Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 59
Phần 59: Trừng phạt Thiên Thành

Chu Cương Liệt rời khỏi cung, vừa đi bộ tà tà trên đường, vừa sắp xếp bố cục.

“Cứ nghĩ lần này chỉ là vài tên tu sĩ cóc ké cấp thấp, không ngờ phía sau còn có chư hầu lớn như Tấn quốc, hừ, muốn giải quyết nhanh gọn cũng không được.”

“Tiếp theo phải nhanh chóng đẩy nhanh quá trình cho Vương Phi và Vân Nhi đột phá, tu vi của các nàng hiện tại không đủ dùng a.”

Yêu Dục ngồi trên vai hắn, chân đung đưa cười, “Sao ký chủ không búng tay bóp chết hai tên tu sĩ kia cho gọn.”

Chu Cương Liệt liếc nàng, “Ta muốn để hai mẹ con Vương Phi tự mình cứu lấy Vân Lạc. Chỉ khi hai nàng tự ra tay, bày ra thực lực của mình thì mới khiến bọn địch quốc không dám ngấp nghé đất nước này nữa.”

“Khi Vân Lạc thủ vững trước Càn Quốc và Ninh Quốc, Yên quốc chắc chắn sẽ không để mất đồng minh này về tay Tấn quốc, sớm sẽ đưa binh hỗ trợ thôi.”

Hắn dừng bước, phía trước tụ tập đám đông đang xôn xao. Chu Cương Liệt mở thấu thị ra nhìn.

“Hừ, lại là đám tiểu thư công tử này.” Hắn hừ lạnh.

Trong đám đông, bọn Nam công tử, Thiên Thành tiểu thư đang khoanh tay hếch mũi lên trời, bốn tên gia đinh đang đè hai người đàn ông một già một trẻ ra đánh túi bụi. Hai người chịu trận, rên la van xin nhưng không ai nghe.

Dân chúng xung quanh rất tức giận, đây là hai cha con làm nghề khuân vác tại chợ, đang ngồi nghỉ ngơi, đám con ông cháu cha này đi qua, chàng trai trẻ thấy Thiên Thành tiểu thư xinh đẹp, không nhịn được nhìn lâu một chút. Tên Nam công tử thấy có một tên bần dân khố rách áo ôm dám tơ tưởng cô gái mà hắn đang đeo đuổi, tức giận đạp cho thanh niên mấy cái, lệnh gia đinh móc mắt ra.

Người cha thấy con bị đánh, chạy tới cầu xin cũng bị đánh lây, hai người khổ sở ôm đầu chịu trận, Thiên Thành ánh mắt ghét bỏ liếc hai nạn nhân.

“Thứ bần dân ti tiện cũng dám nhìn bổn tiểu thư, Nam ca ca đánh đúng lắm.” Ả tiểu thư chua ngoa hừ mũi.

Nam công tử nghe nàng khen, vui mừng bảo gia đinh đánh hăng hơn. Chu Cương Liệt nhìn không ưa cảnh này, hắn âm thầm khống chế con ngựa gần đó, khiến nó lồng lên nhảy loạn.

Dân chúng la hét thất thanh chạy tán loạn, bọn gia đinh ngưng đánh chạy về bảo vệ chủ, đám công tử tiểu thư co cụm sợ hãi, thừa dịp, hai cha con khuân vác kia bò dậy chạy vào hẻm trốn đi.

“Con ả này ỷ thế làm xằng làm bậy không coi ai ra gì, ức hiếp dân lành, phải trị cái thói hách dịch của cô ta mới được.” Chu Cương Liệt nhìn Thiên Thành tiểu thư, khẽ nhíu mày.

Sau một phen sợ hãi, hai tên bần dân kia cũng chạy mất, Thiên Thành mất hứng không đi dạo phố nữa, cùng hạ nhân trở về nhà.

Phủ Tể tướng cao to rộng lớn, nằm ở nơi đắc địa trong nội thành, nhà cửa hoành tráng, trang hoàng xa hoa vô cùng, Thiên Thành về tới tiểu viện của mình, quát chửi mấy tì nữ, bảo họ chuẩn bị nước tắm và đồ ăn.

Tính cách của cô con gái Tể tướng này xưa nay được nuông chiều đanh đá, còn khó chiều hơn Vân Nhi công chúa nữa, hạ nhân chỉ biết chịu đựng chửi mắng, nghiến răng nghiến lợi.

Bồn tắm được nhanh chóng chuẩn bị, nước ấm, thơm tho, rải thêm cánh hoa hồng. Thiên Thành dưới sự hầu hạ của tì nữ cởi quần áo, trần truồng bước vào bồn.

Nàng gắt gỏng cho tì nữ cút, tự mình ngâm nước thoải mái. “Thứ dân đen quê mùa xấu xí, lại dám nhìn bổn tiểu thư, lần sau gặp phải móc mắt hắn ra.” Nàng bực bội lầm bầm chửi.

Đột nhiên, trong phòng phát lên một giọng nói lạ, “Khuôn mặt xinh đẹp, dáng hình lại ngon nghẻ như vậy, mà tính cách thì hư đốn quá mức.”

Thiên Thành giật mình hoảng sợ, sao trong khuê phòng của nàng lại có tiếng đàn ông? Nàng rụt người vào bồn tắm, co rúm thân thể lại che những chỗ nhạy cảm, miệng hét lên.

“Aaaa… Người đâu, mau tới… Có kẻ đột nhập… Có dâm tặc… Cứu…”

Tiếng nam nhân trêu tức đằng sau nàng lại phát lên, “Cứ la đi, la rát cổ họng cũng không ai nghe thấy đâu.”

Thiên Thành lấy can đảm, xoay đầu lại, một nam tử thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc, gương mặt nghiêm nghị chính khí, hàm râu quai nón rậm rạp nhưng chải chuốt gọn gàng. Chu Cương Liệt đứng đó, ánh mắt cười cợt nhìn cô gái đang run rẩy lõa thể trong bồn tắm.

“Ngươi… ngươi là ai? Sao lại vào được phòng ta? Mau cút ra, ta đã la lên rồi, gia đinh sẽ sớm đến đâm chết ngươi.” Thiên Thành lắp bắp sợ sệt, nhưng miệng vẫn nói cứng. Nàng đã la lên rất to rồi, đáng lẽ tì nữ bên ngoài phải nghe thấy rồi chứ, hay là bọn chúng muốn làm phản, cố tình thả tên dâm tặc này vào hại ta?

“Người đâu, cứu ta, có thích khách, có dâm tặc…” Nàng hét to lên một lần nữa, hy vọng tráng đinh bên ngoài nghe thấy. Chu Cương Liệt hài hước nhìn nàng, vẫn không có ai xông vào.

Thiên Thành càng tuyệt vọng hơn, nước mắt tuông ra, run như cầy sấy. “Ngươi, ngươi đừng qua đây.”

Chu Cương Liệt tiến đến bên bồn tắm, Thiên Thành vội nhảy ra, bất chấp thân thể trần truồng, nàng chạy đến cửa, muốn tông cửa xông ra ngoài, nhưng chỉ cách cửa một phân, nàng như động trúng bức tường vô hình, ngã ra đau điếng.

“Sao… sao lại có thể như vậy? Ngươi… ngươi là ma quỷ sao?” Thiên Thành tuyệt vọng, nàng lùi tới sát vách, nhìn chăm chăm nam nhân trước mặt. Khuôn mặt này hơi quen quen, hình như nàng đã gặp ở đâu rồi.

“A, ngươi là vị Chu thần y đó?” Nàng chợt nhớ ra, đây chính là thần y đã chữa bệnh cho Vương Phi, đi bên cạnh công chúa Vân Nhi hôm yến tiệc, hắn còn được đặc cách ngồi đối diện phụ thân của nàng.

“Ngươi to gan… dù ngươi có công với Quốc vương, nhưng cha ta là nguyên lão trọng thần của Vân Lạc, sao ngươi dám vô lễ xông vào phòng ta… ta sẽ tâu Quốc Vương, đem ngươi đi chém, mau cút đi.” Thiên Thành vẫn giữ cái giọng điệu kẻ bề trên đó.

“Hừ, cả ngày chỉ biết dựa vào uy phong của Tể tướng cha ngươi, tính cách xấu xa coi thường người khác, muốn đánh giết ai cũng được, coi thường vương pháp, hôm nay ta phải thay mặt cha ngươi giáo huấn ngươi một trận.” Chu Cương Liệt bước tới, Thiên Thành hoảng hốt rút người vào góc tường, nhưng thân hình nàng bỗng cứng đơ.

Nàng cật lực giãy giụa nhưng không được, Chu Cương Liệt bế tấm thân trần truồng của nàng lên, đặt nàng nằm sấp trên đùi mình, tay vung lên hướng cái mông đít tròn lẳn của nàng mà vỗ xuống chan chát.

“Á, hỗn đản đáng ghét, mau buông ta ra… người đâu… cứu ta… không… đau quá… đừng đánh nữa.” Thiên Thành miệng không bị cấm, cật lực gào lên.

“Này thì ỷ thế hiếp người này.”

“Bép.”

“Này thì hung hăng hống hách này”

“Bép bép.”

“Này thì giả bộ thanh cao này.”

“Bép bép bép…”

“Này thì ghen ghét nói xấu tình nô của ta này.”

“Bép bép bép bép…”

Mỗi khi kể một tội, Chu Cương Liệt lại đét mông nàng mấy cái, Thiên Thành vừa đau vừa xấu hổ, nước mắt giàn giụa.

“Á… đau quá… huhu… phụ thân cứu con… các ngươi bên ngoài chết hết rồi hả… mau cứu ta… đừng đánh nữa… huhu… đau quá… á… cứu với… cầu xin ngươi… tha cho ta… đừng đánh nữa mà… ta không dám như vậy nữa…”

Nàng vừa khóc vừa van xin, nhưng Chu Cương Liệt vẫn không buông ra, mông đít nàng in hằn hai dấu bàn tay đỏ ửng, sưng vù lên khiến vòng ba như bự thêm.

“Bép… bép bép”

“Á… huhu… ư… ưm… đừng… a… ưm…”

Dần dần tiếng la của Thiên Thành càng yếu bớt, rồi chuyển từ la hét qua rên rỉ.

Trong khe huyệt, một tia nước rỉ ra, rồi càng ngày càng nhiều hơn, ướt cả nhúm lông tơ trên mu lồn nàng, rồi nhiễu xuống đùi Chu Cương Liệt.

“Quả là dâm nữ nha, bị đánh cái mông mà còn sung sướng đến độ lên đỉnh ướt cả đồ của ta, nàng là thích bị bạo dâm sao.” Chu Cương Liệt cười lớn, động tác đánh của hắn cũng từ từ yếu đi, sau đó chuyển hẳn thành xoa bóp.

Tay hắn vuốt ve mông thịt, rồi hai ngón tay luồn xuống khe mông, vuốt nhẹ qua cúc huyệt đóng kín của nàng.

Ngón tay hắn miết dọc khe lồn nàng, lấy một ít dâm thủy dính dính, sau đó bôi lên nhụy hoa cúc.

Thiên Thành bị đánh đau, nằm mơ màng, cảm giác như ai đang xoa mông mình, khiến nàng đỡ đau hơn, rồi cái tay hư hỏng quẹt qua khe âm hộ mình, sau đó lại thò vào móc móc cái lỗ nhị của mình.

Chu Cương Liệt thấm ướt lỗ đít Thiên Thành, sau đó từ từ đâm một ngón tay vào, càng lúc càng sâu, cho nàng quen với cảm giác có dị vật trong lỗ đít, rồi hắn lại đút thêm một ngón nữa, mở rộng hậu môn nàng ra.

“A… ưm… cái gì vậy… cảm giác này lạ quá… đừng nha… ui ui…” Thiên Thành nằm trên đùi Chu Cương Liệt, tư thế đã chuyển thành hai đùi hơi dạng ra, cái mông đít vểnh cao để hắn đút ngón tay thuận lợi hơn.

Mọi hành động của nàng đều làm trong vô thức, hắn dùng Sắc Dục Bổn Nguyên đẩy mạnh cảm xúc tình dục của nàng.

Hai ngón tay hắn móc cúc huyệt của Thiên Thành mỗi lúc một nhanh, nàng chổng mông rên rỉ.

“A… a… cảm giác gì đây, sao lạ quá… á sướng… tiếp đi… nữa đi… móc sâu vào đi… đã ngứa quá… a… có cái gì đang ra… nó đang trào ra… ưm ưm…”

Trong hoa huyệt của nàng phun ra nước nhờn, cô tiểu thư kiêu kỳ bị móc lỗ nhị đến nỗi tiết thân. Chu Cương Liệt lại tiếp tục lấy cái Xâu chuỗi chín viên bi ra, từng viên một nhét vào đít nàng, đến khi vào hết toàn bộ.

“Á… Trong bụng có cái gì… to quá… đầy quá… sướng quá…” Lần đầu tiên được nếm mùi thông đít, Thiên Thành tiểu thư sướng đến độ tè cả ra, ướt hết bộ đồ của Chu Cương Liệt.

“Hừ, tiểu tiện nhân còn dám đái ướt đồ của ta… xem tiếp theo ta trừng phạt nàng như thế nào.”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300