Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 276
Phần 276: Duyên số

Những ngày đại hội sắp diễn ra, Thập Vương Thành đông đúc nhộn nhịp gấp mấy lần thường ngày, tu sĩ từ khắp nơi tề tựu về đây đông vô số kể.

Đoàn người Ngũ Hành Đảo tiến vào trong thành ngay lập tức có người ra nghênh tiếp, là một vị trưởng lão có trách nhiệm quản hạt tài sản của thế lực tại đây. Mười đại môn phái đều có khu vực riêng của mình bên trong nội thành.

Biệt phủ của Ngũ Hành Đảo rộng thênh thang chia làm nhiều tiểu viện với lầu các cao đẹp xa hoa, người hầu đi lại rất nhiều.

Chu Cương Liệt được sắp xếp một viện có hoàn cảnh tốt nhất, hắn cũng phất tay bảo Lãnh Trường Phong có việc cứ đi làm, không cần nề hà chuyện tiếp đãi, để hắn tự nhiên là được.

Lãnh Nhược Hy sau khi vừa đến đã dắt lấy Lâm Phàm đi ra ngoài chơi ngắm nhìn phong cảnh của toà đại thành lớn nhất Tây Hải. Lãnh Trường Phong thì đi đến phủ thành chủ báo danh cho ba đệ tử tham gia đấu hội cũng để họp bàn phương thức với các vị đứng đầu khác.

Chu Cương Liệt rảnh rỗi lại dắt theo Lạc Thủy ra ngoài dạo chơi, thành trì này lần trước hắn đến cũng chỉ lo cứu đệ tử của Tần Mộ Uyển xong rời đi chưa có dịp ngắm nhìn.

Phố xá sầm uất, người đi lại đông đảo nhưng không hề chật chội, đường đi rất rộng, xung quanh là phàm nhân và tu sĩ sinh sống đan xen nhau, binh sĩ do mười đại thế lực huấn luyện có nhiệm vụ tuần tra giữ gìn trật tự.

Vì nơi Tây Hải này không cấm tranh đấu sinh tử cướp đoạt, nhưng trong thành cũng không được phép đánh nhau gây họa cho thường dân nên mỗi khu vực đều có một võ đài sinh tử, hai bên có xích mích không đội trời chung thì ký giấy lên đài sống mái với nhau, sống chết tự chịu. Chỗ võ đài này cũng là nơi các nhà cái hoạt động cá cược những trận chiến.

Qua nghe ngóng tin tức dạo gần đây thì cũng không có gì đáng chú ý, Chu Cương Liệt đang chán nản muốn về ôm Lạc Thủy ngủ thì bỗng khựng lại nhìn chằm chằm phía trước.

Chỗ hắn đang đứng là gần khu chợ, bên trong người mua kẻ bán tấp nập, nhưng có một bóng hình thu hút ánh mắt của hắn.

Người con gái đó dung mạo thanh thuần xinh đẹp, trương dung nhan không chút phấn son, vẻ mặt hiền lành, đôi mắt có thần trong veo, đôi môi hồng hào luôn nở nụ cười, tóc nàng đen mượt như dòng suối mát. Thân mặc bộ quần áo kín đáo bằng vải dâu tằm thuần trắng.

Chu Cương Liệt đã kinh qua rất nhiều mỹ nhân sắc nước hương trời, Lạc Thủy kế bên là một ví dụ, nhưng chưa từng có nữ tử nào khiến hắn chú ý chỉ với một ánh nhìn như vậy.

Nàng nhìn như một thôn nữ bình dị nhưng nét đẹp thánh thiện hòa ái của nàng khiến người ta sinh ra tâm lý yêu thương không muốn vấy bẩn.

Nàng ngồi đó, trước mặt là một cái thùng gỗ bên trong có một đôi cá chép vẫn đang bơi lội, bênh cạnh còn để một cái giỏ trúc. Nhìn sơ qua thì là một cô gái bán cá bình thường, nhưng nàng không rao lên ồn ào như mấy người bán hàng khác, chỉ bình thản ngồi nhìn hai con cá, thỉnh thoảng lại quét mắt ngó qua dòng người đi đường.

“Cô gái, cá này bán thế nào?” Một bà dì bước đến chỉ vào hai con cá chép.

Nàng đưa ánh mắt trong veo như chờ mong hỏi ngược lại người kia, “Xin hỏi thím muốn mua cá về để làm gì?”

“Tất nhiên là nấu cho ông nhà tôi bồi bổ rồi.” Bà dì kia trả lời.

“Vậy thì xin lỗi, tôi không bán đâu.” Nàng cúi đầu ra vẻ tiễn khách.

“Đồ điên, bày cá ra mà ta mua lại không bán.” Bà dì bĩu môi hậm hực rời đi, cô gái vẫn bình thản tiếp tục ngồi đó.

“Ồ, giữa chốn chợ búa dơ bẩn lại còn có mỹ nữ bậc này sao? Tiểu nương tử, ta mua cá này, sẵn mua cả nàng có được hay không?” Hai tên bộ dáng ngả ngớn đến trước hàng cá cười hô hố hỏi.

“Xin hỏi hai vị mua cá để làm gì?” Cô gái không hề để ý mấy câu trêu đùa của hai tên kia, vẫn câu hỏi cũ.

“Mua cá tất nhiên là về hấp lên nhậu rồi, chẳng lẽ đem vứt hay sao? Haha, tiểu nương tử này thật ngây ngô hết sức.” Một tên nói, tên kia cũng cười hùa theo.

“Vậy thì xin lỗi, tôi không bán đâu.” Nàng lắc đầu từ chối.

“Gì hả? Đem cá bày ra hỏi xong lại không bán, cô gái đang đùa bọn ta phải không hả?” Tên côn đồ chống nạnh quát, mấy người bán hàng xung quanh cũng ngước cổ hóng chuyện, cô gái này họ đã thấy ở đây nhiều hôm, lần nào cũng bày cá ra hỏi người ta xong lại không bán, cuối bữa chợ thì mang cá đi, quả là người đẹp nhưng tính nết kỳ cục.

Hai tên côn đồ tính sấn tới bắt nạt cô gái, nhưng nàng chỉ bình tĩnh đưa đôi mắt như hồ thu trong veo nhìn họ, hai kẻ này bỗng dâng lên cảm giác khó mà động tay, lắc đầu bỏ đi.

Chu Cương Liệt ngồi ở quầy ăn gần đó nhìn thấy toàn bộ, hắn càng tò mò về cô gái trẻ này hơn, nàng rõ ràng là phàm nhân không hề có chút đạo hạnh tu vi nào, nhưng hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

“Cô gái này thật kỳ lạ, Yêu Dục, có nhận ra chuyện gì hay không?” Bí bách hắn đành hỏi hệ thống.

“Đây là một nữ tử xinh đẹp bình thường, không có vấn đề gì cả.” Tiểu tinh linh xuất hiện ngó qua rồi trả lời.

“Sao ta cứ có cảm giác rất khác lạ về cô nàng này, thật cổ quái.” Hắn gãi đầu gãi tai, nữ tử này đúng là rất xinh đẹp, nhưng thứ thu hút hắn không chỉ là nhan sắc của nàng ta, từ trên người nàng có thứ gì đó khiến Chu Cương Liệt muốn chiếm hữu, muốn đoạt lấy, nhưng lại không hề muốn nặng tay, đôi mắt của nàng không vướng chút bụi trần làm người ta vô thức không thể sinh ra bất cứ ý định xấu xa nào với nàng cả.

Cô gái vẫn ngồi đó đến chập tối, tuy nàng không rao bán nhưng rất nhiều người động lòng trước nhan sắc của nàng nên dừng lại hỏi mua cá, nàng cũng chỉ hỏi một câu duy nhất và toàn bộ những câu trả lời của khách nhân đều như nhau, mua cá thì để đem về nấu chứ còn để làm gì nữa, và nàng vẫn một mực từ chối không bán.

Một vài nam nhân, công tử mê mẩn vẻ đẹp của nàng mà buông lời cưa cẩm, trêu chọc thậm chí đe dọa, nhưng khi nàng đưa mắt nhìn họ thì những kẻ này run tay quay người bỏ đi không dám động vào nữa.

Phiên chợ đã kết thúc, những người bán hàng gần đó dần dọn dẹp rời đi, cô gái nhìn xung quanh, thất vọng lắc đầu định bưng lấy thùng cá tính đứng dậy rời đi thì một bóng người đã đến trước mặt. Không ai khác chính là Chu Cương Liệt, một thứ gì đó thôi thúc hắn nhất định phải bắt chuyện với nàng.

“Cô nương, cá này bán thế nào?” Hắn cất giọng ôn tồn trầm ấm hỏi.

“Xin hỏi ngài muốn mua cá để làm gì?” Cô gái ngước lên nhìn thẳng vào mắt người đàn ông cao lớn kia hỏi.

“Đôi cá này tuy nằm trong thùng đón nhận kết cục phải chết không nghi ngờ nhưng vẫn quấn quýt lấy nhau, thật là tràn đầy linh tính, ta sẽ mang chúng đem thả đi.” Chu Cương Liệt ngồi xổm đưa tay vào thùng, hai con cá không những không sợ hơi người mà còn bu tới cọ thân vào tay hắn.

Nữ tử tròn xoe mắt nhìn lấy Chu Cương Liệt, sau đó mỉm cười, nét nhu hòa tràn đầy khuôn mặt thánh thiện.

“Được, bán cho ngài đó.” Nàng đẩy thùng cá về phía hắn, khi Chu Cương Liệt đưa ngân lượng thì nàng lại lắc đầu cầm lấy giỏ trúc xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng thon thả cô đơn kia, Chu Cương Liệt bất giác mỉm cười, hắn không biết tại sao lúc nãy mình lại trả lời như vậy, cũng không hiểu sao nàng ngồi cả ngày lại chỉ bán cho hắn.

“Chủ nhân, ngài sao vậy?” Lạc Thủy đến sau lưng nghiêng đầu thắc mắc.

“Không sao, đi thả cá với ta.” Chu Cương Liệt cười xòa bưng lấy thùng cá đi về phía một hồ nước ngọt gần đó rồi thả cặp cá chép xuống, chúng ngoi lên nhìn như muốn nhớ kỹ mặt ân nhân rồi lặn xuống mất tăm.

“Ký chủ hành động thật lạ kỳ, nữ phàm nhân kia cũng xinh đẹp thật nhưng ngoài cái tính cách kỳ lạ thì cũng không có gì nổi bật, theo đúng cách hành xử của ngài nên là mang cô ta thao làm cho đến khi phục tùng mới phải.” Yêu Dục ngồi trên đầu hắn khoanh tay nghiêng đầu khó hiểu.

“Haha, ta cũng không rõ, chỉ biết khi đối diện với nàng ta thì bản tâm ta lại không muốn đem dục niệm vấy bẩn sự trong sáng thánh thiện ấy, khi cô ấy hỏi thì ta cũng là đáp trong vô thức không hề suy nghĩ, kỳ lạ thật.” Chu Cương Liệt gãi đầu, trong tư tưởng toàn là hình ảnh khuôn mặt hiền dịu xinh đẹp kia.

“Không lẽ đây là lực lượng của chủ tinh Tham Lang?” Yêu Dục xoa cằm ngẫm nghĩ.

“Hửm, liên quan gì đến tinh chủ của ta?” Hắn vểnh tai lên hỏi.

“Trong cõi hư vô luôn có những chuyện gọi là duyên số định sẵn, khi tinh chủ cảm nhận được người đặc biệt đối với mình thì số phận sẽ dẫn lối hai người đến với nhau. Cô gái đó có thể sau này sẽ đóng một vai trò đặc biệt trong cuộc đời của ngài, bởi vậy khi gặp nàng ta ký chủ mới tự nhiên biểu hiện khác lạ như vậy.” Tiểu tinh linh nói.

“Ra là vậy, được, nếu thực sự ta và cô gái kia có duyên số thì cũng không cần tìm kiếm, cứ để mọi chuyện diễn biến theo tự nhiên đi.” Chu Cương Liệt vuốt râu gật đầu, dắt theo Lạc Thủy trở về chỗ ở của Ngũ Hành Đảo.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300