Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 129
Phần 129: Buông bỏ

Đãng Hồng Trần thở dài, không ngờ mọi chuyện lại diễn biến đến một bước này. Khi Sở Vương biết chuyện nàng bị tâm ma dục quấy phá, hắn đã đề nghị nàng trở thành Vương Phi, nhưng bị nàng từ chối.

Không ngờ hắn vì lòng tham, ước vọng chinh phạt bành trướng lãnh thổ mà lật mặt rước Ngọc Thạch Đảo về làm quốc giáo.

Tống Lãng và Tống Ngọc Phương vẫn đứng yên thủ thế, Khương Lộc nhìn nàng chờ mong đáp án, hắn tham luyến sắc đẹp của quốc sư chỉ là một phần, phần còn lại hắn biết được quốc sư đang bị tâm ma quấn thân, ai song tu với nàng sẽ có thể biến nàng thành lô đỉnh thải bổ, hắn khát vọng lực lượng, nếu có thể thải bổ nàng trở thành tu sĩ hoặc chí ít khiến tuổi thọ hắn tăng cao, đó mới là lý do hắn quyết định ra tay với Đãng Hồng Trần.

“Thế nào? Đã quyết định chưa, ngươi không còn đường lui nữa đâu.” Tống Lãng mặt già cười khinh khỉnh nhìn nàng.

Đãng Hồng Trần cảm thấy mình thật may mắn, sự xuất hiện của Chu lang đã kịp thời cứu mình bàn thua hôm nay, nàng không dám nghĩ nếu bản thân vẫn bị tâm ma quấy nhiễu mà phải đối phó với hai tên đồng cấp trong tình trạng xấu. Chắc chắn nàng sẽ bị chúng ép phải trở thành Vương Phi, không thể chối từ, nhưng nay nàng đã khác xưa.

Nàng nhìn Sở Vương Khương Lộc, ánh mắt vừa lạnh lùng, lại kèm một tia tội nghiệp.

“Ài, mọi chuyện đáng ra sẽ không diễn biến đến bước này, thật đáng tiếc.” Đãng Hồng Trần thở dài lắc đầu.

Nàng buông lỏng áp chế, một cỗ khí tức bạo mãng tỏa ra, uy áp ngay lập tức khiến tất cả tu sĩ ở đây giật mình kinh sợ, da gà nổi lên, một số tu sĩ cấp thấp quỳ rạp xuống không ngóc đầu lên nổi.

Mà ở trung tâm uy áp, Tống Lãng và Tống Ngọc Phương chịu áp lực trực tiếp, cả hai run rẩy, xương cốt kêu lách cách, sau đó không chịu nổi hai đầu gối trầm xuống.

“Địa… Địa Tiên? Nàng ta là… là Địa… Tiên???” Tống Lãng lắp bắp cố hét lên.

“Không… Không thể nào, sao có thể… nàng ta không phải đã đột phá thất bại tâm ma quấn thân sao? Khí tức Địa Tiên này là sao?” Tống Ngọc Phương cũng sợ hãi quát to.

Tống Trường Cơ không bị uy áp trực tiếp nhưng cũng đứng gần nên đã sớm nằm rạp xuống. Sở Vương Khương Lộc nhìn một màn này, sống lưng rợn lên, ánh mắt không thể tin nhìn thân ảnh nữ tử đang đứng đó.

Chu Cương Liệt tạo quang tráo bao phủ xung quanh chúng nữ, tiếp tục ngồi ăn dưa xem kịch.

“Đãng… đạo hữu, xin hãy giơ cao đánh khẽ, chúng ta có mắt không thấy Thái Sơn, xin đạo hữu hãy niệm tình là tu sĩ mà tha cho mạng chó của chúng ta…” Tống Ngọc Phương quỳ sát đất giọng đầy van nài.

“Phải phải, chúng ta không biết gì hết, tất cả là do Sở Vương bày ra, chúng ta sẽ lui về Ngọc Thạch Đảo, không tranh giành vị trí quốc giáo với đạo hữu nữa, xin hãy tha thứ cho chúng ta.” Tống Lãng cũng lạy lục van xin.

Đãng Hồng Trần nhìn bao quát một lượt, sau đó thu liễm uy áp, các tu sĩ ở đây lần lượt đứng dậy, họ chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác kinh khủng như vậy.

Hai kẻ đứng đầu Ngọc Thạch Đảo cũng vội đứng lên, chắp tay cúi lạy. Khương Lộc bên kia đã sớm đứng hình, mồm há hốc, hắn không dám nói gì, cả thân hình run rẩy, bọn họ vừa nói gì? Đãng Hồng Trần đã đột phá Địa Tiên, sao có thể chứ.

Mưu đồ của hắn, kế hoạch của hắn mọi thứ đều đổ vỡ rồi, hắn đã làm gì? Từ bỏ một vị Địa Tiên để đổi lấy hai tên Tán Tiên hèn hạ.

Đãng Hồng Trần nhìn một lượt những người ở đây, khẽ thất vọng thở dài, “Sở Vương muốn lập Ngọc Thạch Đảo làm quốc giáo, thế thì cứ như vậy đi, ít ngày nữa ta sẽ đưa đệ tử Liên Hoa Am rời Thành Đô.”

Nhìn bóng lưng của nàng quay đi, Khương Lộc hối hận khôn xiết, sao lại có thể như vậy, hắn vội chắp tay cúi đầu.

“Quốc sư, là bổn vương vô năng bất tài, bổn vương cô phụ công ơn Liên Hoa Am, xin quốc sư hãy nghĩ lại, Liên Hoa Am sẽ vĩnh viễn là quốc giáo của Sở quốc.”

Đãng Hồng Trần không hề quay lại, khẽ lắc đầu, “Muộn rồi.” Nàng biến mất tại chỗ, để lại Sở Vương đờ đẫn quỵ xuống, Tống Lãng và Tống Ngọc Phương nhìn nhau, thầm cảm thấy may mắn vì giữ được mạng.

“Sư phụ quốc sư đã đột phá Địa Tiên rồi? Ài, phụ vương thật là hồ đồ.” Nguyệt Nga cũng thở dài ngao ngán, hết kịch để coi, Chu Cương Liệt dẫn chúng nữ về thành.

Sau vài canh giờ, chuyện xảy ra sau đại hội đã được truyền miệng nhau khắp Thành Đô, Sở Vương vì muốn tiếp tục mở mang lãnh thổ, đã từ bỏ Liên Hoa Am, lập Ngọc Thạch Đảo làm quốc giáo.

Tán Tiên của Ngọc Thạch Đảo lấy thế ép cựu quốc sư làm Vương Phi cho Sở Vương, quốc sư bộc phát tu vi Địa Tiên hàng thật suýt thì giết cả Ngọc Thạch Đảo.

Quốc sư thất vọng về cách làm của Sở Vương nên quyết định sẽ mang Liên Hoa Am rời Thành Đô, không can thiệp vào chính sự Sở quốc nữa.

Khắp nơi lòng dân ai oán, thì ra Sở Vương Khương Lộc cũng giống các đời tiên vương khác, hiếu chiến tham quyền, chỉ là không được quốc sư đồng ý nên mấy năm nay mới không phát động chiến tranh.

Sở quốc nhờ quốc sư mà thái bình thịnh trị dân chúng no ấm, Sở Vương lại hồ đồ từ bỏ Liên Hoa Am, dân chúng đâu đâu cũng có tiếng vang ai oán thậm chí mắng chửi Khương Lộc hôn quân vô đạo.

Ngoài Thành Đô năm mươi dặm, Thái Kính Bằng cùng hai lão hữu nghe thuộc hạ kể mọi chuyện xảy ra sau khi họ rời đi mà thầm thấy may mắn, lúc nãy họ cảm nhận một cỗ uy áp kinh người ở phía núi hòa Thành, thì ra là do quốc sư, cô ta đã đột phá Địa Tiên, nếu lúc nãy không rút đi thì có khi bị quốc sư xử lý luôn rồi.

Bọn chúng vẫn phục kích tại đây, thăm dò hướng đi của tên Tán Tiên kia, chờ hắn rời khỏi Thành Đô thì tập kích giết người đoạt bảo.

Chu Cương Liệt tay dắt theo A Khắc Thiên Kiều đang bò dưới đất cùng chúng nữ đi dạo một vòng, nghe dân chúng oán trách, hắn cười lắc đầu, nước đi này của Khương Lộc đã đi thẳng vào lòng đất.

Hắn dẫn chúng nữ về Kim Tiền Lâu, trời đã về trưa, ăn uống xong xuôi, Nguyệt Nga đi về cung xem tình hình trước, hắn cùng các nữ còn lại phiên vân vũ khúc, địt nhau tới hoàng hôn.

Để lại mấy cô nàng như bãi bùn nhão nằm lăn lốc, hắn thần thanh khí sảng đi đến Liên Hoa Am thăm người yêu.

Vừa tới cửa, hắn đã thấy một đạo cô trung niên tướng mạo tầm thường bị đánh bay ra ngoài, miệng phun máu ảm đạm chạy đi.

Hắn ẩn thân đi vào phòng, Đãng Hồng Trần ngồi chống cằm ngẩn người trên bồ đoàn, nghe tiếng cửa mở nàng nhìn qua, thấy tình nhân của mình, nàng như lấy lại sự vui vẻ, nhào đến nhảy lên ôm chầm lấy hắn, dụi đầu vào lòng hắn nũng nịu.

“Chu lang, thiếp nhớ chàng.”

Chu Cương Liệt cũng ôm nàng, xoa đầu, hôn lên trán, “Nàng đã quá vất vả rồi.”

“Thiếp làm vậy có đúng không? Các tổ sư sẽ không trách thiếp bỏ qua cơ nghiệp của Liên Hoa Am chứ?” Nàng ngước mắt hỏi.

“Nàng cứ làm theo đúng bản tâm của mình, tới tầng cấp Địa Tiên nàng có thể lập giáo ở bất cứ đâu không cần dựa vào hoàng triều nữa, Sở Vương đó không biết quý trọng nàng, lại mưu đồ chiếm đoạt nàng, không xứng để nàng tiếp tục phò trợ.” Hắn véo mũi quốc sư một cái.

“Vâng, thiếp sẽ nghe theo Chu lang.” Nàng gật đầu ngoan ngoãn dụi vào lòng hắn.

“Lúc này ta thấy đạo cô kia bị đánh đuổi là chuyện gì?” Hắn hỏi.

“Hừ, bà ta là người kề cận bên thiếp, chuyên xử lý nội vụ Liên Hoa Am, cũng là một trong vài người ít ỏi biết chuyện thiếp đột phá thất bại bị tâm ma quấn thân, lúc nãy thiếp đã điều tra, bà ta làm việc cho Sở Vương, tiết lộ chuyện cho hắn, thiếp đã thanh lý môn hộ đuổi bà ta đi.” Đãng Hồng Trần hơi giận dữ thất vọng vì người bên cạnh mình phản bội.

“Đừng giận nữa, để ta khiến nàng vui trở lại.” Hắn thò tay vào nách và eo nàng rồi cù lét.

“Á haha… đừng mà… nhột quá… hihi… chàng thật là…” Hai người đùa giỡn nhau chí choé, Đãng Hồng Trần cũng vì vậy mà vơi sự buồn bực trong lòng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300