Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 262
Phần 262: Đến Ngũ Hành Đảo

Chân Hoàng ở trong nhẫn cũng khá lo âu, người kia là Tiên nhân chưa rõ tầng cấp nào, liệu có cảm ứng được tồn tại của nó hay không, bởi vậy nó điệu thấp không lộ ra khí tức.

Bản thân nó cũng muốn đúc lại thân thể có được tự do của riêng mình, nhưng thời đại này không còn là hồng hoang mà nó biết nữa, nhân tộc thịnh vượng, yêu tộc suy tàn, tam giới được Thiên Đình cai quản, chúng thần tiên đều có danh sách tiên ban, liệu khi nó hồi sinh có bị kẻ nào mạnh hơn chú ý bắt đi hay không?

Vì bay trên mây ngũ sắc của Chu Cương Liệt nên chỉ hơn một tuần bốn người đã đến địa bàn của Ngũ Hành Đảo.

Cả tuần nay ở chung khoảng cách giữa mọi người đã rút ngắn đáng kể, Chu Cương Liệt tỏ ra bản thân tuy là Tiên nhân cao cao tại thượng nhưng lại rất vui vẻ hào sảng nói chuyện hết sức gần gũi không hề tỏ vẻ bề trên thượng đẳng.

Lâm Phàm cũng cởi mở hơn, hắn thật thà kể chuyện tình của mình và viên minh châu của Cổ Đảo Bắc Cung Nhược Giai.

Hắn và cô tiểu thư Nhược Giai kia gặp gỡ quen biết nhau từ lúc hắn chỉ là một Kim Đan nho nhỏ, hai người gặp nhau trong một bí cảnh, cùng nhau vượt qua đại nạn suýt chút đã mất mạng, cũng từ mối duyên sinh tử đó mà nảy sinh tình cảm, cùng nhau một đường song hành.

Cao tầng Cổ Đảo Bắc Cung gia tộc biết chuyện, phụ thân của Nhược Giai tự mình đi đến đón nàng trở về, chia rẽ mối lương duyên đôi lứa.

Cũng phải, người ta là thiên kim tiểu thư của Bắc Cung gia một trong mười thế lực lớn nhất Tây Hải, làm sao có thể gả cho một tên nhóc không có bối cảnh không có thực lực.

Nhưng vị phụ thân kia cũng rất yêu thương con gái, đồng ý với ước hẹn, nếu trong hai mươi năm Lâm Phàm có thể dương danh lập vạn, có được uy danh cũng như thực lực xứng với Bắc Cung Nhược Giai thì ông ta sẽ đồng ý nhận người con rể này.

Lâm Phàm đành phải chấp nhận giao ước, để người yêu về Cổ Đảo, bản thân thì bước lên con đường tu hành đầy khổ ải, một ngày nào đó hắn sẽ có đủ mặt mũi tự mình đi tới Cổ Đảo cầu hôn Nhược Giai.

Lãnh Nhược Hy nghe câu chuyện của Lâm Phàm xong hơi rầu rầu, thì ra tình yêu đầu đời của nàng đã có người trong lòng rồi, nàng xụ mặt suốt một ngày rồi như làm ra quyết định, trong mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.

Hứ, có người yêu thì đã sao, Lâm Phàm và Bắc Cung Nhược Giai kia vẫn chưa chính thức về với nhau, nàng lại có cơ hội kế cận hắn, nàng phải khiến hắn yêu mình. Bắc Cung gia kia tầm mắt thật thiển cận, một thiên kiêu bậc này mà lại bỏ lỡ, vậy thì nàng phải chớp lấy thời cơ.

Lâm Phàm kể ra hết cũng là vì không muốn giấu diếm, hắn hoàn toàn ngây ngô không biết vị mỹ nhân Địa Tiên này đã yêu thầm mình nên vô tư trước mặt nàng nói về người con gái khác.

Lạc Thủy đóng vai đồ đệ hiền lành dễ mến, nhan sắc của nàng khiến Lâm Phàm vẫn lâu lâu phải nhìn một cái. Trong bảy ngày này, hễ mỗi lần muốn song tu thì Chu Cương Liệt phải dựng lên ảo cảnh rồi bế lấy nàng ra một góc mà hành sự, dâm thủy lênh láng phun xuống dưới mây tạo thành cơn mưa nước lồn tưới cho vạn vật bên dưới.

Ngũ Hành Đảo là một quần đảo rộng lớn, phía ngoài là các đảo nhỏ của phàm nhân và các thế lực phụ thuộc. Chính giữa là sáu hòn đảo lớn nhất, năm đảo bên ngoài mỗi đảo có một môi trường khác nhau.

Kim Đảo bên dưới lòng đất còn có từng mỏ vàng, kim thiết, linh thạch, khoáng vật. Mộc Đảo xanh um tươi tốt, rừng cây bạt ngàn. Thủy Đảo địa hình khá lạ, một hòn đảo bao quanh một hồ nước lớn, giữa hồ nước lại có một hòn đảo. Hoả Đảo nhiều miệng núi lửa cao vút, dưới lòng đất dung nham nóng bỏng. Thổ Đảo chủ yếu là núi đá và sa mạc.

Giữa năm hòn đảo là chủ đảo lớn nhất, nơi đặt trụ sở chính của cao tầng Ngũ Hành Đảo.

Bốn người do Lãnh Nhược Hy dẫn đầu đáp xuống Kim Đảo, nơi này ngoài khai thác khoáng sản dưới lòng đất thì phía trên là một toà thành lớn, có cảng biển, là nơi giao thương của Ngũ Hành Đảo với bên ngoài.

“Mọi người tạm thời ở lại đây, ta sẽ đi gặp đảo chủ thông báo trước.” Nàng sắp xếp cho ba người ở khách sạn lớn nhất thành Kim Đảo rồi cáo từ rời đi, đáng ra với thân phận Tiên nhân của Chu Cương Liệt thì có thể đi vào chủ đảo không cần báo, nhưng dù sao cũng đến đây làm khách, không thể quá khoa trương.

Sau một quãng đường dài cũng phải cần tắm rửa nghỉ ngơi, Chu Cương Liệt và Lâm Phàm tạm biệt nhau ai về phòng nấy.

Hắn nằm trong bồn tắm vừa tận hưởng Lạc Thủy dùng thân thể trần truồng chà xát kỳ cọ cho mình vừa suy nghĩ vẩn vơ.

Ừm, hơn hai tháng sắp tới là khoảng thời gian nghỉ ngơi thư giãn, tìm vài nàng tình nô bầu bạn, sau đó tới đại hội Thập Vương Thành dò la tin tức Bồ Đề tổ sư.

Hắn bất chợt lại nghĩ về tên Lâm Phàm kia, kẻ này có hoàn cảnh y hệt mấy tên nhân vật chính trong các bộ phim bộ truyện tiên hiệp huyền huyễn kiếp trước hắn hay nghe.

Thiếu niên té núi vô tình có được cơ duyên nhận vị cường giả trong nhẫn làm sư phụ, bị khinh thường, bị từ hôn, sau đó tự mình quật khởi trong thời gian ngắn trở thành nhân vật chính của thiên địa, mọi cơ duyên tạo hóa về tay, các mỹ nữ xinh đẹp đều yêu thích, đặc biệt là vượt cấp diệt địch dễ dàng.

Tên Lâm Phàm này có mọi tố chất để trở thành nhân vật chính, vậy Chu Cương Liệt hắn là cái gì? Nhân vật phản diện đang lên kế hoạch húp gái của nhân vật chính sao?

Không, hiện tại hắn đóng vai người cho nhân vật chính cơ duyên, giúp đỡ Lâm Phàm trên con đường phát triển, trở thành bạn hữu tốt của thiếu niên. Chỉ là hắn thu chút lợi tức thôi mà.

Trên con đường vấn đỉnh của nhân vật chính trải đầy hồng nhan, có rất nhiều cô gái sẽ yêu hắn vô cùng, hắn sẽ chọn lựa ai? Hay là lập hậu cung?

Trước mắt đã thấy tên tiểu tử này hớp hồn được thiên kim của Cổ Đảo Bắc Cung gia và cả Lãnh Nhược Hy vị Địa Tiên thân phận cao quý của Ngũ Hành Đảo nữa.

Thôi thì Lâm huynh đệ, ta cũng cho ngươi bao nhiêu là đồ rồi, ít lâu sau ta có mượn đỡ hồng nhan của ngươi địt vài ngày rồi trả lại ngươi cũng đừng giận ta nhé, hê hê.

Đắm chìm trong suy nghĩ miên man, hông hắn tự động di chuyển hẩy lên đâm cặc vào lỗ lồn Lạc Thủy khi nàng đang cưỡi trên người hắn.

Chủ đảo trung tâm, Lãnh Nhược Hy đáp xuống toà chính điện lớn nhất, nơi này trang trí vô cùng xa hoa lộng lẫy không thua kém cung điện của bất kỳ bậc Đế vương nào.

Bên trong chủ điện, trên bảo tọa khảm ngọc, một nam tử mặc áo bào lam đang ngồi yên nhắm mắt nhập định, hắn dáng người cân đối, râu đen nhánh dài tới cổ, khuôn mặt khoảng ngoài năm mươi tràn đầy khí chất thượng vị giả nhưng nét tuấn lãng thời trẻ vẫn đọng lại…

Lãnh Nhược Hy bước vào, không hề che giấu khí tức nên nam tử kia nhanh chóng phát giác mở mắt ra nhìn.

“Ôi chà, muội muội tốt của ta còn biết ngõ quay về hả? Tưởng muội kiếm được nam nhân nào đó rồi theo người ta luôn rồi chứ.” Người này nhìn nàng đầy tiếu ý cười trêu.

“Đại ca, muội về rồi, người ta đi ra ngoài lịch luyện không phải bậy bạ như huynh nghĩ đâu.” Nàng bĩu môi đi tới gần hắn.

Người này không ai khác là đại đảo chủ của Ngũ Hành Đảo, Lãnh Trường Phong, cũng là anh ruột của Lãnh Nhược Hy.

“Hừm, ta nói muội nghe, ở đẳng cấp này muội cũng nên tìm vài đệ tử chân truyền để dạy dỗ kế thừa rồi, hoặc là kiếm cho ta một muội phu vừa ý sớm sinh cháu cho ta bế, cứ thích long nhong bên ngoài như thế sẽ trở thành bà cô ế chồng đó.” Vị đảo chủ này ở trước mặt muội muội mình không tỏ ra phong phạm quyền uy gì cả, cứ như người anh trai đang trêu em gái mình.

“Hừ, muội mới không thèm lấy chồng…” nàng tính đáp trả lại nhưng chợt nghĩ đến Lâm Phàm, mặt nàng ửng hồng đổi chủ đề.

“Không đôi co với huynh nữa, muội nghe nói thiên kiêu tụ hội diễn ra sớm hơn, Ngũ Hành Đảo chúng ta đệ tử đợt này không được tốt lắm nhỉ?”

“Hừm, cũng có vài hạt giống, nhưng đúng là so với mặt bằng các bên khác thì chúng ta lép vế hơn thật, thôi chả sao, không làm minh chủ cũng không chết.” Lãnh Trường Phong tựa lưng vào ghế lắc đầu, tuy hắn nói thế nhưng trong ánh mắt vẫn có chút bất cam.

“Hì hì, lần này muội có đem về cho huynh một vị thiên tài trác tuyệt đây, bảo đảm có hắn tham gia, Ngũ Hành Đảo chúng ta chín phần sẽ thắng lợi.” Nàng cười tươi hếch mũi lên khoe khoang.

“Hửm, đệ tử của muội ở bên ngoài sao? Muội nên biết thiên kiêu của chín phe kia có kẻ đã đột phá hóa Thần thậm chí hóa Thần trung kỳ khi chưa đầy năm mươi tuổi, ai cũng có khả năng vượt cấp đánh bại địch, người mà muội giới thiệu cỡ nào mà đòi ăn được?” Lãnh Trường Phong có vẻ không tin bĩu môi.

“Vị thiên tài này đã là hóa Thần sơ kỳ, nhưng chính mắt muội thấy hắn lấy tu vi đó đánh bại một Tán Tiên sơ kỳ, đủ điều kiện để huynh đồng ý chưa?”, Nàng đầy tự hào khoe khoang.

“Gì cơ? Không thể nào, hóa Thần sơ kỳ đánh bại Tán Tiên sơ kỳ? Vượt một đại cảnh giới.” Lãnh Trường Phong đứng bật dậy há hốc mồm, tưởng đâu vị muội muội này trêu mình.

Lãnh Nhược Hy kể sơ lược về Lâm Phàm cho đại ca nghe, tất nhiên đã lược bỏ chuyện nàng trúng dâm độc rồi bị mất nụ hôn đầu cho thiếu niên trẻ kia.

“Thật tốt quá, trần đời lại có thiên kiêu bậc này tồn tại sao, muội làm tốt lắm, chỉ cần Lâm Phàm kia giúp ta đạt ngôi đầu trở thành minh chủ thì ta sẽ tưởng thưởng cho hắn xứng đáng.”

Lãnh Trường Phong nheo mắt cười ý nhị, là đại ca làm sao hắn không nhận ra giọng điệu đầy trìu mến của muội muội khi nhắc đến thiếu niên thiên tài kia, cô em gái này của hắn rất có thể đã động xuân tâm với tiểu tử kia rồi, nếu hắn có thể giúp Ngũ Hành Đảo vấn đỉnh đại hội, chấp nhận cho mối lương duyên này cũng không phải là không được.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300