Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 132
Phần 132: Chặn đường cướp của

Sáng sớm, Chu Cương Liệt dẫn theo Hi Nguyệt khăn gói ra khỏi Thành Đô, hướng phía Tây mà đi tới.

Hắn áp chế tu vi ở mức Tán Tiên sơ kỳ, cùng Hi Nguyệt bay tà tà vừa đi vừa thăm thú ngắm cảnh, gặp vài người dân khổ sở lại mở lòng tặng tiền bạc hoặc cứu chữa bệnh tật.

Hi Nguyệt ngoan ngoãn đi bên cạnh, cùng sư phụ cứu nhân độ thế. Đến buổi chiều, khi hai người đã rời xa Thành Đô hơn trăm dặm, đang bay ngang qua một vùng rừng núi vắng vẻ.

“Vèo”, một quả cầu lửa nóng bừng từ phía sau bay tới, Chu Cương Liệt vội kéo Hi Nguyệt lách người né tránh.

“Các hạ là ai? Sao lại tấn công ta?” Hắn hướng lão già đầu hói khuôn mặt nhăn nhóm vừa tập kích quát lên.

“Hừ, các ngươi còn chờ gì nữa, ra đây đi.” Lão già hô lên, từ hai phía khác lại có một lão già râu dài ngang ngực khuôn mặt nghiêm nghị và một lão thái bà chống gậy xuất hiện, bao vây hắn từ ba hướng.

“Haha, Hi Nguyệt ơi là Hi Nguyệt, ta đã nói, tiện nhân nhà ngươi không thể thoát khỏi tay ta đâu, còn không quỳ xuống bò đến đây, làm tình nô của bổn thiếu gia.” Một giọng nói khiến Hi Nguyệt cả đời căm ghét vang lên sau lưng lão già đầu hói.

Hi Nguyệt mặt lạnh tanh liếc mắt, “Thái Phiên, phế vật nhà ngươi giữ được một mạng còn chưa biết sợ, lại dám ở đây phục kích sư đồ chúng ta?”

Không sai, ba lão già bao vây Chu Cương Liệt chính là Thái Kính Bằng, Hướng Thừa Thiên và Phi Nhạn bà bà, bọn chúng ở ngoài thành chờ đợi, cho tai mắt canh chừng, lúc sáng thấy Chu Cương Liệt dẫn theo Hi Nguyệt bộ dáng muốn rời đi, chúng liền theo sát ở sau.

Vì sợ đây là bẫy nên chưa dám manh động, nhưng khi thấy Chu Cương Liệt tác phong như ngày thường, khắp nơi cho tiền, chữa bệnh giúp đời, vừa đi vừa ngắm cảnh, không hề có biểu hiện gì là bẫy rập nên chúng mới phục kích tại đây hòng giết người đoạt bảo.

“Không nói nhiều, ngươi dám chen vào làm hỏng kế hoạch của bọn ta, mau giao Hi Nguyệt ra đây, bản thân quỳ xuống dâng hết tài sản, bọn ta sẽ cho ngươi chết toàn thây.” Thái Kính Bằng khoanh tay cười nhẹ nói.

“Dựa vào cái gì ta phải nghe theo các ngươi?” Chu Cương Liệt nghiêng đầu hỏi.

“Dựa vào chúng ta có ba Tán Tiên trung kỳ, ngươi một tên Tán Tiên sơ kỳ không phải đối thủ, chỉ cần một trong ba người chúng ta cũng đủ giết ngươi hàng chục lần.” Phi Nhạn bà bà tiếp lời.

“Đừng nói nhiều, giao ra toàn bộ bảo vật trên người thì còn chết thoải mái, nếu ngươi còn cứng đầu thì ta sẽ cho ngươi thấy sống không bằng chết là thế nào.” Hướng Thừa Thiên cười tham lam, vẻ mặt ác liệt.

“Hi Nguyệt, ngươi dám ở trước bao nhiêu vạn người sỉ nhục chặt chân cắt tai ta, ta muốn đem ngươi về, sau khi chơi chán ta sẽ chặt cụt tứ chi ngươi, lột ngươi trần truồng treo trước cửa Thái gia để bọn chúng biết đắc tội với Thái Phiên ta hậu quả như thế nào.” Thái Phiên ánh mắt nhìn nữ tử áo trắng đầy oán độc, hắn tâm tính vặn vẹo cực điểm.

Hướng Bá Long và Hàn Quốc Cựu đứng xa quan sát, được mấy hóa Thần bảo vệ, trận chiến của Tán Tiên cơ bản họ không cần xen vào.

“Bảo vật gì? Ta chỉ là một Tán Tiên không thân thích, không quan hệ, ngao du đó đây cứu giúp phàm nhân, các ngươi đám già này lại đi chặn đường cướp của, ta không có bảo vật gì đâu.” Chu Cương Liệt khẽ lùi lại, giả vờ sợ sệt nói.

“Ngươi tưởng qua mắt được ta? Hai thanh bảo khí cấp Tán Tiên ngươi đưa Hi Nguyệt và công chúa Nguyệt Nga sử dụng, một tên Tán Tiên sơ kỳ như ngươi làm sao xứng đáng giữ chúng, mau giao ra.” Phi Nhạn bà bà miệng hơi móm nói.

“Ngươi trong chưa đầy một tháng có thể khiến tiện nhân Hi Nguyệt và công chúa từ Nguyên Anh trung kỳ đột phá đến hóa Thần, người tu hành bình thường không thể có tốc độ thăng cấp nhanh như vậy, ngươi là có bí quyết, đan dược hay bảo vật gì mau giao ra đây.” Thái Kính Bằng chìa tay ngoắc ngoắc.

“Nói nhiều với kẻ sắp chết làm gì? Cùng xông lên, không cho hắn cơ hội nào thoát thân.” Hướng Thừa Thiên nói ít làm nhiều, thủ thế chuẩn bị tấn công.

Ba người gật đầu, công kích phô thiên cái địa tuông ra ập đến, bọn chúng không cho con mồi bất cứ cơ hội nào để giãy giụa, quả nhiên là một đám rất quen thuộc với chuyện cướp bóc.

Thái Kính Bằng triệu hồi hàng loạt hoả diễm ngập trời đủ loại màu sắc, Hướng Thừa Thiên vung đại đao tạo thành hàng trăm luồng đao khí bủa vây, Phi Nhạn bà bà vung tay hàng loạt hạt mưa rơi xuống đông thành băng nhọn.

Công kích từ tứ phía ập vào, Chu Cương Liệt như không còn cơ hội phản kháng, “Ầm ầm”, chỗ hắn đứng nổ tan tành, ba kẻ kia chắc chắn pha này tên kia không chết cũng trọng thương, nhưng khi bụi mù tán đi, lộ ra thân hình người đàn ông vẫn đứng hiên ngang, Hi Nguyệt bên cạnh được một vòng quang tráo bao bọc, hai người đều không có một vết trầy.

“Là các ngươi tấn công ta trước đấy nhá.” Chu Cương Liệt đảo mắt, cười tà đạo khiến mọi người xung quanh nổi da gà.

“Chắc là pháp bảo phòng ngự nào đó, lên, dùng toàn lực đi.” Thái Kính Bằng lại mở đầu công kích, vận hết chân khí hình thành hoả cầu như mặt trời lớn nóng rực ném đi, Hướng Thừa Thiên vung đao lên, thanh đại đao biến lớn mấy chục thước chặt về phía trước, Phi Nhạn bà bà ngưng tụ hơi nước đóng băng thành một thanh chiến mâu mang sát khí đâm trực diện.

Khi ba đòn đánh toàn lực tới gần người, Chu Cương Liệt khẽ phất tay, trong ánh mắt như muốn lòi ra của ba lão già và toàn bộ người chứng kiến, ba đòn đánh tưởng chừng dễ dàng giết chết Tán Tiên lại như giấy mỏng bị hắn gạt sang một bên, ba đòn đánh tán đi hủy diệt một mảng rừng núi bên dưới đủ thấy coonh kích này khủng bố đến bao nhiêu, thế mà bị tên “Tán Tiên sơ kỳ” kia gạt bỏ.

“Không ổn, hắn ẩn giấu thực lực, mau rút, mạnh ai nấy chạy.” Thái Kính Bằng rất dứt khoát, biết đã tính toán sai lầm chiến lực của đối thủ, hắn nhanh chóng quay đầu chạy, mặc kệ luôn cháu mình và thủ hạ đồng bạn. Những người kia cũng nhanh chóng tản ra, mỗi người một hướng đào thoát.

“Muốn giết ta đoạt đồ, muốn làm nhục đệ tử của ta mà còn mong chạy thoát?” Chu Cương Liệt thở ra một hơi.

“Định.” Toàn bộ người ở đây, từ ba lão tổ, đám con cháu lẫn những hộ về, khách khanh đều bị định trụ tại chỗ, giãy giụa cỡ nào cũng không thể thoát. Một cỗ khí tức kinh khủng bao phủ lấy họ khiến tất cả đứng không vững té xuống đất, quỳ rạp không ngẩng đầu lên nổi.

“Hắn không phải Tán Tiên, là… là Địa Tiên… trời ơi…” Phi Nhạn bà bà cố sức hét to.

Nghe bà ta nói, những người ở đây sống lưng phát lạnh, tiêu thật rồi, họ đã làm gì, phục kích bao vây đòi cướp của giết người một vị Địa Tiên, còn nhục mạ mắng chửi, mạng họ tàn rồi.

“Tiền… tiền bối… ngài là người nhân đức, đại nhân đại lượng không trách cứ tiểu nhân, chúng tôi không biết nên mới mạo phạm ngài, xin tiền bối từ bi, tha cho chúng tôi một mạng…” Thái Kính Bằng mặt dày vẫn quỳ bò xin xỏ.

“Tiền bối, tất cả chuyện này là do ba lão già đó đầu têu, xin ngài tha cho chúng ta con đường sống”, tên khách khanh đầu trọc từng theo Thái Phiên mở miệng đổ hết tội lên đầu ba vị lão tổ.

“Hùng Lão, ngươi cái đồ chết tiệt này, lại dám bán đứng ta.” Thái Kính Bằng phẫn nộ.

“Tiền bối, chúng tôi sẽ bồi thường, ngài là người đi khắp nơi cứu nhân độ thế chắc chắc cần nhiều tài lực, chúng tôi sẽ quyên góp nửa sản nghiệp, từ nay đóng cửa sơn môn không dám ra ngoài nữa, xin ngài rộng lòng tha thứ.” Phi Nhạn bà bà mặt già khú run rẩy van nài.

Hướng Thừa Thiên thì chỉ im lặng nằm đó, hắn biết hôm nay khó mà thoát chết, Địa Tiên là tầng thứ không thể nhục, họ lại làm chuyện tày trời, chỉ mong chết không liên lụy Hướng gia.

Chu Cương Liệt cười khẽ, vỗ vai Hi Nguyệt, “Muốn ta tha, ta không phải người quyết định, mạng của các ngươi do đệ tử Hi Nguyệt của ta định đoạt.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300