Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 48
Phần 48: Dung nhan xinh đẹp

Yến tiệc kéo dài tới tối, vì tiếp đãi bách quan và Chu thần y nên hôm nay cửa Vương Cung đóng muộn hơn.

Vừa tan tiệc, các quan lục tục kéo nhau ra về, Chu Cương Liệt cũng nói vài câu với Phát Hạo rồi xin phép cáo từ, vị Quốc Vương này rất nể phục tính khiêm nhường và y đức của hắn. Vương Phi không nhìn ra có điểm gì lạ, hiền lành đứng bên cạnh Phát Hạo và Vân Nhi công chúa, cùng nhau vào bên trong.

Xe ngựa chở Chu Cương Liệt đi về Kiều Anh Lâu. Vừa bước vào phòng, Kiều Anh nương tử nũng nịu chạy tới sà vào lòng hắn, cô nàng này rất quấn người nha.

Hắn ôm lấy nàng, kề môi hôn một ngụm, nàng lại tiếp tục bổn phận của một hầu gái, cởi đồ, tắm rửa giúp hắn. Hai người lại chơi từ trong bồn tắm xuống sàn, lên giường, trên ghế, hắn thậm chí bế lấy bà chủ cao quý mà nam nhân trong thành ai cũng mến mộ, vừa địt vừa đi dạo một vòng xuống dưới sảnh, nước nôi nàng lênh láng rơi đầy sàn nhà.

Hắn nắc nàng liên hồi, rót cho vài vị khách may mắn mấy ly rượu pha nước lồn, các quan khách trong sảnh vẫn cứ trò chuyện, ăn uống, xem các ca nữ trong lâu biểu diễn đàn ca múa hát.

Chu Cương Liệt bế Kiều Anh lên sân khấu, ở sau là những ca cơ đang tấu nhạc, hắn ở trước địt lồn nàng. Kiều Anh nương tử vừa hưng phấn vừa run vì sợ bị phát hiện, nàng cao trào liên tục, cuối cùng, nàng sướng đến nổi phun nước dâm như mưa xuống sân khấu, ướt hết đám khách nhân nhà giàu ngồi hàng đầu. Nhưng không một ai phát hiện ra, vẫn vỗ tay khen hay, vài người tiếc nuối vì không thấy được hình bóng của Kiều Anh nương tử, sau đó bưng chén nước lồn của nàng lên uống cạn.

Trở về phòng, Kiều Anh mệt lử nằm trên giường, Chu Cương Liệt ôm lấy nàng hỏi.

“Hai mẹ con kia sao rồi?”

Kiều Anh vừa thở vừa nói, “Thiếp đã sắp xếp đầy đủ, hiện hai người đang ở phòng bên cạnh, cô con gái thì khá xinh xắn, nhưng người phụ nữ kia thì…”

Chu Cương Liệt véo lấy núm vú nàng, “Yên tâm, ta sớm sẽ giúp nàng ta trở nên xinh đẹp, hai mẹ con đó về sau sẽ là người của Kiều Anh Lâu, làm việc cho nàng.”

“Ưm… thiếp biết rồi.” Kiều Anh rên lên.

“Có quà cho nàng đây, há miệng ra.” Chu Cương Liệt rất thích bà chủ vừa ngoan ngoãn, vừa biết chiều chuộng đàn ông này.

Kiều Anh không hề thắc mắc, há miệng ra, Chu Cương Liệt bỏ một miếng Dương căn quả vào, nó ngay lập tức tan ra, thấm vào cơ thể nàng.

Kiều Anh cảm thấy cơ thể nóng lên, thân hình có sự thay đổi rõ rệt, da thịt trở nên đàn hồi, trắng hồng lên, khuôn mặt bỗng như trẻ ra như gái hai mươi, đầu ti và mép lồn cũng trở nên hồng hào, se khít như trinh nữ, tâm thần nàng minh mẫn, cơ thể trở nên khỏe mạnh.

“A… chủ nhân, thiếp cảm thấy sảng khoái quá, đây là gì?” Nàng hỏi.

Chu Cương Liệt giải thích sơ qua công dụng của Dương Căn quả, Kiều Anh nghe mà ngớ người, lại có loại quả thần nghịch thiên như vậy, nàng biết chủ nhân là người tu tiên, nhưng không ngờ hắn có thể phẩy tay ban cho nàng cơ duyên, khiến nàng trẻ ra, lại còn tăng gấp đôi tuổi thọ, đây là chuyện nhiều kẻ làm Vua một nước cầu còn không có nha.

Ánh mắt Kiều Anh dịu dàng pha lẫn mị ý, ôm lấy cổ hắn, hai người lại quấn quýt nhau.

Sáng sớm, Chu Cương Liệt ăn mặc chỉnh tề, gõ cửa phòng mẹ con Trương Tố Vân, khi biết hắn đến, Tiểu Yên vui vẻ ra mở cửa.

Hắn nhìn hai mẹ con, đã bỏ đi bộ đồ rách rưới dơ bẩn hôm qua, ăn mặc tuy không phải vải vóc đắt tiền, nhưng rất đẹp và sạch sẽ. Tiểu Yên dáng hình nhỏ nhắn, đang độ tuổi phát triển, tóc thắt bím dài phía sau, khuôn mặt hồn nhiên ngây thơ dễ thương vô cùng. Tố Vân ăn mặc như phụ nhân có chồng, tóc búi cao cài trâm, khuôn mặt vẫn tự ti giấu sâu trong lớp khăn che.

Hắn gọi người bưng trà và điểm tâm vào, cùng ăn với hai mẹ con, vừa ăn vừa hỏi chuyện.

Qua lời kể, hắn biết Tố Vân số khổ, sinh ra đã mang cái bớt đen nửa mặt, cha mẹ mất sớm, bị người ta chê bai kỳ thị. Nàng lủi thủi sống một mình, năm 18 tuổi, nàng bị một tên say rượu cưỡng hiếp, sáng hôm sau thấy nàng xấu xí hắn vội bỏ đi, nàng mang thai, mấy tháng sau sinh ra Tiểu Yên, cô bé là niềm an ủi duy nhất của nàng, cố gắng bán buôn nuôi con lớn lên.

Năm nay Tiểu Yên đã 16 tuổi, nhưng vì nhà nghèo đói ăn, vóc dáng của cô bé mới bị nhỏ hơn các bạn đồng trang lứa, nàng rất ngoan, biết phụ giúp mẹ, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống.

Chu Cương Liệt vuốt tóc Tiểu Yên đang ngồi trong lòng hắn ăn bánh ngọt. Chu Cương Liệt đưa tay muốn giở khăn che mặt của Tố Vân ra, nhưng nàng rụt người lại.

“Nàng yên tâm, ta có cách để loại bỏ vết bớt, khuôn mặt nàng sẽ trở lại bình thường.” Chu Cương Liệt cười nói, ánh mắt hắn toát ra sự chắc chắn khiến người ta tin tưởng.

“Thật… thật sao? Ân nhân… ngài không đùa ta chứ?” Tố Vân lắp bắp, ánh mắt nàng tràn đầy mong đợi.

“Đừng gọi ân nhân, ta tên Chu Cương Liệt, cứ gọi là Chu đại ca là được, hai mẹ con nàng cứ ở đây, làm việc cho bà chủ Kiều Anh, đảm bảo không ai dám ức hiếp các nàng được.”

“Vâng… Chu… Chu đại ca.” Tố Vân nghe lời.

Nàng cởi khăn che mặt ra, tuy phải làm việc khổ cực khiến da nàng không trắng trẻo hồng hào, nhưng sau khi tắm rửa sạch sẽ cũng rất được nha. Làn da màu lúa mạch, thân thể thục phụ nảy nở, nơi cần to thì to, nơi thon gọn thì thon gọn.

Nhìn vết bớt trên mặt nàng, ánh mắt Chu Cương Liệt đầy thương tiếc, nếu không có nó, với nhan sắc này đầy những người giàu có muốn cưới nàng làm vợ. Hắn áp tay lên má nàng, vuốt ve, Tố Vân rất xấu hổ khi để cho nam nhân đụng chạm, nhưng tin tưởng Chu đại ca nên không đẩy ra. Tiểu Yên nhìn mẹ và vị đại bá này thân thiết, thầm cười ý nhị.

Hắn để tay lên vết bớt, dùng tiên khí lưu chuyển, Tố Vân cảm thấy nửa khuôn mặt mình nóng bừng, nàng nhíu chặt mắt chịu đựng.

Một lát sau, Chu Cương Liệt bỏ tay ra, thật thần kỳ, vết bớt đen đã hoàn toàn biến mất, nhưng khuôn mặt nàng lại như bị phỏng, da đỏ rực nhăn nheo. Hắn lại lấy một miếng Dương căn quả bỏ vào miệng nàng, Tố Vân vô thức nuốt xuống.

Tiểu Yên đứng ngoài quan sát, mắt mở to, mồm há hốc. Mẹ nàng như lột xác thành người khác, làn da dần trở nên trắng hồng, nửa khuôn mặt bị tiên khí làm bỏng từ từ lành lại, vết bớt không còn, mẹ hình như còn trẻ lại, nhìn như cô gái đôi mươi.

Chu Cương Liệt quan sát biến hóa của Tố Vân, gật đầu hài lòng, hắn không sai, Tố Vân là một mỹ nhân xinh đẹp không kém Kiều Anh nương tử. Khuôn mặt có nét hiền thục, yếu đuối, nũng nịu, rất hoàn hảo.

“Đại bá… người là tiên nhân sao?” Tiểu Yên níu tay hắn hỏi.

“Đúng vậy, ta là tiên nhân.” Chu Cương Liệt cười hiền xoa đầu nàng.

Tố Vân tới trước gương, nhìn cô gái trẻ đẹp phản chiếu trong gương, nàng đưa tay sờ sờ mặt, “Đây là mình sao?” Nàng vẫn không tin, mọi thứ như giấc mơ, nàng sợ thức dậy sẽ biến mất.

“Không phải mơ đâu, là thật, ta đã chữa trị khuôn mặt nàng trở nên xinh đẹp rồi, còn trẻ ra nữa.” Chu Cương Liệt bước tới đặt lên vai nàng. Tố Vân cũng không quan tâm chuyện nam nữ thụ thụ bất thân nữa, nàng oà lên khóc nức nở rồi ôm chầm lấy hắn.

“Hu hu… đội ơn đại ca… cảm ơn Chu đại ca… huynh là ân nhân, là người sinh ra muội lần thứ hai.”

Chu Cương Liệt cũng ôm nàng vào lòng, xoa mái tóc, vuốt nhẹ lưng nàng vỗ về. Cặp vú to của nàng ép chặt hắn. Như cảm thấy mình quá khích, Tố Vân đỏ mặt vội buông hắn ra, Tiểu Yên cũng vui đến khóc, ôm lấy mẹ.

Hai mẹ con cùng nhau khóc, khóc cho trôi hết mọi ấm ức chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua, các nàng giờ đã được sống cuộc đời mới, không bị ai ăn hiếp, không phải chịu đói khổ nữa.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300