Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 68
Phần 68: Dụ dỗ Phát Toản

Phát Toản dẫn đầu mấy nghìn kị binh, vài canh giờ sau đã đến doanh trại hai nước địch, ở bên trong, tướng sĩ vẫn chưa hay biết, vẫn đang ăn cơm vui vẻ.

Kiều Trinh từ trên mây tính búng một mồi lửa thiêu rụi doanh trại, nhưng Chu Cương Liệt giữ tay nàng lại, “Đừng tạo quá nhiều sát nghiệp với phàm nhân.” Hắn khuyên nhủ, nàng gật đầu nghe theo.

Trước đó, Phát Toản đã tập hợp được 6000 tàn binh từ hai huyện thành đã mất, cộng với một vạn binh của hắn đã tập hợp đầy đủ, hắn tốc chiến tốc thắng, xông vào đại doanh quân địch.

Liên quân Càn – Ninh bất ngờ không kịp trở tay, nháo nhào kháng cự, quân Vân Lạc biết phía sau có tu sĩ trợ trận, càng đánh càng hăng, vừa giết địch, vừa phóng hoả thiêu rụi đại doanh.

Phát Toản cầm chiến kích phóng ngựa tới lấy đầu hai viên đại tướng của Càn – Ninh một cách nhanh gọn, quân địch như rắn mất đầu, tan tác bỏ chạy.

Ở đây tập hợp hơn ba vạn binh từ hai nước, nhưng lúc này lại mạnh ai nấy thoát thân, binh bại như núi lở, không còn ý chí chiến đấu, bị quân Vân Lạc gặt đầu như cắt cỏ.

Ở trên mây, Chu Cương Liệt vừa quan sát chiến trường, vừa đè hai mẹ con Vương Phi ra nắc, tưới nước lồn xuống đại quân giao tranh bên dưới. Đại cục đã định, hai nàng chỉ cần chém giết tu sĩ, còn lại để phàm nhân tự lo là được.

Nửa ngày sau, quân Càn – Ninh hơn một nửa bị diệt, một đám bị bắt, số còn lại bỏ hết vũ khí chạy khỏi biên giới Vân Lạc Quốc. Hai huyện thành được giải phóng, dân chúng ùa ra nô nức mừng vui, mấy ngày nay họ bị quân giặc cướp bóc, giết hại, nữ nhân bị cưỡng hiếp nhiều vô kể, ai cũng hận bọn chúng thấu xương.

“Mọi người nghe đây, chiến thắng hôm nay là nhờ vào tài nghệ của Vương Phi và Công chúa, hai người đã giết hết những tên tu sĩ ỉ mình tài phép kia, giúp quân ta thoải mái xông trận, mọi người phải biết ơn đức của Vương Phi và Công chúa.” Phát Toản hô lớn trước toàn dân.

“Hoan hô Vương Phi, hoan hô Công chúa, có Vương Phi và Công chúa, Vân Lạc bất diệt, mãi mãi trường tồn”, cả quân sĩ và dân chúng đều lớn tiếng tung hô.

Mà hai con người đang được quần chúng ca ngợi kia thì đang cần mẫn dạng háng ra cho Chu Cương Liệt địt, nước nôi từ trên cao vẫy xuống như mưa rơi trên mặt dân.

Phát Toản bắt đầu cho thu dọn chiến trường, bố trí quân binh phòng thủ các huyện thành, phòng ngừa hai nước quay lại. Kiều Trinh sau khi đã được đụ no nê mới xuất hiện bên cạnh hắn.

“Vương Phi.” Phát Toản cúi đầu chào.

“Phát Toản huynh không cần đa lễ, ta đã nói mình không còn là Vương Phi nữa.” Kiều Trinh nắm lấy bàn tay của hắn.

“Hừ, Vương huynh đúng là hồ đồ mà, đợi lần này về kinh, ta sẽ tâu với huynh ấy khôi phục tước vị cho Vương Phi.” Phát Toản thật tâm nói.

“Không, trải qua chuyện vừa rồi, ta và Vân Nhi đã quá thất vọng với Phát Hạo rồi, không thể trở lại hàn gắn gì nữa cả.” Kiều Trinh cúi đầu buồn rầu.

“Một quân chủ nhưng vô năng, sẵn sàng bán vợ đợ con để giữ vững ngôi vị, hắn không xứng ngồi trên ngôi vương nữa, Phát Toản, huynh là người tài đức, giỏi đánh trận, có tài thao lược, huynh mới là nhân tuyển tốt cho ngôi vương.”

“Xin Vương Phi đừng nói thế, ta rất tôn trọng đại ca, không thể nào làm chuyện bất trung.” Phát Toản lắc đầu.

“Nếu Phát Hạo tiếp tục làm vương, Vân Lạc sẽ càng ngày càng hủ bại, Phát Toản ca nhẫn tâm nhìn dân chúng khổ sở sao? Ta và Vân Nhi cũng không muốn về cung nữa, nếu huynh không đồng ý phế truất Phát Hạo, ta buộc phải ẩn cư nơi sơn dã, không bao giờ gặp nhau nữa.” Kiều Trinh từng bước dụ dỗ Phát Toản, người này xứng đáng làm vương hơn Phát Hạo kia, để Vân Lạc thịnh vượng cần phải nâng đỡ hắn lên ngôi.

Nàng tiến tới, áp sát thân thể vào người Phát Toản, ôm lấy hắn, “Nếu huynh chịu làm Vương, muội cũng không phải Vương Phi của Phát Hạo nữa, sẽ theo huynh suốt đời, giúp huynh trị vì Vân Lạc.”

Chu Cương Liệt ở sau, liên tục tác động cảm xúc của Phát Toản, hắn ôm chầm lấy Kiều Trinh, hôn lên bờ môi nàng, Vương Phi cũng nhiệt tình đáp lại.

“Được, chờ ta sắp xếp xong công việc ở đây, sẽ trở lại kinh thành, cùng bá quan ép Phát Hạo phải nhường ngôi, hắn vô năng bất lực, sao xứng làm vương, sao xứng có được nàng.” Phát Toản vỗ ngực tự tin.

“Cảm ơn Phát Toản ca.” Kiều Trinh vui mừng, lại ôm lấy hắn, cho hắn hôn, tay Phát Toản không thật thà hướng xuống bóp lấy cặp vú to của nàng.

Tiếp đó, Phát Toản sắp xếp hoàn tất việc thủ thành để lại bộ phận lớn quân sĩ giữ biên giới, hắn dẫn theo mấy trăm thân binh hướng thành Vân Lạc mà đi.

Tại thành Vân Lạc, trong thư phòng, Phát Hạo và các đại quan nghe tin tức từ đoàn đưa dâu trở về báo, cộng thêm chiến báo liên tục gửi về. Tin tức nào cũng làm họ chấn động không thôi.

Vương Phi và Công chúa giữa hai quân giết sạch bọn tu sĩ đối địch, Phát Toản phát quân kịp thời, theo Vương Phi tốc chiến tốc thắng giành lại hai huyện thành, quân Càn – Ninh lớp chết lớp bị bắt, tàn quân đã chạy sang biên giới, Vân Lạc đã được cứu rồi.

Quần thần mừng vui khôn xiết, nhưng chỉ có Phát Hạo vui không nổi, hắn ngay lập tức hạ chiếu, lệnh Phát Toản giữ vững biên giới, lại bố cáo toàn dân, việc gả Vương Phi và Công chúa chỉ là mưu kế để đánh phủ đầu địch, Kiều Trinh vẫn là Vương Phi.

Chuyện này cũng đã lan rộng khắp thành, dân chúng ai nấy vui mừng, mở tiệc liên hoan.

Một ngày sau, Phát Toản về tới kinh thành, nhưng không lộ mặt, lẳng lặng vào thành, tiếp sau đó đến thăm nhà nhiều vị quan trọng thần.

Chu Cương Liệt đã dẫn Kiều Trinh và Vân Nhi về từ trước, ở trong Kiều Tố Lâu, hắn để chúng nữ làm quen với nhau, kéo cả Thiên Thành tiểu thư tới. Tối đó, một trận nhất long chiến quần phượng diễn ra, hắn đại phát thần thông, đè lần lượt từng người Kiều Trinh, Vân Nhi, Kiều Anh, Tố Vân, Thiên Thành và Tiểu Yên, địt vào từng cái lồn và lỗ đít của các nàng, cả phòng mùi hoan lạc dâng trào, mãi sau nửa đêm các nàng mới mệt mỏi ôm hắn ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, quần thần tề tựu về Chính hòa Điện thiết triều, Chu Cương Liệt dẫn Kiều Trinh và Vân Nhi về, đứng quan sát toàn bộ hoàn cảnh, cười nhếch mép. Kịch vui đến rồi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300