Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 256
Phần 256: Vượt cấp khiêu chiến

Dân chúng và tu sĩ xung quanh ngỡ ngàng xôn xao chỉ trỏ bàn tán, ở Vân Lăng thành này ai mà không biết uy danh thiếu chủ Lăng Bưu, tên phú nhị đại này tư chất tu luyện thì ngu dốt nhưng lại rất được cưng chiều, bởi vậy luôn tỏ ra hống hách không xem ai ra gì.

Gia chủ Lăng gia đã cho một hộ vệ cấp hóa Thần sơ kỳ theo bảo vệ hắn, từ đó hắn càng phách lối hơn, những hành động khi nam bá nữ thường xuyên diễn ra.

Nhưng đây là quần đảo Vân Lăng, Lăng gia là thổ hoàng đế đưa ra luật lệ ở đây nên mọi người đều nhắm mắt làm ngơ mọi chuyện tên con ông cháu cha này làm. Thế mà hôm nay tên bại gia tử này giữa đường bức hiếp nữ nhân lại bị người ta đánh, cả hộ vệ cũng không bảo kê nổi.

Nam tử trẻ tuổi kia phủi phủi tay, đi đến bên cạnh mỹ nữ áo vàng kia cười gãi đầu nói.

“Lãnh cô nương không sao chứ? Xin lỗi ta thất trách để cô nương bị ác đồ trêu chọc rồi.”

Nữ tử xinh đẹp khẽ mỉm cười lắc đầu, cách nói chuyện dịu dàng ân cần khác hẳn với thái độ lúc nãy đối với tên Lăng Bưu kia.

“Đa tạ Lâm thiếu hiệp, ta không sao.”

“Đừng khách sáo, ở đây có tửu lâu, chúng ta vào ăn một bữa rồi đi tiếp, ta mời.” Thiếu niên họ Lâm kia chỉ tay vào tửu quán nơi Chu Cương Liệt đang ngồi.

“Được.” Nàng ung dung gật đầu bước vào trong, khoảnh khắc nàng đi lên lầu, đám nam nhân bên trong ngơ ngẩn trước vẻ đẹp thanh lệ xuất trần của nàng, cũng rất ngạc nhiên khi hai người này vừa đập quý công tử Lăng gia không rõ sống chết ngoài kia mà vẫn nhàn nhã ngồi ăn uống cho được.

Chu Cương Liệt nheo mắt nhìn, cô nàng họ Lãnh này rõ ràng là Địa Tiên sơ kỳ, lại giả vờ yếu đuối nhu thuận như vậy là ý gì? Hắn bưng ly rượu lên uống tiếp tục quan sát.

Hai con người ở bàn bên kia ăn uống trò chuyện hết sức bình thường, tên nam tử họ Lâm kia có vẻ hơi nhát gái, nói một hồi lại ấp úng gãi đầu làm Lãnh cô nương này cười khúc khích mãi thôi, hai anh chị này mập mờ ra dáng tình lữ đang tìm hiểu nhau lắm.

Tên Lâm thiếu hiệp này cũng rất ra dáng nam tử đỉnh đạc, Lạc Thủy ngồi gần hắn thường xuyên sẽ bị mấy tên nam nhân trong quán ngó trộm nhưng tên này thì chưa nhìn qua lần nào, thậm chí khi nói chuyện với vị mỹ nhân họ Lãnh trước mặt ánh mắt hắn vẫn chỉ có ý thưởng thức hoàn toàn không có chút dục vọng nào.

Cô gái áo vàng kia cũng vừa nói chuyện vừa quan sát tên này, dường như rất hài lòng trước biểu hiện không háo sắc của hắn.

Chu Cương Liệt nhấp ngụm rượu bĩu môi, thấy gái đẹp mà cu không cửng thì chỉ có thể là thầy chùa hoặc thái giám thôi.

“Rầm rập… ầm…” âm thanh bước chân dồn dập, tiếng đạp mạnh vang lên, một trung niên có vẻ mặt bảy phần giống tên Lăng Bưu lúc nãy, có thêm hàm râu dê, mặc áo như viên ngoại dẫn đầu một đám người xông vào tửu lầu.

“Là ai, tên súc sinh nào dám phế đi con trai cưng của ta? Mau bước ra chịu chết.” Người trung niên này đá cái bàn gần đó quát lớn.

Một tên mặc đồ gia đinh cầm gậy nhìn bao quát đại sảnh rồi chỉ vào đôi nam nữ nọ.

“Lão gia, là tên đó, nô tài thấy rõ ràng hắn đấm Hắc hộ vệ ngất xỉu, sau đó còn đánh vào bụng công tử làm cậu ấy vỡ cả đan điền.”

Gã trung niên này là Lăng Phục, gia chủ Lăng Gia hiện tại, cũng là cha của tên Lăng Bưu vừa bị đánh lúc nãy, ông ta tiến đến trước bàn của hai người họ Lâm nhìn chằm chằm.

“Bây đâu, giết tên này, còn tiện nhân này bắt về làm thiếp hầu cho con trai ta.” Ông ta vỗ lên một phát, cái bàn nát vụn, hai người đang ngồi lùi ra sau.

Khách nhân trong tửu lầu chạy tán loạn sợ bị ăn đòn oan, tiểu nhị với chủ quán thì khổ không sao tả xiết, con mẹ nó đã gây chuyện đánh con của Lăng thành chủ còn vào đây ăn uống làm gì để giờ phá tan quán của họ.

Hai tên hộ vệ cấp bậc hóa Thần sơ kỳ và trung kỳ từ sau nhào đến, một tên cầm côn thép, tên kia dùng song trảo. Chân khí mạnh mẽ đàn áp khiến bàn ghế xung quanh vỡ vụn, côn thép mang theo hoả diễm bùng cháy đập đến, song trảo bốc khói xanh chứng tỏ chứa đầy kịch độc nhắm vào yết hầu của nam tử họ Lâm.

“Lãnh cô nương xin hãy lùi ra, ta có thể tự mình giải quyết.” Lâm thiếu hiệp này ngăn cản khi vị mỹ nhân áo vàng định ra tay, hắn cười rất tự tin từ nhẫn trữ vật rút ra một thanh trọng kiếm điêu khắc rất hoàn mỹ.

Nàng kia nghe vậy cũng không xông lên nữa, dịu dàng khép nép đứng một bên quan sát, nàng ngó qua góc bên cửa sổ, khách nhân đã rời đi hết chỉ có đôi nam nữ kia vẫn ngồi tại chỗ uống rượu thản nhiên xem kịch.

Chu Cương Liệt đang rất bất mãn, lúc nãy dưới kia thì bị tên trẻ tuổi này hớt tay trên thể hiện, giờ kẻ địch hùng mạnh ập tới tưởng sẽ khiến Lâm thiếu hiệp này chùn bước nhưng không, hắn vẫn tỏ ra anh hùng muốn cân hết.

“Hừ, để ta chờ đến lúc ngươi bị đập cho ra bã xem còn thích thể hiện nữa không, lúc đó ta sẽ đứng ra ứng cứu mỹ nhân, haha”. Hắn thầm nghĩ, tên gia chủ kia là Tán Tiên sơ kỳ, họ Lâm này chỉ là hóa Thần sơ kỳ nếu vị mỹ nhân họ Lãnh này không cứu giúp thì trước sau gì cũng ăn hành.

Lâm thiếu hiệp tay cầm trọng kiếm đón đỡ hai đòn công kích của hai tên hộ vệ, thân pháp của hắn hết sức ảo diệu né được độc trảo, dù chỉ là hóa Thần sơ kỳ nhưng đối diện với hai hóa Thần bên địch cũng không ngần ngại gì.

“Xích Diễm Lục Hợp Kiếm kỹ”, hắn vung tay quay cuồng, thanh trọng kiếm nặng nề lại như bay múa trong tay, sáu luồng kiếm ảnh sắc bén xuất hiện sau lưng.

“Hồn Kiếm Lục Hợp Trảm”, Lâm thiếu hiệp quát lớn, kiếm trong tay và cả sáu luồng kiếm ảnh sau lưng điên cuồng chém, mỗi giây có thể vung ra cả chục đòn, kiếm khí như mưa bay về phía hai tên hộ vệ kia.

Chúng hoảng hốt lập hộ tráo chống đỡ, nhưng trước khí thế áp đảo của hàng ngàn kiếm nhận, hộ thể nhanh chóng bị trảm nát, hai tên bị chém như cái mền rách bay ngược nằm bất động.

Chu Cương Liệt rất bất ngờ trước thực lực của tên họ Lâm này, đánh với hai đối thủ còn vượt cấp thế mà vẫn chiếm thượng phong, quả là thiếu niên anh tài.

“Đồ vô dụng, nuôi các ngươi thật uổng phí.” Lăng Phục tức đến râu tóc dựng ngược.

“Tiểu tử ngươi có chút bản lĩnh, vậy để ta phế ngươi, không thể để ngươi còn sống rời đi được.” Ông ta bộc phát tu vi, bản thân là gia chủ một thế lực, vốn không muốn ra tay với hậu bối sợ người ta cười mình lấy lớn hiếp nhỏ, nhưng tên thiếu niên này có thể dễ dàng vượt cấp hạ được hai hóa Thần, đây là điều chỉ có thiên kiêu các tông phái ở Thập Vương Thành mới làm được, hôm nay đã kết thù thì phải giải quyết nhanh gọn tránh hậu họa về sau.

Lăng Phục tập trung vào Lâm thiếu hiệp đang nâng kiếm cảnh giác nhìn mình, uy áp Tán Tiên sơ kỳ đổ xuống như thác khiến vị thiếu niên này suýt ngã quỵ. Nhưng là đại trượng phu đội trời đạp đất sao có thể chỉ vì bị uy áp mà quỳ xuống, bằng ý chí quật cường hắn vẫn đứng hiên ngang chống kiếm xuống nhìn chằm chằm tên gia chủ kia.

Lãnh cô nương bên này nắm chặt nắm tay nhiều lần muốn đến giúp nhưng nhìn vào đôi mắt đầy kiên cường của thiếu niên ấy lòng nàng lại run lên tiếp tục quan sát.

“Hừ, là ngươi ép ta, Liệt Hoả Thiên Thần Biến.” Thiếu niên họ Lâm quát lớn, gân xanh nổi lên, cơ bắp hắn căng phồng rách cả áo, tóc xõa tung đổi dần sang màu đỏ, dưới ánh mắt muốn lòi ra của Lăng Phục và mấy tên hộ vệ ở sau, tu vi chỉ mới hóa Thần sơ kỳ bỗng chốc kéo căng lên trung kỳ, rồi hậu kỳ mới dừng lại.

Lâm thiếu hiệp đứng trên trọng kiếm phóng lên thiên không, hai bàn tay hắn xuất hiện hai luồng hoả diễm một xanh một đỏ bao bọc nắm đấm.

“Trò trẻ con, dù người có là hóa Thần hậu kỳ thì sao? Có thể đánh lại Tán Tiên như ta hả? Dám vô cớ phế đi con trai ta, hôm nay ta sẽ xé xác ngươi treo lên Vân Lăng Thành để người người chiêm ngưỡng.” Lăng Phục rút trường thương, mũi thương ẩn chứa hàn băng lạnh lẽo xông lên trời.

“Hừ, Lăng Bưu giữa đường bức hiếp nữ tử, muốn chém giết người vô cớ, ta đánh hắn có gì là sai, dung túng cho con cháu làm xằng làm bậy, đây là luật lệ công chính của Lăng gia các ngươi hay nói đó sao? Ta khinh, lão cẩu, đỡ lấy.”

Hai nắm tay hoả diễm của thiếu niên chắp lại, hai ngọn lửa đan xen dung hợp vào nhau tạo thành ảo ảnh một con phượng hoàng nhỏ trong lòng bàn tay, sức nóng khiến người ta khiếp sợ.

“Trò lừa bịp lố lăng, Bàn Xà Thất Thương.” Lăng Phục vung hàn băng thương trên tay bay múa, ảo ảnh bảy con rắn bằng băng giá há mồm như chậu máu muốn nuốt lấy bóng dáng địch nhân phía trước.

“Hoả Linh Phượng Hoàng Nộ”, Lâm thiếu hiệp vung tay ném con phượng hoàng lửa về phía bảy con rắn đang xông đến, khi hai bên chạm nhau, một vụ nổ kinh thiên vang lên trên không trung, ánh lửa rợp trời hồng, sức công phá kinh khủng, may mà không đánh dưới đường phố nếu không sẽ là một tràng hạo kiếp cho toà thành này.

“Không thể nào, sao một hóa Thần nhãi nhép như hắn lại có lực lượng kinh khủng đến vậy?” Lăng Phục không tin vào mắt mình, cây thương pháp bảo cấp hóa Thần của ông ta đã vỡ nát.

“Đỡ này, lão già.” Lâm thiếu hiệp bỗng chốc xuất hiện sau lưng trong sự bất ngờ của tên gia chủ Lăng gia, hai nấm đấm tràn ngập hoả diễm đánh liên tiếp từng quyền vào người lão ta.

Lăng Phục bất ngờ khinh địch không kịp trở tay bị dính liên tiếp mấy đòn thổ huyết rơi xuống đất.

Dân chúng, tu sĩ, đám hộ vệ trợn tròn cả mắt, đây là lần thứ bao nhiêu họ bất ngờ rồi không nhớ, ngay cả người vốn bình tĩnh như Chu Cương Liệt cũng ngạc nhiên không thôi.

Một thiếu niên tu vi hóa Thần sơ kỳ lại có thể vượt cả một đại cảnh giới đánh cho một Tán Tiên sơ kỳ te tua đến như vậy, các thiên kiêu của đại giáo Thập Vương Thành liệu có làm được?

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300