Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 278
Phần 278: Thập Vương tụ họp

Sáng hôm nay, Chu Cương Liệt dắt theo Lạc Thủy cùng Lãnh Trường Phong và cả đoàn đội Ngũ Hành Đảo đi đến phủ thành chủ để thập đại thế lực tề tựu trước ngày diễn ra đại hội.

Hắn tuy là người ngoài nhưng trên danh nghĩa gần như là thầy của Lãnh đảo chủ nên cũng gia nhập đi xem kịch vui. Lãnh Nhược Hy sau ác mộng đêm qua thì hôm nay bám dính lấy Lâm Phàm không rời, thậm chí không để ý ánh nhìn kỳ lạ của mấy đảo chủ và đệ tử bên dưới mà khoát tay người yêu sát rạt.

Lâm Phàm cười gượng gãi đầu không thôi nhưng cũng không né tránh, tên thiếu niên này chính là bị Chu Cương Liệt nhồi sọ tư tưởng lập hậu cung nên muốn thực hành rồi.

Chính điện phủ thành chủ đặt mười dãy ghế xếp từ cao xuống thấp từng tầng, đây là nơi mười đại môn phái họp bàn khi có chuyện quan trọng và cũng để tụ hội mười năm một lần.

Khi đoàn người Ngũ Hành Đảo đi vào đã thấy có hai nhóm ngồi sẵn, một đám sư thầy mặc áo cà sa vàng, đầu trọc, mặt mũi ai nấy hiền từ đang xếp bằng chắp tay, người ngồi phía trước nhất là vị thiền sư A Du Đà lúc trước đã ra tay cứu Nam Cung Vẫn, đây chính là thế lực Phật tu duy nhất tại Tây Hải, Kim Cương Đảo.

Nhóm thứ hai nam nữ đều có, khuôn mặt ai nấy âm trầm, sát khí tỏa ra nhàn nhạt, người cầm đầu không biết giới tính, mặc một thân áo đỏ, mũ vải cao, tóc xõa dài, mặt trang điểm rất đậm, kẽ mắt và son môi trái tim, dáng ngồi vắt chân khép nép có vẻ giống nữ tử. Theo Lãnh Trường Phong truyền âm giới thiệu thì đây là La Sát Môn, môn chủ tên Ninh Hồng Chí.

“Ồ, Lãnh đảo chủ, lâu rồi không gặp, nghe nói mấy năm nay ngươi thu đệ tử không được tốt lắm nhỉ, coi chừng về hạng bét đó nha.” Tên môn chủ bán nam bán nữ của La Sát Môn cất giọng the thé bơm đểu.

“Hừ, để rồi xem ai hạng bét.” Lãnh Trường Phong hừ mũi không để ý, qua cuộc đấu nội bộ, hắn đã thấy được tiềm năng kinh khủng của Lâm Phàm, rất tự tin về thiếu niên này, hắn quay sang chắp tay chào A Du Đà.

“Chào thiền sư, dạo này vẫn khỏe?”

“Mô Phật, chào Lãnh thí chủ, bần tăng vẫn khỏe, nhìn ngài tướng diện hồng hào khí sắc cực thịnh, dạo gần đây chắc có niềm vui.” A Du Đà chắp tay khẽ cúi cười nói.

“Haha, cũng không có gì, chỉ là thu được một đệ tử tốt mà thôi.” Lãnh Trường Phong cười lắc đầu cho qua trở về chỗ ngồi của mình.

Hắn bố trí hàng ghế đầu sóng đôi để bản thân và Chu Cương Liệt cùng ngồi, Lãnh Nhược Hy, Lâm Phàm, Lạc Thủy cùng các trưởng lão đệ tử thì an tọa ngay phía sau.

“Ồ, ta tưởng đến trễ rồi, không ngờ cũng còn sớm hơn vài người, Trịnh mỗ xin chào các vị đạo hữu.” Ngay khi đoàn người Ngũ Hành Đảo vào vị trí thì môn chủ Thái Nhất Môn Trịnh Thời Thiên cũng dẫn theo đệ tử vào tới.

Kế tiếp là đám nữ tử hôm trước gặp ngoài thành, Lữ Huyên của Phiêu Miểu cung, đám kỹ nữ hương sắc này oanh oanh yến yến đi vào, ai nấy đều tao mị lẳng lơ mặc đồ thiếu vải trầm trọng.

“Ây dô, nô gia xin chào các vị, năm nay nhớ chiếu cố cho chúng ta đó.” Lữ Huyên nháy mắt, mỗi hành động của cô ta đều mang theo ý khêu gợi đánh vào lòng mấy nam nhân ở đây, nhất là đám nam đệ tử trẻ tuổi chỉ mới nghe âm thanh của nàng mà thằng em trong quần đã rục rịch khó chịu. Riêng mấy nhà sư Kim Cương Đảo thì nhắm tịt mắt khẽ đọc kinh, không ai dám nhìn mấy vị nữ tử kia.

“Uầy, đám sư cọ các ngươi thật không hiểu phong tình gì cả, chán chết.” Lữ Huyên bĩu môi về chỗ ngồi.

“Bổn vương thấy đúng đó, đám nhà sư các ông suốt ngày tu hành giữ giới, dù có tham gia đại hội cũng không có tranh hạng nhất vậy thì ở đây làm gì?” Tiếng nói oang oang phát ra, từ phía cửa một đoàn đội kỳ lạ bước vào.

Dẫn đầu là vị Kim Mao Sư Vương dáng người to cao đầu sư tử lông vàng, phía sau cũng toàn là yêu loại mình người đầu thú từ báo, khỉ, sói, mèo. Đây là Yêu Đạo Môn, thế lực chỉ dành cho yêu tộc ở Tây Hải.

“Yêu vương thật biết đùa, nếu chúng ta không tham gia chẳng phải sẽ bị các ngài đá khỏi Thập Vương hay sao.” A Du Đà lắc đầu cười nhạt.

“Chà, còn tham luyến quyền lực, còn sân si như vậy thì các ông tu chưa tới rồi.” Một giọng nói khác ngay phía sau đám yêu thú, mọi người nhìn qua, người vừa nói là một lão đầu râu tóc bạc phơ được chải búi gọn gàng, thân mặc đạo bào màu lam thêu hình âm dương thái cực, tay cầm phất trần, lưng đeo tiên kiếm, phía sau là một đám đệ tử phong cách ăn mặc tương tự.

“Hóa ra là Lý cung chủ, chúng ta cùng là người tu hành nhưng không đồng đạo, ngài chớ nên buông lời nặng nhẹ chê bai.” A Du Đà nhắm mắt không nói gì thêm.

Đám đạo sĩ này chính là Thanh Vân Cung, người cầm đầu là Lý Đạo Thành mà Chu Cương Liệt đang muốn tìm, thấy A Du Đà không có ý định đôi co cũng bĩu môi không kiếm chuyện nữa.

Yêu Đạo Môn cùng Thanh Vân Cung nhanh chóng đi vào vị trí của mình, Chu Cương Liệt gác chân vuốt râu cảm thán truyền âm cho Lãnh Trường Phong.

“Chà, nói là liên minh Tây Hải nhưng có vẻ thập đại thế lực cũng không có hòa thuận như bề ngoài nhỉ?”

“Tất nhiên, chúng ta chỉ nhất trí đối ngoại, cùng nhau lập nên luật lệ giữ bình an cho Tây Hải, giữa các thế lực với nhau trong lúc sinh sống làm sao tránh được xích mích. Có thể là do đệ tử đánh giết nhau, có thể là do tranh giành địa bàn tài nguyên, cũng có thể giống Lý Đạo Thành và A Du Đà Phật Đạo khác biệt mà đấu đá.” Lãnh đảo chủ nhắm mắt thở dài.

“Ồ, ra là vậy.” Chu Cương Liệt gật gù, giờ thì hắn hiểu tại sao mấy thế lực kia không can ngăn hay đứng về phía Tiềm Long Các lúc đầu. Chính là bản thân họ cũng muốn mượn tay Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê khiến thế lực của Nam Cung gia suy kiệt, chỉ cần xuất hiện vào phút chót cứu mạng Nam Cung Vẫn không để hắn chết là được.

Mấy kẻ này ai ai cũng đầy đầu âm mưu, tuy liên minh với nhau nhưng cũng là để kiềm chế nhau, Tiềm Long Các kia cho rằng bản thân lớn mạnh nên triển lộ nanh vuốt cuối cùng chính là kết cục thảm thiết.

Lúc này, bên ngoài lại có hai nhóm người tiến vào, một bên do một nữ nhân dáng vẻ ngoài bảy mươi, khuôn mặt đầy nét nhăn năm tháng, tóc lấm tấm bạc, mặc bộ váy áo như thái phu nhân giàu có, tay cầm quạt giấy.

Điểm khiến Chu Cương Liệt chú ý là hai nữ tử đi phía sau, vừa nhìn đã biết là một đôi mẹ con tuyệt phẩm, phụ nhân với khuôn mặt mỹ miều, làn da trắng mịn, đôi mắt to mang đậm nét hiền từ mẫu tính, bộ váy áo rộng không thể che hết được đường nét thân thể, cặp ngực phồng lên như muốn nhảy ra khỏi lớp vải, cặp mông thịt lắc lư mỗi nhịp bước làm người ta chỉ muốn vỗ cho mấy cái.

Cô gái trẻ hơn có bảy phần giống với mỹ phụ, khuôn mặt thiếu nữ thanh thuần có chút bầu bĩnh phụng phịu, tuy nhìn chỉ tầm mười lăm mười sáu tuổi nhưng cặp vú đã to đùng, mông cũng vểnh lên chắc nịch.

“Ồ, Hà đảo chủ đã đến, dạo này thật khó nhìn thấy bà nha. Cơ mà đứa con rể yêu quý của bà đâu rồi không thấy?” Kim Mao Sư Vương khoanh tay ngồi trên ghế cất giọng ồm ồm hỏi.

“Dạo này lão bà này cũng có tuổi, đi đứng không thuận tiện lắm. Còn tên hiền tế kia hôm nay có công việc vẫn chưa đến, xin chư vị thứ lỗi.” Lão ẩu cầm quạt được thiếu nữ dìu lấy trở về vị trí. Bà ta chính là Hà Vân Khánh nội tổ của Mặc Ngọc Đảo, người thứ hai mà Chu Cương Liệt cần tìm.

Phía còn lại là một nam nhân tướng mạo đường hoàng, khuôn mặt trung niên nhẵn nhụi, lông mày xếch lên, lúc trẻ chắc chắn là một người tuấn tú. Theo phía sau là đội ngũ ăn vận chỉnh tề, một nữ tử tầm mười tám dáng hình thon thả mặc váy áo màu thiên thanh, nét mặt tú lệ thanh cao, cặp mắt sáng ngời với lông mi cong vút, mũi cao thẳng, cặp môi anh đào khiến người ta muốn ngậm lấy mà mút.

Nàng mang một khí chất thanh đạm nhẹ nhàng, bước đi uyển chuyển, trên môi luôn mang nụ cười.

“Các vị, xin lỗi đã đến trễ, cơ mà hình như ta cũng chưa phải người cuối cùng đâu hả.” Nam tử đi đầu chắp tay khẽ gật đầu chào rồi về ghế của mình. Đây là Bắc Cung Thượng, đảo chủ Cổ Đảo, thiếu nữ đi phía sau không ai khác chính là Bắc Cung Nhược Giai.

Lâm Phàm lấm lét nhìn thiếu nữ mà mình ngày đêm nhớ nhung đang ở trước mặt, như cảm nhận có người đang quan sát mình, Bắc Cung Nhược Giai cũng quay đầu sang, sau đó đôi mắt sáng rỡ, vẻ mặt cũng từ thanh lãnh chuyển thành mừng vui khôn xiết khi thấy được người yêu.

Lãnh Nhược Hy thu hết biển hiện của hai người vào trong mắt, nàng biết ngay thiếu nữ bên kia chính là tình địch của mình, nhớ đến ác mộng đêm qua, nàng run lên sau đó bám lấy tay Lâm Phàm tựa đầu vào âu yếm, ánh mắt thì nhìn Bắc Cung Nhược Giai bên kia đầy khiêu khích.

“Rồi, tiết mục máu chó đánh ghen tới rồi, haha.” Chu Cương Liệt trong lòng thầm cười phá lên xem kịch.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300