Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 30
Phần 30: Tưới cây

Buổi chiều, Chu Cương Liệt dẫn Thái trưởng thôn, các bô lão cùng toàn bộ dân thôn Hoang Lĩnh tập trung đến vườn nhà Trần Thục.

“Tiên nhân có chuyện gì dạy bảo, cả thôn chúng tôi nhất định sẽ làm theo.” Thái trưởng thôn hành lễ cúi đầu.

“Ta được các vị khoản đãi hết sức chu đáo, các vị hương thân phụ lão ở đây đều là người thật thà hiền lành đôn hậu, ở thời loạn lạc này hiếm có nơi nào dân chúng còn yên bình sinh sống như vậy, các vị còn có tấm lòng vị tha, sẵn sàng tha thứ và đón nhận những người lầm đường lạc lối.” Chu Cương Liệt lời lẽ nghĩa khí, khuôn mặt chính khí uy nghiêm.

“Tiên nhân đừng nói vậy, ngài chính là cứu tinh của cả thôn chúng tôi, biết ơn ngài là điều phải làm.” Một bà lão hiền lành nói.

“Hôm nay ta sẽ tặng cho cả thôn một bảo vật, các vị nhìn xem.” Chu Cương Liệt đưa tay chỉ về phía Dương căn thụ.

Cả thôn nhìn gốc cây nhỏ, cao ngang hông, thân cây to bằng hai ngón tay, trên thân đầy gân guốc, lá màu hồng, gân lá có hình dạng giống như âm đạo nữ nhân. Cả thôn nhìn nhau, xì xào bàn luận đoán xem cái cây có lá nhìn như lồn này có tác dụng gì.

Thái trưởng thôn chắp tay đại diện mọi người hỏi: “Bẩm tiên nhân, chúng tôi phàm nhân ngu dốt, không biết đây là bảo bối gì, xin ngài giải đáp.”

Chu Cương Liệt cười hào sảng:

‘Haha, đây là Dương Căn Thụ, tuy cái tên nghe hơi tục, nhưng nó là một loại tiên thụ, đối với làng ta chính là bảo vật. Cây này trưởng thành sẽ ra trái, quả của nó hình dáng như dương vật nam nhân nên mới gọi là Dương căn thụ.

Công dụng của trái cây, thứ nhất là gia tăng thọ nguyên, nó có thể tăng gấp đôi tuổi thọ cho phàm nhân. Thứ hai là nó chứa đựng tiên khí, giúp người tu hành tu luyện, người phàm không thể tu luyện thì tiên khí trong quả có thể giúp tẩy rửa bản thân, khai trừ độc uế, gia tăng sức khỏe và năng lực giường chiếu.

Công dụng thứ ba là dưỡng nhan, chống lão hóa, cải tạo cơ thể, khiến người già ăn vào trẻ lại.’

Thôn dân càng nghe mắt càng sáng rỡ, mồm há hốc ra, gia tăng tuổi thọ, cường gân kiện cốt, cải lão hoàn đồng, đây là tiên vật mà ai ai cũng thèm muốn a.

“Ngoài ra nó còn một công dụng nữa, phục hồi cơ thể, giúp bầu vú và âm đạo nữ tử trở lại hồng hào se khít”, Chu Cương Liệt nhìn về phía các nữ nhân từng là nô lệ trong trại cướp cười cười, các nàng thấy hắn nhìn đỏ mặt quay chỗ khác, nhưng tâm trạng ai cũng vui mừng chờ mong. Phục vụ cho đám đàn ông này, cả ngày bị đè ra địt, vú các nàng bị bóp đến xệ xuống, núm cũng sẫm màu, lồn bị nong nhiều quá, hai mép chảy xệ ra, thâm đen xấu xí, nay có cây thần giúp các nàng hồng hào se khít lại, ai cũng háo hức.

Thái trưởng thôn vừa mừng vừa lo: “Đây… đây quả thật là Tiên thụ, là thần vật thật sự, nhưng bẩm tiên nhân chúng tôi thực không dám nhận, cây này quá quý giá, chúng tôi chỉ là phàm nhân, chỉ sợ mang bảo vật bên người mà rước lấy họa, bị kẻ tham lam nhắm đến.”

Chu Cương Liệt vỗ vai ông lão: “Trưởng thôn đừng sợ, ta đã thi triển pháp thuật che giấu, trong mắt người ngoài nó chỉ giống một cái cây tầm thường, các vị yên tâm.”

Cả thôn đồng loạt quỳ xuống, khấu đầu hành lễ: “Tạ ơn tiên nhân đã ban cho thôn làng bảo vật.” Chu Cương Liệt hài lòng nâng tay để cả thôn đứng dậy.

Thái trưởng thôn lại hỏi: “Tiên thụ này phải chăm sóc như thế nào, chúng tôi chỉ là phàm nhân không biết chăm bón cây tiên.”

Chu Cương Liệt nhìn một lượt xung quanh, cười ha hả, “Ta sẽ hướng dẫn cho các vị.” Hắn ngoắc tay, từ trong đám đông rẽ ra, Trần Thục và A Mỹ trần truồng bước đến, nãy giờ hai nàng đứng trong đám thôn dân, bị mấy tên đàn ông dê xồm thay phiên nhau sờ mó, bóp vú, bóp đít, nghịch lồn khiến cả hai ướt nhẹp.

Hai nàng phối hợp đứng kế bên Dương căn thụ, Chu Cương Liệt dưới ánh nhìn của cả làng cởi quần ra, bế lấy Trần Thục, dang chân nàng ra thành chữ M, từ phía sau đút mạnh dương vật vào lồn nàng.

“Các vị nhìn xem ta tưới cây nhé.” Chu Cương Liệt cười lớn, hông thúc mạnh liên tục đâm cặc vào lồn Trần Thục.

“A a a… sướng… to quá… sâu quá… mọi người hãy nhìn thiếp, thiếp là Trần Thục, Trần đại phu, nhưng hôm nay thiếp là con điếm rẻ tiền nứng lồn… thiếp đang bị tiên nhân đụ như chó cái… ưm… ưm…” Trần Thục hưng phấn tột đỉnh khi bị Chu Cương Liệt chơi giữa thanh thiên bạch nhật trước sự chứng kiến của toàn thể thôn dân.

“A tiên nhân đây là đang làm gì? Không phải nói chăm sóc cây sao… sao lại lôi hai con đĩ dâm này ra đụ?” Có người thắc mắc.

A Mỹ nằm trên đất, tay vòng qua đùi nâng một chân lên, khoe trọn cái âm đạo đã sớm ướt đẫm về phía các chàng trai.

“Đến đây, ai cũng được, đến đụ em đi, đến giúp em tưới cây nào.” A Mỹ giọng đĩ thõa khêu gợi mời mọc.

Được Chu Cương Liệt đồng ý, ba người trung niên tiến lên, bế lấy A Mỹ, thay phiên nhau hãm hiếp lỗ đít, lỗ lồn và mồm nàng. Ba con cặc điên cuồng nhấp, A Mỹ sướng rân rên rỉ.

“Á ớ… đúng rồi… Các thúc thúc mau đụ A Mỹ đi, mạnh nữa… sâu nữa… con là cái bồn chứa tinh của các thúc, xả hết vào trong A Mỹ đi.”

Một lát sau, Trần Thục cao triều lần thứ năm, Chu Cương Liệt mới gồng mình xuất tinh vào trong nàng, bên kia A Mỹ cùng ba nam nhân cũng đồng loạt lên đỉnh.

Chu Cương Liệt bế Trần Thục tới gần Dương căn thụ, để hỗn hợp tinh trùng và dâm thủy từ lồn nàng chảy ra tưới vào gốc cây, Dương căn thụ lập tức hấp thụ toàn bộ, dưới ánh nhìn bất ngờ của cả làng, mắt thường có thể thấy nó cao lên vài phân, mọc thêm cành lá và mầm.

Ba nam nhân kia thấy thế cũng ôm A Mỹ tới tưới cây y như thế, Dương căn thụ như vòi rồng hút nước, bao nhiêu cũng hút hết.

Chu Cương Liệt giải thích: “Dương căn thụ này, mỗi ngày cần tưới tinh dịch và nước dâm, các vị cố gắn tưới cho nó, nó sẽ mau ra quả, nên nhớ, quả cây này tiên khí rất cao, một người ăn sẽ chịu không nổi bạo thể mà chết, một quả cần chia đều ít nhất cho 20 người ăn.”

“Đúng là thôn ta có tập tục tôn sùng sắc dục tự do, nên tiên nhân mới tặng cây này, đa tạ tiên nhân.” Thái trưởng thôn vui mừng quá đỗi.

“Quên nói với các vị, Trần Thục và A Mỹ có tư chất tu hành, đã được ta giúp đỡ khai khiếu, kể từ giờ hai nàng cũng là người tu tiên.”

Cả thôn đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, Trần Thục và A Mỹ đã trở thành người tu tiên, vậy tương lai thôn chẳng phải có hai tiên nhân sao.

Thái trưởng thôn và vài người đàn ông nuốt nước miếng, sáng nay họ vừa vỗ vào lồn, trói các nàng lại tét đít, chọt gậy, rồi còn đè hai vị tiên nhân tương lai ra bờ sông mà chơi tập thể, còn cho các nàng uống nước đái nữa, mô phật, mình gan dạ thế sao? Coi hai tiên nữ như đĩ mà chơi.

Trần Thục và A Mỹ cười tiến tới, trước mặt cả thôn bày một cái tư thế đĩ chưa từng thấy, các nàng dang rộng háng, hai tay vạch mép lồn ra, khuôn mặt đĩ thõa le lưỡi liếm môi.

“Tuy bọn thiếp là người tu tiên, nhưng ở làng này, bọn thiếp sẽ mãi là kỹ nữ, chó cái, bồn chứa tinh cho cả làng.” Hai nàng đồng thanh nói.

Thái trưởng thôn lấy lại tinh thần, giơ gậy ra lệnh: “Kể từ nay, Trần Thục và A Mỹ sẽ là Thần Nữ của thôn chúng ta.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300