Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 116
Phần 116: Võ quốc công bất lực

Vương cung Sở Quốc, trong ngự thư phòng, Sở Vương Khương Lộc đang ngồi xem xét tấu chương, mấy ngày nay vừa phải lo chuyện triều chính vừa phải đứng ra điều hành đại hội võ đạo khiến vị quân chủ này có vẻ xuống sắc.

Khương Lộc nhận lấy ly trà sâm do tổng quản đưa, khẽ thổi rồi uống cạn. Liếc mắt nhìn qua góc phòng, một hắc y nhân trùm kín từ đầu đến chân đã đứng khoanh tay ở đó từ bao giờ.

Sở Vương cũng không bất ngờ, đặt ly xuống, phẩy tay cho tổng quản lui ra.

“Mấy ngày nay quan sát thế nào rồi?” Khương Lộc hướng hắc y nhân hỏi.

“Cũng tương đối, ngoại trừ mấy lão già đột nhiên xuất hiện ở đại hội này thì không có gì khác lạ.” Người kia cất giọng ồm ồm nói.

“Ta đã hỏi qua, dường như bọn họ đi theo bảo kê cho thiên tài của mình, muốn sau đại hội bắt được một nữ tu sĩ tên là Hi Nguyệt, là nữ nhân xinh đẹp mặc đồ trắng đó. Không có liên quan gì tới chuyện của chúng ta, cứ kệ bọn chúng đi.” Sở Vương lật xem tấu chương, bình thản nói.

“Mọi chuyện đã chuẩn bị xong, chỉ chờ thời cơ đến thôi.” Hắc y nhân đáp.

“Cũng sắp đến rồi, ta chờ đã bao nhiêu năm nay, lần này nhất định phải thành công.” Ánh mắt Sở Vương mang một tia chờ đợi, tham lam cùng quyết tâm cao.

Hắc y nhân gật đầu lui vào bóng đêm mất hút.

Bên này, quốc sư Đãng Hồng Trần đang đỏ bừng cả khuôn mặt, xấu hổ vô cùng. Tình lang lại bắt nàng phải khoả thân uống trà với hắn, đúng là đồ dâm tặc, sắc lang biến thái, nhưng nàng không hề cự tuyệt vẫn chiều ý người yêu.

Thân hình nàng rất chuẩn, chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm, đường cong uyển chuyển khiến ai nhìn cũng mê. Cặp vú trần lộ ra, núm vú bị kích thích cứng lên, mông thịt trắng ngần ngồi bệt trên bồ đoàn, hai đùi ngọc khép chặt muốn che đi cái khu tam giác thần thánh.

“Nàng xinh đẹp như vậy, sao cứ phải che giấu, để cho ta ngắm thì có sao đâu, nào, tới đây cho ta nhìn kỹ nào, ngoan ta thương.” Chu Cương Liệt kéo tay Đãng Hồng Trần khiến nàng ngã vào lòng, hắn ôm chặt thân thể mạn điệu này vào, vuốt ve lưng nàng, hôn lên bờ môi mọng đỏ quyến rũ.

“Chàng là đồ sắc phôi, nơi này dù sao cũng là chỗ đạo gia tu hành, chàng lại bắt người ta trần truồng như vậy, lỡ tổ sư hiển linh trách phạt thì sao đây.” Quốc sư đấm yêu vào ngực hắn.

“Tổ sư của nàng đã độ kiếp làm tiên, ta cũng là Chân Tiên, mà còn là Chân Tiên trời sinh nữa, sợ gì chứ, nàng là nữ nhân của ta, tổ sư mừng còn không hết sao lại trách móc được.” Chu Cương Liệt cười ha hả, cúi đầu hôn thêm một ngụm.

“Ưm… chàng đúng là mồm mép, cái gì cũng nói được.”

“Mồm mép ta không chỉ để nói đâu, ta còn làm nữa.”

Nói xong không chờ Đãng Hồng Trần kịp phản ứng, Chu Cương Liệt cúi đầu ngậm lấy vú sữa của nàng, bú mút nhiệt tình, quốc sư tê tái ưỡn ngực lên để tình lang bú cho đã. Rồi cái miệng hư hỏng của hắn lại lần mò từ từ xuống dưới, liếm eo nàng, thọc lưỡi ngoáy lỗ rốn của nàng khiến nàng nhột cười khúc khích.

Kế tiếp chính là đồng cỏ đen mơn mởn, lông nàng rậm rạp mọc dọc xuống tận lỗ đít, Chu Cương Liệt lấy tay nhổ mấy sợi khiến Đãng Hồng Trần giật thót, mắng chửi hắn là đồ biến thái.

Hắn úp mặt vào sông quê, mũi rà trên đùm lông lồn mà hít hà như nghiện thuốc, râu hắn thi thoảng chọt vào vùng da nhạy cảm khiến Đãng Hồng Trần khẽ giật mình.

Mũi tiếp tục hít xuống dưới, cái mùi đặc trưng của nữ nhân trinh nguyên cùng với mùi lồn hòa quyện, nữ phàm nhân thì còn có mùi hơi khó chịu, Đãng Hồng Trần đã là Địa Tiên, nàng cơ bản thân thể rất sạch sẽ thơm tho.

Hắn hé răng, cắn nhẹ lấy hột le nhô ra của nàng, ngậm lấy nó trong miệng rồi nút.

“Á ư… chàng nghịch quá nha, thiếp sướng quá… ui ui… đừng có cắn nó mà…” Quốc sư miệng thì bảo ngưng mà tay thì ôm chặt đầu hắn đè vào háng.

Chu Cương Liệt quét lưỡi dọc khe thịt, tách mép môi mật ra, rồi luồn cái lưỡi trơn tuột vào lỗ lồn nàng, khuấy đảo bên trong. Thi thoảng hắn ngậm cả cái lồn vào miệng rồi nút mạnh khiến Đãng Hồng Trần hẩy hông mạnh lên vì sướng khoái.

Nàng miệng thì vẫn van xin năn nỉ hắn đừng làm, nhưng cơ thể thì trái ngược hoàn toàn, nước nôi như thác lũ, Chu Cương Liệt lấy ngón tay quệt âm tinh của nàng rồi đưa lên.

“Coi nè, chê ta dâm tặc biến thái, vậy ai là người ra nước nhiều đến ướt cả mặt ta vậy nè hả.”

“Là do chàng hết đó, chàng làm thiếp hư hỏng theo chàng đó.” Đãng Hồng Trần che mặt xấu hổ.

Chu Cương Liệt cười, quay nàng lại, bắt quốc sư nằm sấp, chổng mông lên, hắn ôm lấy bờ mông, úp mặt lên đó, hít hà, lông lồn mọc đến tận lỗ đít, hắn le lưỡi liếm nhẹ lên cúc huyệt.

“Á, bẩn lắm, đừng có liếm chỗ đó mà, huhu.” Đãng Hồng Trần vùi mặt vào gối không dám lộ ra. Hắn vẫn liếm láp lấy lỗ nhị, rồi lấy ngón tay quệt ít dâm thủy của nàng bôi trơn rồi ấn nhẹ vào lỗ hậu.

Để nàng quen với cảm giác, hắn từ từ từng chút một đâm ngón tay vào, lúc đầu nàng hơi thốn, nhưng lát sau dần quen, tới khi cả ngón tay đã nằm trọn trong đít. Hắn rút ngón tay ra, thay thế bằng lưỡi của mình, thọc vào lỗ đít nàng mà bú liếm.

Đến khi Đãng Hồng Trần chịu không thấu, phía dưới âm đạo phún xuất ra, Chu Cương Liệt mới vui vẻ thu lưỡi lại.

Hôm nay kích thích như vậy là đủ rồi, điểm dâm dục của nàng đã 48, sắp đủ mức có thể chịch rồi.

Chu Cương Liệt quệt nước dâm của nàng bỏ vào miệng nhấm nháp, Đãng Hồng Trần thấy nam nhân của mình lại yêu chiều mình đến vậy, lòng vui vẻ vô cùng.

Hắn từ biệt nàng ra về, ghé qua thăm Trương Bạch Lan, nàng này bây giờ hình như có sở thích trêu ngươi ông chồng già bất lực của mình, nàng và Chu Cương Liệt bắt ông ta hoàn toàn tỉnh táo ngồi yên xem hai người địt nhau.

Võ Kiến Bàn bị định thân cứng ngắc ngồi trên giường, ánh mắt phún hoả như muốn giết người, vợ ông ta, người mà ông ta luôn tin là tiết hạnh đoan trang, hiền ngoan thục đức nay lại ở trước mặt ông ta dâm đãng hơn cả một con kỹ nữ, dâng lồn cho nam nhân khác chơi, mà nam nhân kia chính là tên Chu thần y đã chữa bệnh cho ông ta.

Trước ánh mắt già nua thảm thương của Võ Kiến Bàn, Trương Bạch Lan được Chu Cương Liệt bế lên, quay mặt về hướng ông ta, hắn từ phía sau mọc ra hai con cặc dài đâm vào lồn và đít quốc công phu nhân, còn kề sát lại cho Quốc công xem rõ.

“Á… á… a… Phu quân, người có xem kỹ không, nhìn cho kỹ đi này, ngươi vô dụng liệt dương bất lực, ta rất là nứng lồn, phải kiếm người đàn ông khác thay ngươi lấp đầy cái lồn nứng này, Chu đại tiên đây vừa đẹp trai khỏe mạnh, cặc to, thay ngươi đụ ta là đúng rồi phải không phu quân… Ư… ưm…”

Võ Kiến Bàn cố sức giãy giụa nhưng vô dụng, nhìn cái lồn rậm lông của bà vợ, nhìn hai con cặc to như cặc ngựa của tên gian phu kia đút cùng lúc vào đít và lồn vợ mình, ông ta muốn gào thét, muốn mắng chửi nhưng không thể.

“A… phu quân, Chu đại tiên địt ta sướng lắm, nói cho ngươi nghe, mấy đêm trước đều là sự thật không phải ngươi mơ đâu, ta trần truồng đi ra ngoài, cho hơn chục tên đàn ông khác địt vào lồn, thậm chí ta còn cho một con chó địt, uống nước đái của người khác, thân thể ta là cái bồn chứa tinh cho giống đực rồi, ai cũng có thể địt ta ngoại trừ ngươi phu quân à, ta là con đĩ, là cái lỗ xả tinh của nam nhân toàn thiên hạ… ư… Á…”

Nghe Trương Bạch Lan nói, Võ Kiến Bàn như không thể tin vào tai mình, trời ơi, hắn đã phạm tội nghiệp gì lại rước phải cái lồn thiên hạ này về làm vợ, một con đĩ rẻ tiền hơn cả các kỹ nữ thanh lâu, cô ta thậm chí còn cho cả chó chơi, uống nước đái người ta, xong rồi dùng cái miệng đầy tinh dịch nước tiểu ấy về hôn lên môi ông ta.

Võ quốc công sốc đến ngất xỉu. Sáng hôm sau, ông ta ngủ dậy, cơ thể hơi uể oải, nhìn người vợ yêu xinh đẹp ngủ ngon bên cạnh, thật hạnh phúc khi có được nàng, người vợ thục đức như vậy. Ông ta khẽ hôn lên môi vợ rồi xuống giường thay đồ đi quân doanh.

Trương Bạch Lan ngồi dậy, liếc nhìn bóng lưng chồng mình, cười nụ cười đắc ý.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300