Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 244
Phần 244: Thế cục Tây Hải

Sáng sớm, Tần Vĩ thức giấc, hồng nhan bên cạnh đã rời đi từ lúc nào nhưng mùi hương của nàng vẫn phảng phất trong chăn đệm làm hắn say mê.

Bên cạnh gối đầu đặt cây trâm bạch kim và cái khăn tay trắng muốt, trên cái khăn tay lấm tấm vài bông mai đỏ minh chứng cho sự trong trắng của nữ nhân đã trao thân cho nam tử, hắn ôm lấy hai món đồ như bảo vật không rời, qua bao nhiêu năm cố gắng cuối cùng vị quân vương này đã có được tình yêu mà hắn muốn, thái giám đúng giờ đi vào hầu hạ hắn vệ sinh chuẩn bị cho một ngày làm việc mới.

Tần Mộ Uyển nằm trên giường khách sạn được Lạc Thủy giúp xoa bóp bấm huyệt thoải mái vô cùng, Vương Nhã Khuê bên kia đang lột trái cây liếc qua.

“Hừm, kỹ nữ nhà ngươi mỗi lần bị gian dâm tập thể đều rên la rất to, miệng thì thốt hết những lời tục tĩu ô uế, thế mà tối qua lại còn giả nai tình cảm sướt mướt với tên vua đó như vậy, làm ta buồn nôn quá đi.”

“Yêu nữ ngươi thì biết cái gì, đã đóng vai nữ nhân lần đầu ân ái thì phải nhẹ nhàng rụt rè một xíu chứ, không thấy hắn mê ta như điếu đổ sao.” Tần Mộ Uyển khinh khỉnh nói.

“Bởi vậy ta đồn đoán có sai đâu, kỹ nữ ngươi rất có năng khiếu câu dẫn nam nhân, lại còn bày đặt trinh trắng, nếu để tên vua ngốc đó biết nữ thần trong lòng đã từng bị mấy trăm gã đàn ông và cả heo ngựa chó địt tung lồn chắc hắn nhồi máu cơ tim mà chết quá.” Vương Nhã Khuê ra sức chê bai nàng tiên tử kia, dù hai người đã hòa thuận nhưng cái tính mồm mép cà khịa nhau vẫn khó bỏ.

Chu Cương Liệt mặc kệ các nàng đấu võ mồm, hắn đang tập trung nghiên cứu tình báo mà Hắc Nha Tông cung cấp về thế cục Tây Hải.

Phía Tây Hải Ngoại diện tích bao la, cũng như những khu vực khác bên ngoài trung thổ, là nơi hoàng triều luật lệ không với tới được, kẻ mạnh vi tôn, kẻ yếu phục tùng, cá lớn ăn cá bé.

Mỗi thế lực sẽ có một đảo hoặc quần đảo rộng lớn, tại địa bàn của mình tự hành luật lệ, những thế lực cấp thấp muốn tồn tại thì phải dựa dẫm vào thế lực cao tầng hơn.

Mà tông phái Tây Hải được chia làm Nhất Các, Nhị Cung, Tam Môn, Tứ Đảo, tổng cộng mười thế lực cự đầu. Để được xếp vào hàng ngũ này cần phải có nhân vật cấp Địa Tiên hậu kỳ tọa trấn.

Nhất Các chính là Tiềm Long Các danh tiếng vang dội. Nhị Cung bao gồm Phiêu Miểu Cung và Thanh Vân Cung. Tam Môn là Thái Nhất Môn, La Sát Môn, Yêu Đạo Môn. Tứ Đảo gồm Ngũ Hành Đảo, Mặc Ngọc Đảo, Kim Cương Đảo và Cổ Đảo.

Mười thế lực này chia đều cai quản các đảo Tây Hải, bên dưới là rất nhiều môn phái nhỏ hơn như vệ tinh bao quanh sao chủ. Họ thành lập một khối liên minh Tây Hải vững chắc.

Một hòn đảo lớn nhất nằm ngay trung tâm của thập đại môn phái tên là Hải Tiên đảo, trên đảo có toà Thập Vương Thành, là cự thành do mười thế lực xây nên, mỗi mười năm sẽ tổ chức một cuộc tranh tài thiên kiêu giữa các thành viên trong liên minh. Môn phái nào giành hạng nhất sẽ là minh chủ của liên minh trong mười năm đồng thời tiếp quản chức thành chủ Thập Vương Thành.

Mà người Chu Cương Liệt cần tìm kiếm là Lý Đạo Thành lão tổ của Thanh Vân Cung và Hà Vân Khánh nội tổ của Hà gia Mặc Ngọc Đảo.

Hai kẻ này theo tư liệu mà Hắc Nha Tông thu thập nhiều năm trước thì đã từng đạt được cơ duyên gặp Bồ Đề tổ sư giảng đạo từ đó ngộ ra con đường của riêng mình mà gây dựng nên thế lực hùng cứ một phương như ngày hôm nay.

Hắn đọc thêm tư liệu về Tiềm Long Các, lão các chủ tên là Nam Cung Vẫn, năm xưa phò tá cho vương tử thứ ba của Chu Văn Vương Cơ Xương tên là Cơ Tiên.

Chu Vũ Vương Cơ Phát lúc đó khá là điệu thấp làm việc nên khi con trai trưởng của Cơ Xương là Bá Ấp Khảo bị Đế Tân Trụ Vương sát hại thì Tiềm Long Các vội đưa Cơ Tiên lên muốn tranh đoạt ngôi vị thế tử Tây Kỳ.

Ai có ngờ được Cơ Phát vốn ngu ngơ lại bái Khương Tử Nha làm thầy từ đó triển lộ tài hoa, trên được các lộ thần tiên hỗ trợ, dưới được dân chúng tướng sĩ tin tưởng thuận thế tiếp quản tước vị Tây Bá Hầu.

Biết được Tiềm Long Các là mối họa ở hậu phương, Cơ Phát đã ngấm ngầm cho tiên tướng tru diệt. Nam Cung Vẫn chọn sai phe phái, phải bỏ cả gia tộc mang theo hơn chục người bao gồm hai đứa con và mấy đệ tử tinh anh nhất tháo chạy về Tây Hải mới thoát một kiếp. Nam Cung gia tộc cùng số đệ tử còn lại ở Tây kỳ không thoát được đều bị xử lý trong đó có vợ cả, hai thê thiếp cùng ba đứa con thứ đều bỏ mạng.

Nam Cung Vẫn đau đớn tột cùng thề một ngày nào đó sẽ trở về trung thổ hủy diệt Đại Chu hoàng triều. Hơn bốn trăm năm trôi qua, hắn tại Tây Hải lăn lộn đã gầy dựng nên Tiềm Long Các lớn mạnh như hôm nay.

Mối hận trải qua năm tháng vẫn không nguôi ngoai, Nam Cung Vẫn thu nhận rất nhiều tông phái bên dưới làm chó săn như Phi Ảnh Môn kia.

Chúng luôn tìm cách để quay lại đất liền, xâm nhập sâu vào nội bộ các chư hầu nhưng đa số đều thất bại, tu sĩ Trung thổ không phải ăn chay mà để bọn này quấy rối.

Điển hình là Hắc Nha Tông luôn cản bước Phi Ảnh Môn kia khiến hoạt động tình báo của chúng khó thể lưu thông được, cũng chính vì thế mà chúng lập kế hoạch cài Vương Bắc Thần làm nội gián hòng phá Hắc Nha Tông từ bên trong.

Kế hoạch cuối cùng cũng thất bại sau cái chết của Vương Bắc Thần nhưng dã tâm của chúng vẫn không bao giờ chấm dứt.

Chu Cương Liệt đóng tài liệu lại, nếu diệt Phi Ảnh Môn ở Tây Hải khả năng cao sẽ khiến Tiềm Long Các ra tay, mà nếu xử lý Tiềm Long Các thì sẽ kéo theo cả cái liên minh thập đại môn phái kia.

Chà, nhân quả này nặng nề, hắn gánh không nổi, nhưng nếu chỉ cho Phi Ảnh Môn bốc hơi trong âm thầm thì lại dễ dàng hơn.

“Lần này ra Tây Hải các nàng phải nghe ta, không nên quá phô trương có biết chưa?”, Hắn nhìn hai vị mỹ nhân nghiêm giọng nói.

“Bọn thiếp biết rồi, thập đại môn phái ở Tây Hải vốn khó xơi, chỉ cần âm thầm xử lý Phi Ảnh Môn sau đó rút êm là được.” Vương Nhã Khuê thấu tình đạt lý nói, Tần Mộ Uyển cũng gật đầu phụ họa.

“Được, đợi chơi thêm vài ngày nữa rồi lên đường, nhớ sắp xếp sự vụ tông môn cho tốt đó, còn bây giờ, đi cưỡi ngựa, hôm nay phải để các nàng tận hưởng cảm giác phi ngựa bằng lồn là như thế nào.”

Hai con kỹ nữ nghe thấy sắp được ngựa địt thì lỗ lồn thắt cả lại, cả hai vui vẻ đứng dậy đi theo hắn, Lạc Thủy lắc đầu trước độ dâm của hai vị muội tử này.

Ngày hôm đó, Chu Cương Liệt và Lạc Thủy mỗi người cưỡi một con ngựa đực khỏe mạnh phi ra khỏi Ung Thành, bên dưới bụng ngựa là hai vị Địa Tiên mà cả Tần quốc đang sùng bài đang trần truồng bị cặc ngựa đâm vào lồn.

Mỗi bước chạy của con ngựa đều thúc vào tận tử cung các nàng khiến bụng hai nàng cộm cả lên, nước lồn nước đái rơi vãi xuống đường.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300