Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 227
Phần 227: Cục diện bế tắc

Nếu để tổ tiên mấy đời quân chủ của Tần quốc biết đứa con cháu đời này của mình vì lồn mà đòi dâng cả giang sơn thì chắc họ buồn lắm. Nhưng tên quốc quân này cũng khá là bản lĩnh khi lấy thân phận phàm nhân muốn cưới một Tán Tiên, đứng trước một Địa Tiên mới đột phá có thể đánh đến bất cứ lúc nào vẫn đứng về phe vị tiên tử mà mình say mê, rất đáng khen ngợi.

Sau khi Tần vương rời đi, Tần Mộ Uyển vẫn ngồi yên tại chỗ trầm ngâm, nàng vẫn chưa hiểu tại sao yêu nữ kia có thể nhanh chóng đột phá trước mình như vậy.

Theo tính cách nham hiểm gian trá của ả ta, trước sau gì cũng đến đây tìm nàng trả thù, hiện tại phải tìm cách, nàng cũng đã nghĩ ra ba hướng đi nhưng không có cái nào ổn cả.

Cách thứ nhất là một mình rời khỏi Tần quốc, giao Huyền Nữ Cung lại cho nước Tần bảo hộ, đợi khi nàng đột phá thành công sẽ quay về, cách đem con bỏ chợ này không an toàn tí nào, Vương Nhã Khuê từng tuyên bố sẽ bắt tất cả nữ đệ tử của Huyền Nữ Cung làm kỹ nữ.

Nếu nàng bỏ đi, Tần vương không thể cản được ả ta khiến các trưởng lão đệ tử trong cung bị ả hốt hết thì xem như toang, với tính cách nói là làm của Vương Nhã Khuê cô ta sẽ thực sự làm ra chuyện đem trăm nữ tử thuần khiết trong cung ra làm nhục thậm chí bán cho thanh lâu để đàn ông chơi đùa.

Cách thứ hai là bất chấp nguy hiểm trùng kích Địa Tiên ngay, tỉ lệ thành công hiện tại của nàng chỉ là một phần mười, nếu vượt qua xem như may mắn, Huyền Nữ Cung sẽ an toàn, nhưng nếu thất bại hậu quả sẽ không thể lường trước được, nhẹ thì trọng thương, nặng hơn là sinh ra tâm ma hoặc phản phệ tẩu hỏa nhập ma thân tử đạo tiêu.

Cách thứ ba là như Tần Vĩ nói, bám víu bản thân vào Tần quốc, bỏ qua hết mặt mũi, chịu sự hả hê dè bỉu của Vương Nhã Khuê mà làm vợ quân vương, nhưng lựa chọn này sẽ khiến danh vọng bấy lâu nay nàng xây dựng tan vỡ, trở thành nữ nhân vì sống sót mà bất chấp tất cả.

Cách nào cũng có kẽ hở, không thể nào vẹn toàn, Tần Mộ Uyển rầu rĩ không thể tả, thời gian rất gấp gáp, nhưng nàng lại không biết mình nên làm gì.

“Hình như Tần tiên tử có điều buồn lo?” Âm thanh vang lên trước mặt làm nàng hoảng hốt giật mình đứng bật dậy, nàng thần hồn nát thần tính tưởng Vương Nhã Khuê đánh đến đây rồi, khi thấy Chu Cương Liệt bước vào nàng mới thở phào.

“Tiền bối đến chơi, xin thứ lỗi vãn bối không tiếp đón từ xa được.” Nàng vẫn trưng bộ dáng nhẹ nhàng uyển chuyển đứng dậy tiếp đón, cũng không thắc mắc sao hắn lẻn vào đại trận, dù sao hắn cũng là Địa Tiên cấp cao, trận pháp ngoài kia chả có tí cân lượng nào.

Khoan đã… vị này là Địa Tiên cao giai, nếu… nếu ngài ấy chịu ra mặt điều giải tình huống, giúp mình ngăn Vương Nhã Khuê trả thù… dù sao ngài ấy vẫn có ơn với ả kia, nếu ngài ấy chịu ra mặt chắc yêu nữ cũng không làm khó dễ.

Nàng vui mừng vô cùng, như người chết đuối giữa biển nhìn thấy chiếc phao cứu sinh để bám víu, nàng mời hắn ngồi xuống, chăm chú pha trà, cố lộ ra đôi mắt đượm nét u buồn.

“Có phải vì Vương Nhã Khuê kia đột phá khiến tiên tử lo âu hay không?” Chu Cương Liệt nhận tách trà từ tay nàng, ánh mắt hắn vô cùng quan tâm nhìn vị mỹ nhân băng thanh ngọc khiết.

“Tiền bối đoán không sai, tử kỳ của vãn bối sắp đến rồi, yêu nữ đó xưa nay ác độc không nói lý lẽ, chắc chắn sẽ tìm ta tính sổ.” Giọng nàng dù buồn bã nhưng vẫn mang đậm sự ngọt ngào.

“Vậy tiên tử tính thế nào?” Hắn nhấp một ngụm trà rồi nghiêm túc hỏi.

“Vãn bối thì không sao, cùng lắm thì chết, chỉ sợ cho trăm đệ tử trong cung sẽ chịu đau khổ vì những trò ác tâm của yêu nữ, cô ta đã từng nói sẽ đem chúng ta cho vạn nam nhân làm nhục, với loại người như cô ta chắc chắn sẽ làm được.” Giọng nàng đầy lo âu kèm một tia không cam lòng nói, rồi nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt chợt lóe.

“Tiền bối, trong lúc này chỉ có ngài mới có thể giúp được ta, xin ngài hãy thiện tâm cứu vớt lấy Huyền Nữ Cung.” Nàng đứng bật dậy không ngại ngần quỳ một chân xuống cúi đầu chắp tay.

“Kìa, tiên tử có gì từ từ nói, đừng làm vậy.” Hắn đứng lên nắm lấy bàn tay thon thả của nàng nâng dậy, Tần Mộ Uyển cũng không để ý hành động đụng chạm da thịt này của hắn, nàng đưa tay tháo luôn tấm lụa che mặt xuống.

Một trương dung mạo hoàn mỹ, mũi cao, bờ môi gợi cảm khiến người ta chỉ muốn cắn một cái, kèm với đôi mắt đang lấp lánh như ánh sao khiến vị tiên tử này không thể chê vào đâu được.

“Tiền bối, nếu giờ Vương Nhã Khuê kia đánh đến thì cả Huyền Nữ Cung này coi như vạn kiếp bất phục, xin ngài hãy ra tay cứu giúp.”

Cô nàng này rất biết cách khiến người ta cảm thông, lợi dụng tốt ngoại hình của mình, Vương Nhã Khuê nói đúng, nàng này không đơn thuần thánh thiện như vẻ bề ngoài đâu.

“Ài, ta chỉ là người ngoài, sao can thiệp vào chuyện tông môn các nàng được.” Hắn vẫn giả vờ đắn đo.

“Tiền bối từng có ơn cứu giúp ở Vô Phong Cốc, ta tin yêu nữ đó sẽ nể mặt ngài, chỉ cần ngài nói giúp một câu, nếu thoát khỏi thảm cảnh hôm nay, vãn bối nợ ngài một ân tình lớn, yêu cầu gì ta cũng chấp nhận.”

Nàng đã quá sốt ruột rồi, đây là cứu cánh cuối cùng mà nàng có thể nhờ cậy, chỉ cần kéo dài thời gian đủ để nàng đột phá là được.

Nhìn vị tiên tử không giữ nổi vẻ vân đạm phong khinh thường ngày, nàng bây giờ như một cô gái nhỏ biết mình sắp bị kẻ thù tìm đến, số phận của nàng và cả những nữ tử bên dưới đều dựa vào quyết định của hắn.

Chu Cương Liệt gật gật đầu, “Thôi được, ta sẽ giúp nàng.”

Chỉ cần câu nói của hắn, Tần Mộ Uyển như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm chắp tay cúi tạ.

“Cả Huyền Nữ Cung nợ tiền bối một mạng này.”

“Ừm, thật ra ta có cách để nàng nhanh chóng tiến vào Địa Tiên cảnh, chấm dứt sự bất an kéo dài.” Hắn vuốt râu ra vẻ suy ngẫm.

Mắt Tần Mộ Uyển sáng lên, nàng ngay lập tức nhào đến chộp lấy tay hắn, giọng run run nói.

“Tiền… tiền bối nói thật?”

“Ta xạo nàng làm gì? Nhưng cách này của ta có vẻ sẽ không thích hợp với tiên tử thánh khiết như nàng, nói ra sẽ khiến nàng khinh bỉ ta mất.” Chu Cương Liệt ra vẻ trầm ngâm ngại ngùng không nói.

“Xin tiền bối cứ nói ra, vãn bối sao dám khinh bỉ ngài được.” Nàng hấp háy mắt.

Chu Cương Liệt lấy ra Tiên linh thạch, nhìn thấy viên đá sáng lấp lánh màu tử lục, Tần Mộ Uyển che mặt hốt hoảng.

“Tiên linh thạch? Thật sự là tiên linh thạch.” Nếu nàng có thể hấp thụ năng lượng của tiên linh thạch sẽ giúp bản thân nhanh chóng bắt đầu quá trình chuyển hóa đan điền.

“Chỉ cần nàng phục dụng Tiên linh thạch cộng với một số đan dược do ta luyện chế, kết hợp với công pháp song tu của ta thì ta đảm bảo nàng sẽ nhanh chóng đột phá Địa Tiên.”

Nghe hắn nói nàng vô thức gật đầu, sau đó nghiền ngẫm lại, song tu…

“Tiền bối nói… phải song tu sao?” Nàng cắn môi ái ngại nhìn hắn, đến cấp độ của nàng làm sao không biết song tu là gì được.

“Đúng vậy, nếu chỉ hấp thụ Tiên linh thạch hay đan dược thì phải mất rất lâu, cách nhanh nhất chính là song tu cùng ta.” Vẻ mặt Chu Cương Liệt không có một tia dâm tà nào, rất nghiêm túc nói.

“Nhưng… Huyền Nữ Cung xưa nay đều là nữ tu sĩ thủ thân như ngọc, không có kết đạo lữ song tu, vãn bối là đại cung chủ, sao có thể làm điều này được…” hai má nàng hồng hồng, ngón tay đan vào nhau bối rối nói.

“Bởi vậy ta mới nói phương pháp này khó mà nàng có thể thực hiện được, nàng có biết tại sao phải đặt việc song tu với ta lên hàng đầu không? Là bởi vì ta không phải Địa Tiên như nàng thấy, ta là Chân Tiên, nếu nàng muốn nhanh chóng đột phá thì phải cần tiên khí hoàn hảo trong người ta quán thâu cơ thể giúp đan điền của nàng nhanh chóng phát triển.”

Hắn nhỏ giọng nói nhưng vào tai Tần Mộ Uyển như sét đánh, ngài ấy là Chân Tiên? Là tầng thứ độ kiếp phi thăng đã vượt qua lạch trời kia, sao có thể?

Để chứng minh bản thân là Chân Tiên, Chu Cương Liệt dùng chân khí tạo một nguồn năng lượng do tiên lực thuần túy trong lòng bàn tay, ở đẳng cấp Tán Tiên tối đỉnh như nàng nhìn vào là biết đây không phải linh khí, là tiên khí cao cấp, tiền bối là Chân Tiên thật sự.

“Quyết định vẫn là ở nàng, ta vẫn sẽ khuyên giải nếu Vương Nhã Khuê đánh tới đây, nhưng ta sẽ không ở lại Tần quốc quá lâu.” Hắn ngồi xuống uống trà tiếp để vị tiên tử kia đứng như trời trồng.

Đầu óc Tần Mộ Uyển bây giờ rất hỗn loạn, những suy nghĩ dần hiện lên, phương pháp của ngài ấy là tối ưu nhất cho tình cảnh hiện tại, tiền bối có thể bảo vệ nàng lần một lần hai, nhưng không thể bảo vệ cả đời, nàng phải nhanh chóng đột phá cứu lại thế cuộc.

Nhưng phải song tu… phải bỏ qua thân thể trong trắng này, nàng cũng không mảy may nghi ngờ nhân phẩm của Chu Cương Liệt, hắn là Chân Tiên thực thụ, nếu là dâm tặc có ý muốn cưỡng đoạt nàng thì đâu cần tốn nước bọt như vậy.

Nàng ngẫm lại những cách mà mình từng nghĩ, không có cách nào vẹn toàn bằng việc song tu với tiền bối, nếu nàng chọn lấy Tần Vĩ làm Vương phi thì cả Tần quốc sẽ biết nàng vì mạng sống mà vứt bỏ tôn nghiêm, nhưng nếu chỉ song tu với tiền bối, nàng thất thân nhưng không ai biết được cả, nàng vẫn là tiên tử mỹ lệ động lòng người như trước.

Thời khắc này không có chỗ cho sự chần chừ, Tần Mộ Uyển nắm chặt tay đưa ra quyết định lớn nhất cuộc đời.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300