Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 125
Phần 125: Hồng hoàn của quốc sư

Lúc hắn bước vào, Đãng Hồng Trần đang tập trung nghiên cứu cuốn Tu tiên chi lộ bí điển say sưa. Thấy tình lang xuất hiện, nàng vội buông sách đứng dậy, theo thói quen nhào vào lòng hắn.

Cô nàng quốc sư này như một thiếu nữ lần đầu biết yêu, rất quấn người, có cơ hội là sẽ ôm chặt lấy tình lang, đeo bám như gấu túi.

“Ngoan, nàng thật chăm chỉ tu luyện, muốn nhanh chóng thành tiên sao?” Hắn vuốt ve gò má của nàng âu yếm hỏi.

“Người tu hành ai mà không mong thành tiên chứ.” Đãng Hồng Trần trả lời.

“Thành tiên có gì tốt, ở dưới phàm gian Địa Tiên được coi như đứng đầu cả giới, đi đâu cũng được trọng vọng kính phục, phi thăng thành chân tiên, nếu phục vụ cho Thiên Đình thì cũng chỉ là tầng cấp thấp, đủ thứ luật lệ gò bó, nàng thấy ta không, dù là Tiên Thiên Chân Tiên, được mời lên Thiên Đình nhưng ta vẫn khước từ để tự do du ngoạn.”

Chu Cương Liệt ôm lấy nàng, ngồi xuống kể cho nàng nghe một số luật lệ của tiên giới, nào là bị hạn chế tự do, đủ thứ ngăn cấm, phải làm việc dưới trướng người khác, nếu đã gia nhập Thiên Đình mà bỏ đi thì sẽ bị ghép tội truy bắt xử phạt.

Đãng Hồng Trần nghe xong, lòng muốn thăng tiên dao động, nàng cũng là người thích tự do, không muốn bị gò bó ép buộc.

Yêu Dục xuất hiện, khoanh tay giải thích: ‘ ký chủ có một số sai lầm khi nhận định tiên giới rồi, ngài xem nhiều phim về thiên đình ở kiếp trước quá nên lẫn lộn giữa phim và Địa Tiên giới hiện nay.

Ở Địa Tiên Giới, đúng là Thiên Đình có nhiều luật lệ hà khắc, nhưng cũng khác với kiếp trước, Thiên Đình hiện nay không cấm người dưới trướng yêu đương kết hôn, chỉ cần không vì tình cảm làm tổn hại đến lợi ích, đến Thiên Đế còn có Thiên Hậu của mình thì sao mà cấm đoán ai được.

Ở Địa Tiên Giới thì Thiên Đình chỉ là một trong nhiều thế lực cấp tiên giai, các thế lực khác Tây Phương Giáo, Xiển Giáo, Nhân Giáo, Đạo Giáo, cùng nhiều tông giáo nhỏ cũng đua nhau phát triển. Ngoài ra còn có các tộc khác hùng bá các phương như Yêu tộc, Vu tộc, Long tộc cai quản biển cả, Minh Quỷ tộc cai quản địa ngục, có các vị Tiên Chủ khác không lập giáo mà tự mình cai quản một khu, nhận hương hoả cúng bái, dạy dỗ đệ tử.

Tất cả hợp thành một chỉnh thể góp phần tạo nên giới này, Thiên Đình so ra thì chỉ là thế lực mạnh có nhiều thần tiên nhất, cũng được các Thánh Nhân trao cho quyền đứng đầu các thế lực để quản lý tiên phàm. Thời đại Thánh Nhân không ra mặt thì Thiên Đình chịu trách nhiệm chưởng quản tam giới, chúng thần mỗi người phụ trách một công việc để duy trì trật tự các nơi.

Nên tu sĩ sau khi độ kiếp thành Chân Tiên vẫn sẽ tự do, nếu chọn gia nhập thế lực như Thiên Đình hay bất cứ nơi nào chỉ cần đến để xin, có chấp nhận hay không là ở các thế lực.

Còn nếu không thích, cứ tự do trở thành một tán tu, chỉ cần đáp ứng một luật chung, trên Chân Tiên không được tham dự vào việc nhân gian, nếu đã đạt tới Chân Tiên sống bình thường thì không sao, nhưng dùng sức mạnh Chân Tiên tạo sát nghiệp, thay đổi triều đại hoặc thế cục hạ giới sẽ bị chấp pháp Thiên Đình hạ xuống trừng phạt.’

Chu Cương Liệt ngồi nghe Yêu Dục nói một tràng, kiến thức thu được khiến hắn hiểu rõ hơn về tiên giới. Thì ra khác xa với tưởng tượng của hắn như vậy. Hắn cũng đem những gì mới nghe nói lại cho Đãng Hồng Trần.

“Vậy nếu thiếp độ kiếp thành Chân Tiên có thể ở lại phàm gian, nhưng phải rút khỏi Sở quốc không tham gia chính sự nữa?”

“Đúng vậy, trừ phi tu sĩ phàm giai chủ động khiêu khích tấn công, nếu không nàng cũng không thể tự tạo sát nghiệp giết chóc, bằng không sẽ bị kết tội.” Hắn gật đầu.

“Thiếp biết rồi, bây giờ thiếp chỉ là Địa Tiên sơ kỳ, đến lúc độ kiếp cũng còn xa lắm.”

Chu Cương Liệt nhìn lên đầu quốc sư, cười cười gian xảo trờ mặt tới, “Nè, ta mới nghiên cứu ra một công pháp song tu, nàng có muốn cùng ta tu luyện hay không?”

“Chàng… chàng nói gì vậy, ngượng chết.” Đãng Hồng Trần nghe tình lang nói tới song tu, xấu hổ che mặt đi.

“Ta với nàng cái gì cũng đã làm hết rồi, chỉ còn bước cuối cùng thôi, ngoan, chiều ta đi mà, song tu với ta nàng sẽ nhanh chóng tăng tiến tu vi hơn.” Hắn nhỏ giọng dụ dỗ.

“Nhưng, nhưng mà… thiếp không biết đâu.” Đãng Hồng Trần điểm dâm dục đã đạt 50, nghe hắn ngọt ngào năn nỉ, nàng xiêu lòng, đúng vậy, hai người ngoài trừ chuyện đó thì cái gì cũng làm rồi, nàng còn bú cái đó của Chu lang nữa, còn gì mà phải ngại.

“Ưm, thiếp chịu là được chứ gì, đồ dâm tặc.” Nàng ậm ừ gật đầu đồng ý. Chu Cương Liệt vui vẻ hôn lên môi nàng, đè nàng xuống giường.

Quần áo hai người nhanh chóng bay tá lả, hai thân thể trần truồng ôm chầm lấy nhau. Hắn quen thuộc hôn lên khắp cơ thể nàng, từ môi, má, cổ, xương quai xanh, ngực, núm vú, eo, đùi, chân, từng ngón tay ngón chân không đâu không bị hắn hôn hít bú liếm.

Chu Cương Liệt nâng hai chân quốc sư tách đùi ra, âm đạo tuyệt đẹp phô bày toàn bộ, lông mu dày rậm đen nhánh, hai mép môi hồng hào, cái hột le khá lớn cứng ngắc, lưỡi hắn quét dọc khe lồn, ngậm lấy hột le mà nút.

“Ân… hức… a… Chàng làm thiếp phê quá… chỗ đó nhạy cảm lắm.” Đãng Hồng Trần tay ghì lấy đầu hắn ấn vào.

Lưỡi hắn tiếp tục xâm nhập khe động, thọc vào lỗ thịt ra sức hút, âm tinh của nàng bị hắn hút ra, cái lưỡi dài thì chọc ngoáy khiến nàng tê tái, chốc lát nàng đã đạt cực khoái, Chu Cương Liệt uống sạch nước dâm nàng tiết ra.

Kế tiếp hắn nằm thoải mái tận hưởng, Đãng Hồng Trần cúi đầu tay nắm lấy dương vật to tổ chảng mà ra sức liếm láp, miệng nàng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi đá nhẹ lên lỗ đái của hắn, tay bên dưới bóp lấy hai hòn dái mân mê.

Nàng cố gắng nuốt cặc hắn xuống sâu tới cổ họng rồi nhả ra, cứ thế đầu nàng nhịp nhàng lên xuống. Chu Cương Liệt cũng quay nàng lại, hai người ở tư thế 69 bú liếm cho nhau.

Quốc sư cong người rên rỉ vì cái lưỡi điêu luyện của Chu lang, nàng cũng đáp lại bằng cách bú cặc nhiệt tình hơn.

Lát sau, hai người cùng lúc lên đỉnh, cặc hắn giật giật bắn tinh ra khắp mặt mũi và ngực của nàng, Đãng Hồng Trần vui vẻ liếm láp nuốt xuống thứ chất nhờn ngon lành ấy.

“Lên đi Chu lang, thiếp trao thân cho chàng đó.” Nàng nằm ngửa tư thế khêu gợi dạng háng ra mời gọi.

Chu Cương Liệt hài lòng khẽ bóp vú nàng, hắn đưa tay xoa lên gò mu, trêu đùa chùm lông rậm của nàng, rồi chìa dương căn đến, vạch hai mép môi của nàng ra, nhắm chuẩn vào lỗ thịt hồng hào đang khép mở mời gọi mà đâm vào.

Lần đầu tiên nàng bị thứ to dài đến vậy xâm nhập tiểu huyệt, Đãng Hồng Trần cảm thấy hơi thốn, âm đạo phải nong rộng ra mới chứa được.

Hắn từng tấc một từ từ tiến tới, động huyệt của nàng khít chặt như muốn bóp dẹp cặc hắn, rồi hắn bất ngờ dập mạnh một cái, đầu khấc xuyên phá lớp màng trinh mỏng manh mà đâm vào.

“Hừ… a… ân…” Đãng Hồng Trần hơi nhíu mày, tay nắm chặt lại. Dưới nơi kết hợp của hai người có một tia máu rỉ ra nhỏ xuống ga giường minh chứng cho tấm thân xử nữ của quốc sư đã kết thúc.

Nàng cảm nhận thứ to dài đó đang nằm đầy ắp trong huyệt dâm, cơn đau nhanh chóng qua đi, nàng ngước mặt kề môi lên đòi hỏi. Chu Cương Liệt cũng đưa môi đến, lưỡi hai người quấn giao, nút lấy nhau, ở phía dưới hắn từ từ đẩy hông nhấp vào.

“A… ân… thiếp cảm nhận được chàng bên trong thiếp rồi, thiếp hạnh phúc lắm, trao thân cho chàng là quyết định đúng nhất của thiếp, yêu thiếp đi, đâm mạnh vào đi, thiếp ngứa quá, muốn chàng đút mạnh hơn nữa… ưm… ư…”

“Haha, nàng còn nói ta dâm tặc, xem ai lại nứng đến mức đòi hỏi ta kìa, nói xem, nàng có phải dâm nữ không quốc sư.” Hắn cười lớn dụ dỗ nàng, bên dưới dập nhanh mạnh hơn nữa.

“Hức, tại chàng hết đó, thiếp dâm với chàng còn không được sao? Đút vào đi, thiếp nứng…”

Hai người kết hợp một chỗ, âm đạo nàng khít chặt co bóp khiến hắn suýt thì ra sớm, hắn đẩy nhanh tốc độ, nắc như một cái máy, Đãng Hồng Trần bên dưới có khi nào được sướng khoái như vậy, cong người hứng chịu từng cú dập.

“Á… ứ… thiếp sướng… thiếp phê quá… chàng chơi giỏi quá… thiếp… raaaaa…” Nàng cong người lên đỉnh, âm tinh tiết ra.

Chu Cương Liệt tiếp tục đè nàng ra mà dập, hắn đổi đủ loại tư thế, vừa chơi lỗ lồn, vừa nút lưỡi, lại còn thấm lấy ngón tay đút vào cúc hoa của nàng, ban đầu nàng còn xấu hổ, nhưng cảm giác âm đạo bị chơi, lỗ nhị phía sau ngón tay ra vào khiến nàng dần đê mê.

Nàng ra thêm hai lần thì hắn mới tới đỉnh, dương vật chạm vào tử cung, từng dòng tinh nóng hổi đặc sệt bơm vào người nàng.

“Nóng quá, chàng ra nhiều như vậy, đầy cả lồn thiếp rồi.” Nàng bị hắn dạy nói mấy lời dâm tục, cũng ậm ờ nghe theo.

Chu Cương Liệt tiếp tục lật Đãng Hồng Trần bò sấp lại, mông đưa lên, hắn vuốt ve, ngón tay ra vào lỗ đít nàng, rồi chen cặc vào, lúc đầu nàng chưa quen, la oái oái vì thốn, nhưng vì thương người yêu nên cố nhịn, lát sau khi đã quen với việc con cặc trong đít mình, quốc sư tê tái sướng khoái đến mặc kệ thân phận mà rên la ỉ ôi.

Cuộc hoan lạc kết thúc khi hai lỗ của nàng bị bắn đầy tinh, nàng nằm ngậm lấy cặc tình lang mà bú cho sạch.

“Không ngờ chuyện này lại sướng đến vậy, thiếp nghiện nó mất thôi, ưm… chụt…” Đãng Hồng Trần được một lần tưới tắm biết sự sung sướng của tình dục, nàng mê mẩn liếm láp con cặc không muốn buông.

“Nàng đã thích, vậy thì làm tiếp thôi.” Chu Cương Liệt chồm dậy bế lấy nàng, hắn truyền cho nàng tâm pháp của Âm Dương Hợp Hoan Công, sau đó hai người lại quấn lấy nhau vừa địt vừa tu luyện. Nàng được nếm trải từng kiểu chơi, từng tư thế mới lạ. Nàng hoảng hốt hét ầm lên khi thấy hắn mọc ra thêm hai con cặc dài như xúc tu.

Hắn quấn lấy nàng, thông hai lỗ cùng lúc, cái thứ ba nhét vào miệng, Đãng Hồng Trần bị ba con cặc quần cho tơi tả, âm tinh tuông trào liên tục, hắn cũng lần lượt xuất ra, tắm cho nàng trong tinh dịch.

Đến gần sáng, Đãng Hồng Trần thân thể rã rời nằm xụi lơ, dù có là Địa Tiên nhưng bị vị tình lang gia súc này chơi như vậy cũng khiến nàng hết sức.

Chu Cương Liệt giúp nàng dọn dẹp căn phòng lầy lội, số dâm dịch được tưới vào ba cây tiên.

Hôn lên môi nàng, hắn nhẹ nhàng đắp chăn rồi rời đi, quốc sư cười thỏa mãn nhắm mắt ngủ ngon.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300