạp Cốc và Thủy Lưu Tông, Tống Trường Cơ là đại đệ tử số một của Ngọc Thạch Đảo.”

Khương Nguyệt Nga bất lực than thở, “Đúng vậy a, nếu chỉ có bọn Nam Cung Bá Kha, Xích Mi hay Triệu Thành Chú thì ta còn có cơ hội thắng, khỏi cần phải bị gả đi, bây giờ đám thiên tài kia cũng nổi hứng tham dự, mà cả đám hầu hết đều là nam nhân, số phận khó thoát rồi a.”

Chu Cương Liệt nhìn Hi Nguyệt đang hừng hực sát khí, đám người hại sư phụ trước của nàng đều có mặt ở kỳ đại hội này. Hắn khẽ chạm vào tay nàng trấn an, Hi Nguyệt nhìn sư phụ đang hiền từ nhìn mình, nàng thở một hơi.

“Đa tạ sư phụ, đệ tử sẽ không mất bình tĩnh mà đi báo thù đâu, lần này đệ tử quyết phải giết cho bằng hết đám thiên kiêu của bốn thế lực kia, khiến bọn chúng đau khổ vì đệ tử tinh anh của mình bị giết hại.” Không khí quanh Hi Nguyệt tỏa hơi lạnh.

“Cứ thẳng tay mà giết, sư phụ sẽ bảo kê cho con.” Chu Cương Liệt hài lòng nhìn nàng.

Tam công chúa ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Hắn quay qua nói.

“Thái gia, Hướng gia, Lâm Hạp Cốc, Thủy Lưu Tông có thù với Hi Nguyệt, giờ Hi Nguyệt đã là đệ tử ta, trong một tháng ta sẽ giúp đệ tử có đủ năng lực để giết bốn tên thiên kiêu đó.”

Khương Nguyệt Nga nhìn Hi Nguyệt, gật gật đầu. “Ra là vậy, nhưng bọn chúng đều ở mức Nguyên Anh đỉnh phong, trong gần một tháng liệu có đủ không?”

“Ta tự có phương pháp, có thể khiến Hi Nguyệt nhanh chóng đột phá, còn mạnh hơn bọn kia nhiều lần.” Chu Cương Liệt tự tin vỗ ngực.

Tam công chúa mắt sáng rỡ, không màng thân phận nắm lấy tay hắn lay lay, “Tiền bối nói thật sao? Tiền bối ơi ta là công chúa số khổ a. Ngài có thể cũng giúp tiểu nữ mạnh lên như Hi Nguyệt được không?”

“Sư phụ của công chúa là quốc sư, sao không đi lĩnh giáo?” Hắn mặc kệ nàng lay, điềm nhiên hỏi.

“Sư phụ đã bế quan mấy ngày nay rồi, không gặp ai hết, mà dù tiểu nữ có hỏi thì người cũng không chịu giúp, người chính là muốn hợp tác với phụ vương gả ta ra ngoài, tiền bối, đi mà, giúp đỡ tiểu nữ đi mà, ta còn trẻ, không muốn lấy chồng đâu.” Nàng nũng nịu, ánh mắt đầy tha thiết xin xỏ hắn.

Cả chủ quán, đám khách nhân xa xa cùng quân lính đều cố nhịn cười, không ngờ cô công chúa này còn có bộ mặt đáng yêu như vậy, lại làm nũng vị tiên nhân kia.

Lúc này âm thanh hệ thống bỗng vang lên, “Ting, phát động nhiệm vụ phụ Trợ giúp, hãy trợ giúp Khương Nguyệt Nga hoặc Hi Nguyệt lấy top 1 và 2 đại hội võ đạo.”

“Ối chà, lại còn có cả nhiệm vụ này, thế thì giúp.” Chu Cương Liệt mừng rỡ.

Hắn nhìn kỹ nàng, rồi làm bộ đạo mạo, “Giúp công chúa không phải không được, nhưng cách của ta khá là khó, nói ra chưa chắc công chúa chịu.”

“Chỉ cần tiền bối giúp đỡ, khổ cực khó khăn gì tiểu nữ cũng không sợ.” Khương Nguyệt Nga ánh mắt đầy quyết tâm.

Chu Cương Liệt hài lòng, phất tay, ảo cảnh tạo ra. “Ta đã tạo ra ảo cảnh rồi, chúng ta nói ở trong này bên ngoài sẽ không ai hay biết.”

Nguyệt Nga hâm mộ nhìn quanh, mọi sự vật vẫn như vậy, không khác gì, Hi Nguyệt kế bên vẫn điềm nhiên ngồi không có biểu cảm, Mạt Ly vẫn ăn đu đủ, khách ở xa vẫn ăn uống.

“E hèm, phương pháp mà ta nói… là song tu.” Chu Cương Liệt nói, không hề biểu hiện khác lạ gì.

Tam công chúa đứng hình, nàng như nghe nhầm, vội hỏi lại, “Tiền bối nói gì tiểu nữ nghe không rõ?”

“Ta nói, phương pháp nhanh chóng đột phá là song tu.” Hắn kiên nhẫn nhắc lại.

“Ngài đừng giỡn, tiểu nữ sao có thể song tu với ngài được.” Nguyệt Nga hơi lui ra sau, ánh mắt cảnh giác.

“Hừ, đúng là đầu óc chỉ toàn nghĩ đến bậy bạ, tại sao lại kỳ thị song tu như vậy? Công chúa phải biết, song tu là một phương pháp chính thống được đạo gia lưu truyền, nam nữ kết đạo lữ cùng nhau tu hành là chuyện bình thường.” Hắn giải thích, mặt vẫn nghiêm nghị không có một tia dâm tà nào, Yêu Dục ngồi trên đầu ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn vị ký chủ dâm tà cố tỏ ra đạo đức này, ánh mắt đầy phán xét.

“Nhưng, nhưng mà, tiểu nữ muốn mạnh lên, chiến thắng đại hội để khỏi bị gả, nếu bây giờ song tu với tiền bối, tiểu nữ thất thân rồi thì chuyện gả đi hay không đâu còn ý nghĩa gì.” Nguyệt Nga bối rối nói.

‘Sao lại không, nói cho công chúa biết, ta có một môn công pháp song tu khiến nam nữ đều có lợi, giúp nàng nhanh chóng đột phá Nguyên Anh hậu kỳ. Ngoài ra ta còn có tiên đan, tiên quả giúp đẩy nhanh quá trình phát triển nguyên anh và đan điền, tăng tuổi thọ, dưỡng nhan, bài trừ tạp chất trong cơ thể, ta còn có thể chỉ điểm công chúa cách vận hành chân khí, khai thông kinh mạch, dạy công chúa nhiều môn pháp thuật.

Hơn hết, việc song tu này là do công chúa quyết định, nàng chỉ bị thất thân, ta không hề ràng buộc gì nàng hết, sau khi chiến thắng đại hội, được tự do rồi nàng có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn.’

Hắn từng lời dụ dỗ nàng công chúa nhỏ, Nguyệt Nga càng nghe càng thấy động tâm, song tu với tiền bối thì ra được nhiều lợi ích như vậy, nếu chỉ là thất thân cho tiền bối cũng dễ nói nha, còn hơn bị gả cho bọn công tử kia, cả đời phải làm vợ người ta.

“Tiền bối cho phép tiểu nữ suy nghĩ, sẽ trả lời ngài sau.” Nàng tuy động tâm nhưng vẫn cần cân nhắc.

“Được, tùy công chúa, ta không hề ép uổng.” Hắn phất tay giải trừ ảo cảnh.

Khương Nguyệt Nga đứng dậy chào ra về. Mọi người trong sảnh vẫn như cũ, không ai hay biết cuộc đối thoại vừa rồi, Chu Cương Liệt tiếp tục lên phòng dạy cho Hi Nguyệt kiến thức tu hành. Mạt Ly ăn đu đủ đến phát ngán nằm trương cái bụng bự.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300