Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 219
Phần 219: Đường đến Tần quốc

Chuyến đi này sẽ kéo dài nhiều ngày, Chu Cương Liệt cũng không gấp gáp gì, cùng mỹ nhân trong lòng vừa di chuyển vừa dạo chơi.

Tần Quốc nằm ở phía bờ Tây, Địa Tiên Giới này vốn địa hình rộng hơn Trái Đất kiếp trước không biết bao nhiêu lần, tứ đại bộ châu cũng chỉ là một nửa thế giới, một nửa còn lại là tứ hải và các khu lục địa hải ngoại bao la bát ngát.

Chiều tối, hắn ghé vào một thành trì ở phía Tây Bắc nước Sở nghỉ ngơi, chọn một quán ăn lớn có nhiều tu sĩ để nghe ngóng tình hình thiên hạ theo thói quen.

Lạc Thủy vẫn là trung tâm của sự chú ý như mọi khi, vẻ đẹp như thần nữ giáng thế khiến bao nhiêu nam nhân đang ăn uống nói chuyện phải đứng hình mà say sưa ngắm nhìn.

Nàng cũng đã sớm quen với vẻ đẹp thu hút này của mình, không hề cảm thấy xấu hổ, chủ nhân ban cho nàng nhan sắc tuyệt trần này chính là để nàng tự tin trước đám đông, càng được đàn ông yêu thích chứng tỏ công sức ngài ấy bỏ ra là quá xứng đáng.

Chu Cương Liệt chọn một bàn ăn ở cạnh cửa sổ, gọi những món ăn ngon, tai thì vảnh lên nghe ngóng mọi sự mà đám tu sĩ xung quanh đang nói.

Sự vụ ba giáo Hải ngoại xâm lấn trung thổ sau đó là bốn vị Địa Tiên lần lượt bỏ mạng đã trở thành đề tài bàn tán nhiều nhất, Tuyết Liên Cung lần đầu phô bày cho thiên hạ biết bản lĩnh của mình, dù chỉ mới thành lập không lâu nhưng nội tình đến cả các phái tồn tại lâu đời cũng không dám đem ra so sánh.

Xương sống chân tiên kia sau khi Đồng Cốt Lâu ngã xuống đã bị hai vị Địa Tiên tranh đoạt, cuối cùng hai người quyết định cùng nhau nghiên cứu tìm đường đột phá phi thăng.

Về phía hải ngoại thì im thin thít không kẻ nào dám nói, dù sao họ là kẻ xâm phạm đất liền, bị toàn diệt thì cũng ráng mà chịu, nhưng cũng khiến quan hệ giữa trung thổ và Đông Hải trở nên gay gắt hơn. Vài trận chiến nhỏ lẻ giữa hai bên đã xảy ra chỉ vì bên này khịa bên kia.

Dù rất thắc mắc tại sao một tông môn chỉ do Địa Tiên sơ kỳ cầm đầu lại có thể phản sát cả kẻ nắm giữ lực lượng Chân Tiên nhưng không ai dám điều tra, Tuyết Liên Cung mặc nhiên trở thành cái tên lớn ở phía Bắc Sở quốc.

Về phần Sở vương Khương Lộc, sau khi tin tức Đãng Hồng Trần giết bốn Địa Tiên được Tống Lãng truyền về Thành Đô thì hắn càng thêm âm trầm, lòng đau như nhỏ máu. Lúc ba phái hải ngoại tiến đánh hắn đã mắt nhắm mắt mở mặc kệ không lên tiếng, còn gửi thư cho Nguyệt Nga khuyên nàng rời bỏ Tuyết Liên Cung quay về, giờ đã thấy rõ chiến lực thực sự của họ, hắn cũng không dám hó hé gì nữa.

Kế hoạch mở mang bờ cõi cũng được bàn lại, phía Bắc đã đi không thông thì chỉ đành tập trung binh lực đánh phương Nam và nước Ngô ở phía Tây thôi.

Không có tin tức gì đáng chú ý, Chu Cương Liệt ăn xong thuê một phòng khách sạn để nghỉ ngơi. Trên giường, hắn một tay ôm Lạc Thủy vừa trải qua một trận phiên vân vũ khúc đang mệt lã nằm nhắm mắt hạnh phúc nép vào lòng, tay kia lấy ba viên Tụ Hồn Châu ra quan sát.

Ba viên ngọc sáng lóa với vân vụ lượn lờ không thể nhìn ra gì, hắn đã chủ tâm tìm kiếm từ thiên địa đan lô phương pháp đúc thân thể để giúp Tam Yêu hồi sinh.

Cách thì rất nhiều nhưng vẫn chưa có cái nào hắn có thể chọn, cách thứ nhất là tìm thân xác nguyên vẹn để hồn phách các nàng nhập vào, nhưng ba nàng này vốn là đại yêu pháp lực cao cường bị chúng tiên đánh nát đạo hạnh, nếu chọn nhập vào thể xác phàm giai thì các nàng sẽ phải tu hành lại từ đầu, những pháp thuật của yêu loại đều mất hết.

Cách thứ hai là dựa vào phương pháp đúc thân thể, dùng những thiên tài địa bảo có tác dụng tạo lập từng bộ phận thân thể giống như Thái Ất Chân Nhân ngày xưa lấy củ sen để tạo thân xác cho Na Tra vậy.

Nhưng củ sen kia là tiên bảo hiếm có khó tìm, với lại tạo một con người bằng xương bằng thịt mới là thứ hắn muốn nhắm đến, ai mà muốn ôm ba cái củ sen ngủ chứ.

Cách cuối cùng là một loại đan dược rất hợp với ý hắn nhưng hiện tại chưa thể tìm được đủ nguyên liệu, nó có tên là Dưỡng Hồn Lập Thể đan, công dụng như tên, chuyên dành riêng cho người bị đánh nát nhục thân chỉ còn tàn hồn, nó sẽ giúp hồn phách ngưng tụ, trọng lập tế bào tái tạo thân xác.

Linh hồn càng cường đại thì cần nguyên liệu càng hiếm, các nàng tuy đã suy yếu nhưng theo Yêu Dục nói cần ít nhất phải là nguyên liệu cấp Chân Tiên, sau khi tạo lại thân xác thì các nàng sẽ đạt cấp Chân Tiên sau đó tu hành lại từ đầu.

Ở Phàm giới không có tiên bảo nên hắn đành bó tay, chờ sau này có cơ duyên thì tính vậy, hắn pha Ôn Hồn Đan thành chất lỏng rồi ngâm ba viên ngọc vào giúp các nàng dưỡng hồn cho tốt.

Sáng hôm sau Chu Cương Liệt lại tiếp tục lên đường, chuyến đi này vừa có mục tiêu là đến Tây Ngưu Hạ Châu vừa ngao du sơn thủy, Lạc Thủy rất thích thú, hai người như một đôi tình nhân đang tận hưởng chuyến dạo chơi thế gian vậy.

Với bản tính thấy gái đẹp là động lòng của mình, cả đoạn đường này hắn đã ra tay cứu vớt không dưới hai chục cô gái khác nhau.

Một nhóm thợ săn do nữ tử có thân hình rất bốc lửa dẫn đầu, nàng mang đậm nét đẹp hoang dã núi rừng, làn da bánh mật, đôi mắt như báo cái, mái tóc bồng bềnh tự nhiên và bộ trang phục da thú bó sát lộ những đường cong chết người.

Bọn họ bị một đàn sói dữ vây giết, tuy đã chiến đấu rất quả cảm nhưng vì sói đói quá đông, những thợ săn đi theo kẻ chết người bị thương, riêng nữ thủ lĩnh bị cắn vào hông nằm thoi thóp, may mắn Chu Cương Liệt đi qua đã ra tay cứu chữa cho nàng, để đền ơn, nàng cùng hắn trong rừng ân ái suốt một ngày mới chia tay rời đi.

Một đám cường đạo cướp một đội rước dâu, chú rể và các nam nhân bị giết sạch, cô dâu cùng mấy thị nữ thì bị chúng mang về mở tiệc thác loạn, các nàng bị hơn ba mươi tên ác tặc thay nhau cưỡng hiếp, Lạc Thủy từ thiên không giáng xuống phất tay giết sạch đám cướp.

Nhìn những cô gái thân thể lõa lồ, nhất là cô tiểu thư đáng lẽ hôm nay là ngày cưới lại mất chồng, thân thể trong trắng cũng thất tiết, Lạc Thủy nhớ đến hoàn cảnh của bản thân lúc trước cũng từng bị bọn côn đồ cưỡng dâm như vậy.

Chu Cương Liệt giúp các cô gái thoát khỏi sào huyệt của bọn cướp, để đáp ơn cứu mạng, nàng tiểu thư kia không có gì hơn đành lấy thân báo đáp, không ngờ nàng lại có ngộ tính tu hành, khi hắn vừa bắn tinh vào lồn thì vô tình giúp nàng khai khiếu.

Nàng hết sức vui mừng, cứ ngỡ thất thân trong tay bọn cướp thì đời nàng từ đây đã tàn, không ngờ người đàn ông này đã mở ra cánh cửa mới giúp nàng có động lực sống trở lại. Từ nay nàng đã là người tu tiên, không ai có thể bức hiếp nàng nữa.

Để đáp ơn, nàng lại cùng ân nhân hợp hoan ân ái thêm một ngày, trước lúc từ biệt hắn còn cho nàng rất nhiều đan dược cùng công pháp tu luyện.

Tại một thành trì nằm ở địa thế hết sức hiểm trở, nơi này gần như tách biệt với bên ngoài, tứ bề là núi cao, dân cư quây quần sống dưới sự cai trị của một vị nữ chúa tu vi Kim Đan, nàng ta ỷ bản thân là kẻ tu hành duy nhất mà bắt buộc dân chúng phục tùng mình.

Trong khi bên ngoài đói khổ bệnh tật triền miên thì nàng ta sống sa hoa vui vẻ bên trong cung điện do chính những người lao động khổ cực bị ép xây nên, bao nhiêu loại thuế má vắt kiệt họ.

Sáng hôm đó, dân chúng tụ tập dưới cổng cung điện chỉ trỏ, một nữ tử thân thể bốc lửa trần truồng, làn da trắng ngần với nhiều vết bầm, vết nhéo, mái tóc rũ rượi. Nàng bị trói trên hai cây cột theo tư thế tứ chi dạng rộng ra bại lộ hết thân thể, cặp vú bự như hai quả dưa hấu, cái mu lồn vừa đen vừa rậm lông với lỗ lồn vẫn đang bị nong rộng ra, tinh trùng chảy nhiễu xuống đất.

Trên người nàng bị viết đầy chữ nào là tội đồ, ác phụ, chó cái, bồn chứa tinh, đĩ thèm cặc, lỗ xả miễn phí, heo mẹ…

Nữ tử này không ai khác là vị nữ bạo chúa ác danh của thành trì, nàng ta không hiểu bị kẻ nào cưỡng hiếp đến ngất lịm, thân thể vẫn còn lưu lại tinh dịch đúng như cái chữ bồn chứa tinh trên đùi nàng.

Mấy tên nam tử nhìn nhau, dưới quần ai nấy đội lên, hai tên gan dạ nhất xông đến đưa nữ bạo chúa xuống rồi thi nhau đè lên gian dâm, kế tiếp là từng tốp đàn ông kéo tới vây lấy cô ta.

Phía trên mây, Lạc Thủy ngó xuống quan sát nữ nhân ác bá bị người dân trả thù, nàng quay sang hỏi.

“Chủ nhân, cô ta sẽ không hận ý mà giết hết người ở đây chứ?”

“Yên tâm, ta đã phong bế đan điền của ả, nửa tháng sau nó sẽ tự động hóa giải, trong nửa tháng này ả bị mấy nghìn nam nhân khắp thành này chơi hỏng rồi, khi khôi phục tu vi thì cũng chỉ còn nhớ đến cặc thôi không còn tâm trí trả thù đâu.”

Hắn rất tự tin vào tài dạy dỗ của mình, nữ bạo chúa kia bị hắn vừa hiếp vừa điều giáo cả ngày nay, điểm dâm dục tràn đầy, bây giờ không khác con đĩ là mấy.

Để lại toà thành trì vừa được giải phóng khỏi bạo chúa, Chu Cương Liệt cùng Lạc Thủy tiếp tục lên đường.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300