Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 18
Phần 18: Huyễn thuật Man Thiên Quá Hải

Chu Cương Liệt ngồi trong bồn tắm, thích thú hưởng thụ Trần Thục và A Mỹ phục vụ.

Sau khi điểm dâm dục đạt tới 70, các nàng đã triệt để phục tùng Chu Cương Liệt, coi hắn như chủ nhân, lúc này hai mẹ con đang hầu hạ hắn tắm rửa.

A Mỹ cắm đầu trong háng hắn, miệng không ngừng bú liếm làm sạch dương vật cho hắn, Trần Thục thì trần truồng phía sau, dùng cặp vú đẩy đưa kỳ cọ tấm lưng rộng của hắn.

“Ting… Chúc mừng ký chủ đạt thành tựu: Lần đầu phá trinh, nhận được một lần quay vòng quay nhân phẩm”.

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên.

“Phụt… Còn có loại ban thưởng này nữa hả? Đúng là hệ thống sắc dục, phá trinh nữ nhân còn có quà, sau này phải tích cực tìm trinh nữ mới được hế hế hế”.

Chu Cương Liệt nở nụ cười dâm tà. Yêu Dục xuất hiện, gõ đầu hắn một cái.

“Hừ, ký chủ đừng có mà mơ, vì đây là lần đầu ký chủ lấy được trinh tiết nữ nhân khi đến thế giới này nên được ghi nhận là thành tựu tân thủ, hệ thống chỉ thưởng một lần thôi, ký chủ có phá trinh thêm nghìn nữ nhân cũng không có nữa đâu.”

“Thì ra là vậy.” Chu Cương Liệt giọng đầy tiếc nuối.

“Vậy rút thưởng luôn đi, lần trước quay được công năng hệ thống Điểm Dâm Dục, lần này không biết được thứ tốt gì.” Hắn liếm môi bấm vào màn hình.

Cái mâm quay một vòng, kim ngừng lại ở một ô màu tím.

“Ting tong… Chúc mừng ký chủ nhận được Công pháp Huyễn Thuật – Man Thiên Quá Hải (Giấu Trời qua biển).”

“Huyễn thuật là cái gì?”

Yêu Dục ngồi trên đầu hắn giải đáp:

“Huyễn thuật đơn giản là pháp thuật tạo ra huyễn cảnh, ảo cảnh, ảo giác đánh lừa thị giác của đối phương. Man Thiên Quá Hải có tác dụng tạo ra ảo cảnh che mắt, ảo cảnh này chân thật đến nỗi có thể mô phỏng cả cảm giác xúc giác. Ví dụ ký chủ tạo ra ảo ảnh một con chó, có người sờ vào họ vẫn cảm giác được mọi tiếp xúc chân thật nhất về con chó như lông chó, bị chó liếm vân vân… Ký chủ rất may mắn rút được pháp thuật này nha.” Yêu Dục hưng phấn.

“Thuật pháp này có giới hạn gì không?” Chu Cương Liệt cẩn thận hỏi tiếp.

“Điểm yếu của Huyễn thuật này là không thể che mắt người hơn ký chủ một cảnh giới, có thể bị các pháp thuật hoặc pháp bảo hệ con mắt nhìn thấu ví dụ như Kính Chiếu Yêu, Hoả Nhãn Kim Tinh của Tôn Ngộ Không, Phật Nhãn của Như Lai hay Huệ Nhãn của Dương Tiễn.”

“Uầy, ta còn lâu mới tiếp xúc với tầng cấp của Dương Tiễn hay Như Lai, ảo thuật này có thể giúp ta làm một số chuyện hay ho đây”.

Chu Cương Liệt tận hưởng mẫu nữ phục vụ, nhìn A Mỹ ngoan ngoãn hôn liếm quy đầu, Trần Thục thì đưa cặp dưa tới miệng cho hắn bú, cười gian xảo.

“Để ta thử nghiệm huyễn thuật này một chút.”

Sáng sớm hôm sau, mưa vừa ngớt, cả thôn xóm như lột xác sau cơn mưa, cây cối tốt tươi xanh thẳm, con sông cạn khô cũng đã có nước, nhà nhà đều có lu lớn lu nhỏ đựng tràn đầy nước mưa.

Lúc này cả thôn đã tụ tập lại trước nhà Trần Thục, thành kính lễ bái vị tiên nhân đã ra tay cứu họ.

Chu Cương Liệt thần thanh khí sảng ngồi trên ghế trước nhà, Thái trưởng thôn cùng hai vị bô lão khác đứng kế bên chầu. Thôn dân thay nhau dâng lên lễ vật, nhưng Chu Cương Liệt không nhận, hắn chỉ nhận lấy hai bộ quần áo nhà thợ may tối qua chuẩn bị cho hắn, Tiên nhân không thể cứ ở trần mặc quần lá cây như vậy được.

Hắn hứa với dân làng sẽ giải quyết bọn cướp, trả lại sự bình yên vốn có nơi đây. Thôn dân vui vẻ bái lạy tạ ơn.

“Trưởng thôn và mọi người muốn ta xử trí bọn cướp như thế nào?”

Dân làng hưng phấn:

“Tất nhiên là diệt sạch bọn chúng a.”

“Phải đó phải đó, tiên nhân còn không biết, bọn chúng đã bắt hơn chục cô gái của thôn rồi, các nàng ấy đều có tư sắc, chắc bây giờ đang bị hành hạ khổ sở lắm.”

“Bọn ác đồ đó còn sống chỉ gây hại cho dân lành thôi.”

Trưởng thôn ngồi bên dưới chỉ cung kính chắp tay:

“Xin tùy theo ý muốn của tiên nhân.”

Lúc này Trần Thục khều khều gáy hắn, lí nhí nói:

“Chủ nhân, ta có thể vào nhà không, xấu hổ chết mất.”

“Không được, nàng ở yên đó cho ta, nàng xem A Mỹ ngoan chưa này.” Chu Cương Liệt từ chối.

Trong mắt Thái trưởng thôn và dân làng, Chu Cương Liệt mặc một thân áo vải đen, dáng ngồi hiên ngang, khuôn mặt hiền từ mà uy nghiêm nói cười với họ, vị này tuy là tiên nhân nhưng không khinh thường phàm nhân như họ, ngược lại hòa đồng thân thiện.

Trần Thục và A Mỹ hài hòa đứng sau làm bổn phận bưng trà rót nước, Trần Thục vẫn dịu dàng đằm thắm, nhu mì thục đức, A Mỹ vẫn nét tươi trẻ thanh xuân.

Nhưng đó là huyễn cảnh Chu Cương Liệt dùng Huyễn thuật Man Thiên Quá Hải tạo ra, trong huyễn cảnh, một hình ảnh dâm mỹ mà cả làng không ai ngờ được đang diễn ra.

Chu Cương Liệt ngồi trên ghế, cởi truồng thân dưới lộ con cặc to dài cương cứng. Trần Thục và A Mỹ cũng hoàn toàn trần truồng hầu hạ hắn.

Sáng sớm, hắn tạo ra huyễn thuật che mắt, rồi bắt Trần Thục và A Mỹ không được mặc quần áo đi ra, bại lộ hết trước mặt dân làng.

Vì điểm dâm dục đã hơn 70, hai mẹ con đáng thương dù xấu hổ nhưng không thể làm trái mệnh lệnh của hắn.

Trần Thục mắc cỡ đến đỏ bừng mặt, da gà nổi lên, tay không ngừng che bộ phận nhạy cảm, trước mặt nàng là cả làng già trẻ trai gái đang nhìn chằm chằm, tuy họ nhìn là Tiên nhân nhưng nàng vẫn có cảm giác họ đang thấy toàn bộ cơ thể mình.

“Nàng cứ yên tâm, chỉ có ta nhìn thấy nàng đang trần truồng thôi, bỏ tay xuống tới đây.”

A Mỹ tin tưởng Chu Cương Liệt tuyệt đối, đang quỳ dưới háng bú liếm ngon lành con cặc của hắn, nàng dần nghiện mùi vị này rồi.

Thấy dân làng vẫn bình thường trước cảnh đó, Trần Thục mới thở phào tới rót trà cho hắn.

“Tới, dang rộng háng của nàng ra cho cả thôn nhìn thấy nàng là người thế nào”. Chu Cương Liệt ra lệnh.

Trần Thục vừa sợ nhưng cũng vừa nứng, chầm chậm tới trước mặt cả người thôn làng, lõa thể nằm xuống, hai chân dang rộng ra, lộ cái lồn dâm đãng rậm lông đang chảy nước nhiễu nhão. Hai tay nàng banh hai mép lồn ra, lỗ thịt đỏ au bại lộ toàn bộ.

“Mọi… mọi người hãy nhìn em… em là Trần Thục, là con đĩ dâm loàn hư hỏng thích khoả thân… em… em là cái bồn chứa tinh của tiên nhân.”

Trần Thục xấu hổ tột độ buông lời dâm đãng.

“Ha ha ha… Có thế chứ.” Chu Cương Liệt vui vẻ sảng khoái vì huấn luyện thành công.

Mọi chuyện họ làm đều đã được Huyễn cảnh che chở, trong mắt người dân, Chu Cương Liệt vẫn yên vị trên ghế, Trần Thục và A Mỹ vẫn đứng sau lưng thỉnh thoảng rót trà.

Trần Thục, đại phu được cả làng tôn kính, hiền lành, lễ giáo, công dung ngôn hạnh, là đối tượng mơ ước của đàn ông trong làng đang nằm dạng dáng khoe toàn bộ vú lồn trước mặt họ.

A Mỹ, thiếu nữ xinh đẹp, tinh nghịch, thanh xuân tươi trẻ, là bóng hồng yêu thích của các thanh niên mới lớn đang khoả thân quỳ dưới háng tiên nhân, hai tay sục cặc, miệng há hết cỡ cố nuốt con cặc khổng lồ xuống họng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300