Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 46
Phần 46: Cưỡng hiếp Vương Phi

Lý Kiều Trinh uống mấy chén rượu, khuôn mặt hồng hào men say, Chu Cương Liệt âm thầm dùng Sắc Dục Bổn Nguyên đẩy mạnh dâm tính của nàng.

Hắn lặng yên phất tay dùng Huyễn thuật Man Thiên Quá Hải tạo ảo giác bao phủ khắp bữa tiệc, sau đó đứng dậy bước lên.

Vương Phi Kiều Trinh tuy chếnh choáng men rượu, nhưng thấy Chu tiền bối bỗng đứng dậy giữa bữa tiệc bước về phía mình, nàng ngơ ngác chưa biết phản ứng như thế nào.

“Chu thần y, ngài có gì phân phó? Hay điều gì khiến ngài mất hứng?” Nàng hỏi.

“Hôm qua cứu nàng, ta đã dùng đến Trúc Cơ đan quý giá, không những cứu một mạng của nàng, còn hỗ trợ nàng tấn thăng Trúc Cơ, cũng đến lúc ta đòi chút lợi tức rồi nhỉ” Chu Cương Liệt hướng Kiều Trinh cười cười.

Vương Phi nhìn qua, trượng phu và con gái vẫn ăn uống trò chuyện, bên dưới bách quan cũng đang rôm rả nói cười, không ai nhìn thấy, không ai nghe thấy nàng và tiền bối nói chuyện? Tiền bối này đã dùng pháp thuật gì? Hắn đang ở tầng cấp gì?

Thấy ánh mắt hơi cảnh giác kèm ngơ ngác của nàng, Chu Cương Liệt chắp tay sau lưng, nhàn nhã nói:

“Yên tâm, ta đã tạo ảo thuật che giấu, chỉ có ta và nàng thấy cảnh thực, trong mắt bọn họ thì chúng ta vẫn đang ngồi dự yến tiệc bình thường.”

Kiều Trinh rất bất ngờ, còn có loại pháp thuật này, nàng chỉ là tu sĩ vừa Trúc Cơ, chỉ có lực lượng hơn phàm nhân, pháp thuật cơ bản là cách không ngự vật, tung ra nội kình, chưởng pháp nhỏ, còn chưa có kim đan nên không sử dụng được phép thuật nguyên tố, còn vị Chu tiền bối này phất tay có thể chế tạo ảo giác đánh lừa toàn bộ mọi người, đây là pháp thuật cao siêu bao nhiêu chứ?

Nàng cẩn trọng nhìn Chu Cương Liệt, hơi thẳng lưng lên, “Tiền bối giúp đỡ, vãn bối khắc ghi ân tình, không lẽ ngài vẫn chưa ưng ý với đền đáp của Quốc Vương? Vậy thì dễ nói, vãn bối hứa sẽ tăng phần thưởng lên gấp ba.”

Nghe nàng nói, hắn chỉ cười nhẹ. “Phàm trên đời làm gì có chuyện vô công mà giúp đỡ, cái gì cũng nên có giá của nó, tiền bạc ta cũng không thiếu.”

“Vậy… vậy tiền bối muốn gì?” Kiều Trinh hơi nhăn mày, hình ảnh vị tiền bối đức cao vọng trọng hôm qua giờ tan tành, đây cũng là một tu sĩ vì lợi ích thôi, nếu hắn muốn khống chế Vân Lạc Quốc hay thậm chí làm Quốc Vương, nàng cũng vô sức chống lại.

“Ta muốn nàng.” Chu Cương Liệt chỉ về phía Vương Phi.

Kiều Trinh bất ngờ ngỡ ngàng, hắn đang nói cái gì? Muốn mình? Nàng yên lặng đứng dậy lui người về phía sau.

“Tiền bối đừng nói giỡn.”

Chu Cương Liệt búng tay một cái, cả thân hình Vương Phi bỗng chốc bị định thân, cứng đơ đứng đó, ánh mắt nàng tràn ngập hoảng sợ.

Chu Cương Liệt tiến tới, mạnh bạo ôm lấy thân thể nàng, miệng nàng vẫn có thể nói chuyện, kinh hoảng hô lên.

“Tiền bối, người đang làm gì? Ngươi muốn làm gì? Buông ta ra.”

Chu Cương Liệt nựng cái má nàng, cười dâm, “Làm gì? Tất nhiên là ta muốn cưỡng hiếp nàng rồi, vương phi xinh đẹp, hé hé.”

Kiều Trinh ánh mắt hoảng sợ tột cùng, đây đâu phải tiền bối tu tiên ăn nói hàm hậu, khiêm nhường hôm qua, rõ ràng là một tên sắc ma dâm tặc. Nàng bất lực, nước mắt trào ra, nức nở khóc, nàng vô tình rước phải tai họa vào hại đến Vân Lạc Quốc rồi.

“Ui, đừng khóc, khuôn mặt xinh đẹp này phải cười lên, nàng khóc ta đau lòng lắm.” Chu Cương Liệt đưa miệng xuống liếm lấy giọt nước mắt lăn dài trên má nàng.

“Ngươi, ngươi là ác ma, dâm tặc, thả ta ra, cầu xin ngươi, ta là người đã có chồng, không thể…” Kiều Trinh bất lực van cầu.

Chu Cương Liệt chả quan tâm, ôm chầm lấy thân thể vương phi, tay sờ mó cặp vú cùng mông nàng.

“Hê hê, Vương Phi yên tâm, theo hầu hạ ta, trở thành nô lệ tình dục cho ta là cơ duyên của nàng, ta sẽ khiến nàng mạnh hơn nữa.”

“Ta không cần, van xin ngươi, tha cho ta.”

Kiều Trinh vô cùng bất lực, nàng muốn cắn lưỡi tự sát cũng không thể làm được. Chu Cương Liệt loay hoay cởi áo nàng ra, nhưng bộ trang phục này cầu kỳ hết sức, hắn cởi hoài không được, bực mình, hắn nắm hai vạt áo xé toang ra.

Cả áo khoác ngoài và áo trong trở thành vải vụn, bầu vú to trĩu nặng che giấu phía sau cái yếm tơ vàng, nó to đến nỗi cái yếm không che hết, hai bờ vú lộ ra hai bên. Hắn tiếp tục nắm lấy váy nàng, xé ra, đôi chân dài miên man, bờ mông đẫy đà, cái mu cao ngất phía sau quần lót lộ hết ra.

Ánh mắt Kiều Trinh tràn đầy xấu hổ, giãy giụa, nhục nhã, đau đớn, nàng bị một tên dâm tặc xé toang quần áo bại lộ da thịt trước mặt chồng, con gái và cơ số bách quan ở dưới. Họ vẫn không thấy gì, vui vẻ ăn uống hát hò.

Chu Cương Liệt liếm mặt nàng, cắn nhẹ vào vành tai, môi hắn tìm đến môi nàng, ngậm lấy và hôn, lưỡi hắn bá đạo tìm vào trong, tách hai hàm răng cố gắng cắn chặt của nàng ra, đuổi theo cái lưỡi đinh hương, quấn lấy nó, nút lưỡi nàng, Kiều Trinh muốn cắn đứt lưỡi hắn nhưng không được. Lần đầu tiên có người đàn ông hôn nàng mãnh liệt như vậy.

Kế tiếp, hắn liếm xuống cổ, giật phăng cái yếm xuống, bộ ngực bạo mãn bại lộ hoàn toàn.

“Không”, nàng vô vọng hét lên.

Cặp vú quá cỡ, vểnh lên đầy kiêu hãnh, hai núm vú thụt vào trong, hai tay hắn nắn bóp, thật đã tay, ngón tay khều khều kích thích hai núm vú, chúng trở nên to và săn cứng, thò ra ngoài. Chu Cương Liệt há miệng ngậm đầu vú Kiều Trinh, bú nút chụt chụt, một tia sữa chảy ra, hắn uống hết vào.

Kiều Trinh đỏ bừng mặt, sao mình lại chảy sữa, nàng đã dứt sữa từ lâu rồi mà.

Hắn ôm lấy vòng eo thon gọn, thò lưỡi liếm cái lỗ rốn nàng. Hắn bế nàng lên, đặt trên bàn, sờ mó hai chân trần, rồi liếm từng ngón chân, liếm lên tới đùi. Liếm luôn cả gò mu cao múp phía sau lớp quần lót, rồi cởi nó ra.

Kiều Trinh xấu hổ tột cùng, nàng đã hoàn toàn khoả thân trước mặt toàn trường, nếu có ai nhìn thấy, nàng sống không nổi.

Mu lồn múp rụp, thảm cỏ đen mượt cắt tỉa gọn gàng, dưới một chút là hai mép môi đỏ mọng, che lấy môi nhỏ bên trong, hắn nâng háng nàng lên, nhìn kỹ.

“Quả là cái lồn của mỹ nhân Vương Phi, chăm sóc rất kỹ nha.” Hắn buông lời thô tục, thè lưỡi liếm dọc khe lồn nàng, Kiều Trinh nhắm chặt mắt, không dám nhìn, một cảm giác nhồn nhột, hắn liếm tới đâu nàng nổi da gà tới đó.

Vạch hai mép môi ra, cái hột le nhỏ nhắn e ấp phía trên, hắn đưa răng cắn lấy kéo ra khiến nàng giật thót, “Ư…” vô thức rên lên một tiếng, sau đó hoảng hồn ngậm chặt miệng.

Chu Cương Liệt tiếp tục bú liếm, thò lưỡi vào sâu trong lỗ lồn mà khuấy đảo, cơ thể nàng phản ứng theo bản năng, dâm thủy ứa ra, hắn quệt lấy đưa đến trước mặt nàng, cười haha.

“Miệng thì nói không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản bội nàng, xem này, nước lồn chảy lênh láng thế này, nàng đã nứng lắm rồi phải không? Con dâm nữ.”

Kiều Trinh mở miệng chối đây đẩy, “Không, là do ngươi, ác ma, ngươi chết không được tử tế.”

Chu Cương Liệt đặt nàng ngồi giữa bàn, hai chân dang rộng ra, khoe toàn bộ vú lồn trước chư vị bách quan bên dưới. Hắn cũng nhanh nhẹn cởi hết quần áo, trần trùng trục, con cặc to lớn ngạo nghễ cương lên.

Sau đó hắn đặt Kiều Trinh quỳ xuống, gác con cặc lên mặt nàng, cười đê tiện.

“Nãy giờ ta bú liếm cho nàng rồi, đến lúc nàng phục vụ nó cho ta.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300