Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 261
Phần 261: Tiết lộ thân phận

Sáng hôm sau, Chu Cương Liệt dẫn theo Lạc Thủy trả phòng, trong ánh mắt lưu luyến của bà chủ vú bự cùng Lâm Phàm, Lãnh Nhược Hy rời đi.

Bốn người rời khỏi Vân Lăng thành sau đó cưỡi mây bay lên, Lâm Phàm đẳng cấp hóa Thần chưa thể tùy ý phi hành nên đành phải đi ké Lãnh Nhược Hy, cô nàng cũng chẳng ngần ngại ngồi sát gần tên thiếu niên khiến hắn ngượng ngùng xoay mặt đi.

Trên đầu tường, tên béo Lăng Quan cùng con trai Lăng Phục nhìn theo bốn người rời đi mà thở phào, cuối cùng cũng tiễn được tổ tông đi rồi.

“Hừm, về quản giáo kỹ tên ngu độn kia, ráng mà đẻ đứa khác để làm gia chủ, phế vật đó suýt khiến Lăng gia đi vào lòng đất rồi, đúng là sinh nhầm con báo mà.” Lăng Quan quay sang nạt con trai một trận rồi bỏ đi, Lăng Phục chỉ biết cúi đầu chịu mắng.

“Lãnh cô nương, chờ chút.” Chu Cương Liệt ngồi trên mây ngũ sắc tà tà theo sau cất tiếng gọi.

“Chu đạo hữu có chuyện gì sao?” Nàng dừng lại giữa không trung quay sang hỏi.

“Hôm qua trong thành nhiều mắt tạp nên ta không tiện nói, Lâm huynh đệ, chúng ta kết bạn với nhau ta là phận trưởng bối cũng nên có chút quà cho ngươi nhỉ.”

Nói rồi hắn lấy ra ba viên Dương căn đan và quyển tu tiên chi lộ bí điển.

“Đan dược này gọi là Thuần dương đan, công hiệu tẩy gân phạt tủy, cường hóa thân thể, loại bỏ tạp chất trong quá trình tu luyện, ngoài ra còn có thể phản lão hoàn đồng, dưỡng nhan tăng thọ mệnh.” Chu Cương Liệt một hơi nói hết công hiệu của Dương căn đan nhưng vì cái tên hơi nhạy cảm nên hắn bịa thành Thuần dương đan.

Lâm Phàm cùng Lãnh Nhược Hy càng nghe càng mở to mắt nhìn chằm chằm, trên đời lại có thứ đan dược có hiệu dụng kinh khủng như vậy? Đây nào phải phạm trù phàm đan nữa, rõ ràng là tiên đan.

“Tiền bối, thứ này quá quý giá, ta…” hắn ấp úng nửa muốn nhận nhưng lại ngại.

“Ây dà, mau cầm lấy, chúng ta đã có duyên gặp mặt, ta rất thích những người trẻ có tâm chính nghĩa và thiên phú trác tuyệt như ngươi, xem như ta bỏ vốn đầu tư cho ngươi đi.” Chu Cương Liệt dúi đan dược vào tay Lâm Phàm.

“Tên ngốc, mau nhận lấy, còn chần chừ cái gì, đó rõ ràng là tiên đan đó.” Âm thành Chân Hoàng trong nhẫn truyền âm cho hắn.

“Vậy, tiểu tử xin đa tạ Chu tiền bối.” Lâm Phàm nắm đan dược trong tay, thứ này cực kỳ tốt đối với người muốn thành đại nghiệp như hắn.

“Còn nữa, đây là Tu tiên chi lộ bí điển.” Chu Cương Liệt cầm cuốn sách trong tay, một hơi nói ra hết lai lịch cuốn sách. Lần này không chỉ Lâm Phàm hít một hơi khí lạnh mà cả Lãnh Nhược Hy cũng không còn giữ được vẻ điềm đạm bình tĩnh được nữa.

Nói giỡn hả? Ghi chép toàn bộ kinh nghiệm lĩnh ngộ của một vị đại năng đã độ kiếp phi thăng, đây là báu vật mà tất cả tu sĩ phàm giai từ thấp như Luyện khí hay cao đến Địa Tiên đều thèm muốn, chỉ một cuốn sách này đủ để khiến tất cả các môn phái đại giáo rục rịch lâm vào đại chiến máu chảy đầu rơi để tranh đoạt.

Cả Chân Hoàng trong nhẫn cũng há hốc mỏ chim. Rồi bỗng cả Lâm Phàm, Lãnh Nhược Hy và con chim trong nhẫn đều giật mình nhìn Chu Cương Liệt chằm chằm, trước tặng tiên đan, sau đưa ra quyển bí điển tu hành quý giá, đây là thứ mà một tu sĩ phàm giai đi ngao du có thể đem ra được?

“Tiền bối… người là…” Lâm Phàm hơi thở gấp gáp hỏi.

Chu Cương Liệt không nói, chỉ mỉm cười bí ẩn tay chỉ lên thiên không. Đôi nam nữ nhìn nhau, trong mắt lóe lên sự kinh khủng.

Tiên, ông ấy là Thần tiên thực sự, là kẻ đã vượt qua lạch trời, cường giả mà suốt 400 năm qua hiếm thấy khó gặp.

“Hai hôm nay tiểu nữ có lời mạo phạm lại dám xưng hô ngang hàng với Thượng tiên, mong ngài thứ lỗi.” Lãnh Nhược Hy lập tức lui ra cúi đầu hành lễ.

“Này này, đừng làm thế, không nên đa lễ, đừng gọi ta là Thượng tiên, chuyện lai lịch của ta càng nên ít người biết càng tốt, không nên nói lung tung hiểu chưa.” Chu Cương Liệt cách không nâng mỹ nhân áo vàng dậy.

Hắn nhìn Lâm Phàm, thiếu niên này không có gì là sợ hãi hay xa cách, ánh mắt hắn nhìn Chu Cương Liệt đầy hướng tới và quyết tâm bừng bừng, quả nhiên là nhân vật trẻ tuổi không tầm thường, Lâm Phàm này đang xem hắn là mục tiêu mà mình theo đuổi.

“Tốt, tiểu huynh đệ chí hướng rất khá, nói cho ngươi biết, ta dù là Tiên nhưng cũng chỉ là tầng cấp thấp nhất Tiên giai mà thôi, phía trên còn rất nhiều cấp bậc nữa, con đường tu tiên của ngươi còn dài lắm.” Chu Cương Liệt tiến đến cười lớn vỗ vai khích lệ thiếu niên nhiệt huyết.

“Cầm lấy, cuốn sách này sẽ giúp con đường phía trước của ngươi thêm suôn sẻ, ta coi trọng ngươi.” Hắn dúi luôn quyển tu tiên chi lộ bí điển vào tay Lâm Phàm.

“Đa tạ ơn điển của tiền bối, ta sẽ không để ngài thất vọng.” Hơi thở thiếu niên gấp gáp nhìn quyển sách trong tay, đây là một trong những cơ duyên lớn nhất mà hắn từng nhận được từ khi xuất đạo đến nay.

Nhìn vị mỹ nữ thon thả đang đứng nhìn với ánh mắt ước ao kia Chu Cương Liệt phì cười, nàng này chính là cũng rất muốn nhưng ngại mặt mũi không dám nói.

“Đây, xem như quà gặp mặt tặng cho Lãnh cô nương.” Hắn cũng lấy ra mấy viên Dương căn đan cùng một quyển bí điển, thứ công cụ này cua gái là số một nên hắn đã sớm chép ra cả một đống cất dành.

Ánh mắt Lãnh Nhược Hy hiện lên nét nhu hòa, thế gian mấy ai có được hạnh ngộ nhận quà từ một vị Tiên trưởng. Nàng cũng không có tỏ ra ngại ngùng gì nữa vội đưa tay cầm lấy. Chưa nói đến tiên dược quý giá, chỉ cần quyển sách trên tay đã có thể khiến Ngũ Hành Đảo thăng tiến thêm một bậc.

“Nhược Hy đa tạ Thượng tiên, về đến Ngũ Hành Đảo nhất định sẽ để đảo chủ tiếp đãi ngài chu đáo.” Nàng khẽ hạ thấp người nói.

“Đã nói đừng gọi là Thượng tiên ở hạ giới rồi mà, cứ gọi Chu tiền bối như vị Lâm huynh đệ đây là được rồi.” Chu Cương Liệt lắc đầu nhắc nhở.

Sau một hồi dừng lại nói chuyện bốn người lại tiếp tục lên đường, lần này không chia ra nữa mà tất cả cùng ngồi trên mây ngũ sắc của hắn đi cho nhanh.

Có chuyện vừa rồi đã khiến đôi nam nữ này càng tin tưởng thân thiết hơn với hắn. Chu Cương Liệt cũng không keo kiệt mà lấy toàn bộ kiến thức bản thân biết về tu hành truyền đạt lại cho hai người.

Đây đều là những hiểu biết mà Yêu Dục đã dạy cho hắn khi hắn nhận Hi Nguyệt và Nguyệt Nga ở Sở quốc làm đồ đệ, từ cách vận dụng chân khí hợp lý, mở ra mạch môn, khai thông các kinh mạch toàn thân.

Một môn công pháp nếu biết cách vận dụng triệt để thì có thể khiến uy lực của nó tăng cao, lượng chân khí cần dùng giảm tối thiểu. Là một thiên tài kinh thế, Lâm Phàm rất nhanh đã học được, những chiêu thức mà hắn sở hữu dợt qua một lần quả thật uy lực mạnh hơn vài phần, linh khí từ đan điền tiêu hao ít đi nhiều.

Tuy Chân Hoàng là Phượng Tổ, một trong những thần thú mạnh nhất hồng hoang năm xưa nhưng dù sao nó cũng là yêu loại hơn nữa hồn phách không nguyên vẹn, nó chỉ có thể truyền cho Lâm Phàm công pháp và hỗ trợ hắn khi chiến đấu. Những kiến thức tu luyện của Nhân tộc nó hoàn toàn mù tịt.

Lãnh Nhược Hy ngồi lắng tai nghe cũng học hỏi được rất nhiều, đâu phải lúc nào cũng được Thần Tiên dạy dỗ.

“Ký chủ sao đột nhiên lại tốt với tên thiếu niên này vậy? Dạy tu luyện, cho cả đan dược và sách quý chuyên dùng để câu dẫn nữ nhân nữa? Không phải ngài tính đoạt Chân Hoàng và cả nữ nhân của hắn hay sao?” Yêu Dục nằm sấp trên vai hắn dò hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Ngài không phải là chuyển qua thích nam nhân đấy chứ?”

“Bậy bạ, ta chính là đang cua gái đấy thôi. Lãnh Nhược Hy này nhìn là biết đã mê tên thiếu niên này như điếu đổ rồi. Ta kết thân với Lâm Phàm, giúp hắn tiến bộ, nàng ta yêu ai sẽ yêu cả đường đi lối về, hảo cảm đối với ta tất nhiên tăng vọt.” Chu Cương Liệt bĩu môi giải thích.

“Với lại thiếu niên thiên tài có chính khí như vậy ta là rất tán thưởng nha, ta sẽ giúp hắn tu hành để bù cho việc sắp lấy đi sư phụ Chân Hoàng của hắn, nữ nhân của hắn thì ta chỉ mượn ngủ cho đến khi rời đi thôi chứ có cướp đâu nào, hề hề.”

Yêu Dục nhìn cái điệu cười vô sỉ bất nhân của tên ký chủ này mà thầm khinh bỉ, tên này đúng là bản chất Tham Lang Tinh, hành động không theo bất cứ quy chuẩn nào, có thể giúp người cũng sẽ hại người, tốt xấu tiên ma đều nằm trong một ý nghĩ của hắn.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300