Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 234
Phần 234: Tiên tử sa đọa

Trời đã sắp khuya, trong ngự thư phòng vẫn sáng đèn, Tần Tuyên Vương ngồi trên bàn sách phê duyệt tấu chương, vị thái giám già đứng kế bên mài mực, rót trà, quạt mát cho quân vương, trong đôi mắt mờ đục kia lại thoáng sự hài lòng vui mừng.

Từ khi kế vị đến nay, tân vương suốt hơn chục năm chỉ an nhàn hưởng thụ, mọi chuyện quốc sự đều gánh trên vai các đại thần, có rất nhiều lời bàn tán dè bỉu về việc Tần Vĩ lập quốc giáo, rõ ràng vị tân vương này say mê nhan sắc vị tiên tử kia, Huyền Nữ Cung được xây còn to lớn hơn vương cung là điển hình, các quan viên đều có lời thầm oán trách.

Đã tiêu tốn quốc khố, Tần vương lại còn vì chết mê chết mệt nhan sắc mỹ nhân mà chục năm nay không lập Vương Phi, không sinh ra người nối dõi, nhiều đại thần đã lên tiếng can gián nhưng đều bị bỏ ngoài tai.

Những tưởng Tần vương đã hết thuốc chữa thì bỗng nhiên sau hôm gặp Tần tiên tử, Tần Vĩ lại đổi tính, vui vẻ hơn, chăm chỉ vào quốc sự hơn, thảo chiếu giảm thuế một năm cho dân chúng Tần xuyên, gửi thư và lễ vật cầu hôn muốn cưới công chúa Tấn quốc làm Vương phi.

Phải nói quan lại Tần quốc vui mừng khôn xiết, cho rằng quân vương đã biết nghĩ cho cơ nghiệp nhà Tần, vị thái giám này đã phục vụ suốt ba đời quân chủ, thấy Tần Vĩ chịu lo nghĩ cho giang sơn thì vui sướng khôn nguôi.

Họ đâu biết nguyên do Tần Tuyên Vương trở thành minh quân biết chăm lo việc nước là do được lời hứa của vị Linh Hạc Tiên Tử kia động viên, hắn sẽ khiến Tần quốc vững mạnh hơn, vừa làm việc vừa mơ ước về thời khắc cùng nàng chung chăn chung gối.

Mà vị Tiên tử Tần vương đang nhớ nhung yêu thương lại đang ở nơi miếu hoang bị bốn tên ăn mày người tật nguyền kẻ xấu xí tởm lợm hôi hám quây lại mà gian dâm.

“A… ưm… nhanh đi… mau đút vào… địt chết thiếp đi… thiếp nứng lồn quá rồi… đây nè… đâm vào cái huyệt dâm này của thiếp đi, cầu xin mọi người đó…”

Tần Mộ Uyển nằm ngửa trên sàn, hai đùi dạng rộng hết cỡ, tay vạch hai mép môi mật phơi hết cái lỗ lồn hồng nào rỉ nước ra. Bốn tên ăn mày nhìn nhau, trần đời họ đã thấy qua rất nhiều kỹ nữ nhưng chưa từng có con đĩ nào dâm đãng đến như vậy, giữa đêm ra đường kiếm nam nhân để chơi mình, lại còn là bọn cặn bã dưới đáy xã hội như họ nữa.

Hàng đưa đến miệng rồi không ăn thì ngu lắm, thế là cả đám tranh nhau lên, tên mắt chột trẻ khỏe nhất giành chơi đầu tiên, con cặc gân guốc dài xọc quét lên xuống âm hộ của nàng sau đó mạnh bạo đút vào.

“Ối a… đúng rồi… đút vào đi… nắc mạnh lên, sướng quá…”

Giọng nàng như có ma lực kích thích, ba gã còn lại cũng lần lượt xông trận, tên già hói xấu xí ngồi lên lấy hai tay bóp nặn cặp vú của nàng thành đủ loại hình dạng, con cặc sần sùi đen đúa đút vào đụ khe ngực.

“Nhận lấy này cái miệng lồn dâm tiện.” Lão già còng lưng khom người nhấn đầu nàng vào háng hắn, con cặc bị bú đến bóng lưỡng đâm sâu vào cổ họng xem miệng nàng như cái lỗ địt.

Tên trung niên què chân quỳ dướI đất dùng tay nàng để sục cho cặc mình.

“Ưm… ư… còn lỗ này nữa nè, đại thúc mau chơi lỗ đít của thiếp đi.”

Tần Mộ Uyển hạ thân nâng lên, cái lỗ nhị hồng sẫm se khít lộ ra, tên trung niên kia rất bất ngờ trước trình độ dâm đãng của con đĩ này, đối với những tên đàn ông ở thời đại này rất ít ai biết chơi lỗ đít, nhưng giờ đã không có lỗ nào nữa vậy thì gã chẳng ngại ngần.

Tên chột mắt cũng di chuyển thân người lên chừa chỗ trống phía sau, gã trung niên liếm ướt ngón tay rồi thọt vào cúc huyệt.

Sau khi nong nó ra thì hắn mới thay thế bằng con cặc cong cong của mình. Bốn tên ăn mày ti tiện đè vị tiên tử thánh khiết ra mà thi nhau địt.

“Ô… Á… đúng rồi… mọi người mau dùng hết sức… sướng quá… đã quá… thiếp nứng lồn quá… Nắc mạnh vào đi, trời ơi… cặc… thiếp thèm cặc… thiếp yêu cặc… á…”

Từng câu khẩu dâm thốt ra từ bờ môi mọng đỏ đầy tình khêu gợi, mấy tên già hì hục mà địt, đã lâu rồi chưa thưởng thức lại mùi vị gái, lại có một con hàng tuyệt phẩm như này tự hiến dâng thì sao mà bỏ qua được.

“Con mẹ nó lồn con đĩ này khít quá, nó bóp suýt gãy cặc ta rồi, ta bắn đây, nhận hết này dâm phụ.” Tên mắt chột nắc như cái máy rồi đâm thật sâu vào bắn xối xả.

Ba lão già kia cũng đã sớm xuất tinh đầy người nàng, trên mặt, trong miệng, lỗ đít dính đầy tinh dịch đặc sệt.

Chưa thỏa mãn, bọn chúng tiếp tục đè nàng ra đổi chỗ cho nhau chơi hiệp hai, Tần Mộ Uyển trải nghiệm cảm giác được cặc vây quanh sung sướng rên xiết, lồn nàng cao trào phun nước liên tục, các lỗ bị tinh dịch bắn đầy ắp.

Một canh giờ sau, bốn tên hết đạn, đã bắn mỗi người ba lượt, cặc yểu xìu ngồi thở dốc.

“Má chưa bao giờ thấy con nào cuồng dâm như chó cái này.”

“Đúng, một mình nó cân hết bốn chúng ta mà vẫn còn đòi hỏi kìa.”

“Lồn nó dù chơi bao nhiêu lần vẫn bót khít chặt, đúng là hàng thượng phẩm.”

Họ ngồi bàn tán, nhìn Tần Mộ Uyển lúc này đang nằm bành háng co giật trên đất.

“Nữa, thiếp muốn nữa, thêm cặc nữa đi.” Nàng rên ư ử trong miệng, đòi hỏi vô độ.

Chu Cương Liệt khoanh tay ngồi chứng kiến tất cả, điểm dâm dục đã đầy 100, hắn gật gù hài lòng.

Tên mắt chột đứng dậy định đi ra ngoài kiếm chỗ xả nước cứu thân, bỗng nghĩ đến cái gì, hắn cười gian quay lại dựng Tần Mộ Uyển ngồi quỳ lên, nàng vẫn đang trong cơn sướng nên tên đó bảo gì làm nấy, ngước mặt há to miệng.

Tên chột mắt đưa cặc vào sát mồm nàng, bàng quang thả lỏng, một dòng nước nóng hổi từ lỗ tiểu phun ra tưới lên mặt và vào trong miệng nàng.

Ba tên già kia thấy thế thì phá lên cười xáp lại vạch quần xuống bắt chước. Bốn tên ăn mày bần dân xem vị cung chủ cao quý của Huyền Nữ Cung như cái bồn cầu mà tiểu tiện.

Nước đái vàng khè khai tanh tưới khắp cơ thể nàng, Tần Mộ Uyển bị buộc phải uống xuống mấy ngụm lớn, cơ thể vốn thơm tho trắng sạch của nàng bây giờ vừa bẩn thỉu vừa tanh hôi đầy tinh trùng nước đái.

“Ọc… ọc… ực… á… haa… hơ… ngon lắm, nước đái của mọi người ngon lắm, thiếp thích uống nước đái lắm… thiếp cũng đái đây, hãy uống đi…”

Tần tiên tử vểnh cái lồn cao lên, lỗ đái mở rộng phun xè xè ra, bốn gã ăn mày không ai bảo ai tranh nhau há miệng.

“Ồ, nước đái của con đĩ này ngon ngọt thật, y như nước mát ấy.” Họ chép miệng khen ngợi, dĩ nhiên nước tiểu của Tán Tiên đã lọc hết tạp chất thì sao mà khó uống được.

Bốn tên sau chốc lát nghỉ ngơi thì nứng trở lại thế là lại đè nàng ra tiếp tục chơi tập thể một trận, sau đó cả bọn mệt mỏi nằm ôm lấy nàng mà ngủ.

Tần Tuyên Vương sau khi giải quyết xong chính vụ đã quá giờ khuya, hắn leo lên giường chuẩn bị ngủ, từ trong lòng lấy ra khăn tay gói cây trâm bạch kim, hắn hạnh phúc âu yếm nó trong bàn tay rồi chìm vào mộng đẹp.

Chắc Tần Vĩ sẽ không thể ngờ nổi người con gái mà hắn mất hơn mười năm theo đuổi chỉ mới được nắm tay một lần lại bị bốn tên ăn xin đói khổ hạ đẳng nhất chơi tập thể, cả người tắm trong tinh trùng, cái miệng nói lời ngon tiếng ngọt thì dùng để làm bô tiểu, cái lồn mà vị quân vương chưa từng có diễm phúc thấy được thì đã bị lũ già hôi hám chơi nát bét.

Chu Cương Liệt vớt lấy nàng ra từ trong tay bốn tên kia khi chúng đã ngủ, đem nàng đến bờ sông ngoài thành để tẩy rửa ô uế.

“Thấy sao hả? Ta nói nàng sẽ thích cảm giác bị đám đàn ông chơi tập thể mà phải không?” Hắn vừa móc lồn nàng loại bỏ số tinh trùng bên trong vừa nói.

“Ưm… cặc bọn họ không thể so sánh với chủ nhân được, nhưng mà cũng không tệ lắm, thiếp nghiện cặc mất rồi.” Nàng xoa bóp cặp vú liếm liếm môi trả lời.

Đưa Tần Mộ Uyển về Huyền Nữ Cung nghỉ ngơi, Chu Cương Liệt ngủ luôn tại đây chờ ngày mai giúp nàng đột phá. Dâm nữ chính là dâm nữ, vừa về tới đã nhào đến đòi hắn làm một hiệp mới chịu đi ngủ.

Sáng hôm nay, ngoài Ung Thành hai trăm dặm trên một vùng núi xanh tốt, Tần Mộ Uyển áo trắng như tuyết, bộ dáng vẫn đầy tiên vận như thường ngày ngồi khoanh chân tập trung ý niệm.

Đan điền của nàng đã thuế biến đến cực hạn, bắt đầu mở rộng diện tích, cả linh khí và tiên khí đều có thể quán thâu, thức hải cũng đột phá khiến tinh thần nàng minh mẫn chưa từng có.

Một luồng khí tức từ thể nội lan tràn ra ngoài và vẫn đang kéo căng lên. Trong phạm vi thần thức, một vài người mở mắt bất ngờ phóng lên cao quan sát về phía này.

“Gì nữa đây, vài ngày trước Vương Nhã Khuê vừa đột phá, hôm nay lại tới Tần Mộ Uyển sao?”

“Tần quốc xuất hiện hai Địa Tiên, quả là đại sự có thể tác động đến cục diện tranh đoạt vương triều.”

Vài lời nghị luận vang lên, bọn họ cũng chỉ quan sát rồi thôi không ai làm ra hành động gì khác.

Trên nóc khách sạn Ung Thành, Vương Nhã Khuê hai bàn tay nắm chặt, cắn môi đầy bức xúc giậm chân giãy nảy.

“Tức chết người ta rồi, chủ nhân nói đi thu phục tiện nhân kia sao giờ lại giúp cô ta đột phá chứ, ngài ấy chắc chắn bị kỹ nữ kia dụ dỗ rồi.”

Lạc Thủy đứng sát bên chỉ biết cười trừ kéo bé trà xanh lại khi cô nàng muốn nhào ra phá đám không cho Tần Mộ Uyển đột phá.

“Chủ nhân có ý của ngài ấy, muội đừng chộn rộn kẻo bị ngài ấy phạt đó.”

Vương Nhã Khuê tức đến bốc khói nhưng cũng biết Chu Cương Liệt có lý do của hắn nên bực bội quay về phòng nằm.

Một canh giờ sau, khí tức dần lắng đọng lại, Tần Mộ Uyển đã đột phá Địa Tiên thành công.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300