Thiên bồng nguyên soái - Quyển 1

Phần 95
Phần 95: Song tu (2)

Khi Chu Cương Liệt tính chồm người lên chuẩn bị làm việc chính thì Khương Nguyệt Nga vội đẩy hắn ra. Nàng kéo hắn nằm xuống giường, tay nắm lấy con cặc vừa bắn xong đã cương cứng trở lại của hắn.

“Sư phụ, để con lên.” Nàng bạo dạn nói.

“Ồ, lần đầu lại chủ động như vậy, công chúa đây là dâm nữ nha.” Hắn cười trêu nàng, xong vẫn chiều ý nàng nằm ngửa để xem nàng làm gì.

“Con cũng lớn rồi, ma ma trong cung cũng dạy con rất nhiều về chuyện này rồi.” Nàng tự tin, cúi đầu liếm láp con cặc hắn một lần nữa, khi cả dương vật đã ướt đẫm, nàng ngồi lên trên, kê quy đầu vào lỗ thịt bên dưới, vì nó quá lớn nên nàng phải dùng tay banh mép lồn ra.

Nhưng trúc trắc mãi, đầu khấc cứ trượt khỏi lỗ, Chu Cương Liệt hài hước nắm lấy eo nàng, chỉnh cho vị trí chính xác.

Nguyệt Nga từ từ ngồi xuống, lỗ nhỏ của nàng bị con cặc dần nong rộng ra, nàng mắt nhắm nghiền, chỗ đó hơi nhói đau. Khi quy đầu chạm vào màng trinh, nàng hơi dừng lại, thở phào lấy tinh thần, rồi thả lỏng cơ thể ngồi bẹp xuống.

“Phập.” Sức nặng của nàng khiến con cặc đâm một phát xỏ xuyên qua màng trinh, đâm lút cán vào sâu bên trong.

“Á… hức… đau…” nước mắt công chúa nhỏ tuông rơi, nàng giã từ cuộc đời con gái trong trắng. Từ khe thịt có máu đào chảy ra chứng tỏ nàng vừa mất tấm thân xử nữ.

Chu Cương Liệt giữ nguyên để cô đệ tử này bớt đau, lát sau, cơn đau phá thân tan biến, nguyên con cặc khủng của sư phụ nằm bên trong lồn nàng, nhìn bên ngoài nó đội bụng dưới của nàng cộm cả lên, quy đầu hôn vào hoa tâm.

Một cảm giác ngứa ngáy khiến Nguyệt Nga hơi di chuyển hông, nàng lấy sức ngồi dậy, kéo con cặc ra, đến khi chỉ còn đầu khấc dính vào, nàng lại ngồi xuống cho con cặc đâm lút cán.

Cứ thế, nàng chống tay lên ngực Chu Cương Liệt, hông nhấp nhổm, tư thế như nữ kị sĩ cưỡi ngựa, con cu khủng bố ra vào huyệt động, cơn ngứa được chuyển thành sướng khoái, mắt nàng đê mê, lưỡi lè ra chảy dãi, miệng rên ư ử.

Chốc lát, nàng đã đạt cao trào, âm tinh từ tử cung phun ra tưới lên quy đầu. Công chúa thở hổn hển, Chu Cương Liệt cười tà đạo, nắm lấy hông nàng, từ phía dưới lấy đà rồi dập ngược lên, hắn nắc bành bạch như máy khâu, Nguyệt Nga vừa mới lên đỉnh, chưa lấy lại tinh thần đã bị địt tới tấp, nàng thét lên sướng khoái.

“Á á á… sư phụ… chậm lại… á úi da… giết người… đệ tử chết mất… từ từ thôi… người muốn đâm chết con sao… trời ơi… á á… sư phụ ơi… nhanh quá… mạnh quá… đâm sâu quá… con ra… con lại ra rồi… á…”

Nàng rùng mình lên đỉnh tiếp, Chu Cương Liệt bên dưới không những không dừng lại, còn tiếp tục tăng tốc độ dập.

“Địt chết ngươi, dâm nữ, đệ tử dâm đãng, chơi chết ngươi.” Hắn gầm lên rồi cắm lút cán vào tử cung nàng, bắn tinh xối xả, tinh nhiều đến nổi khiến bụng Nguyệt Nga to lên.

“Á… nóng… sư phụ xuất vào trong con rồi…”

Hai người nằm vật ra, công chúa nhỏ nằm đè lên người hắn, thở hồng hộc.

“Hức, người ta mới lần đầu mà sư phụ chơi bạo quá, lỡ toét lồn con thì sao?” Nàng nũng nịu đánh yêu vào ngực hắn.

Chu Cương Liệt lật ngược Nguyệt Nga xuống, con cặc lại lần nữa hùng dũng thẳng đứng, nhìn thấy hắn muốn làm tiếp một hiệp, cô đệ tử nhỏ hoảng sợ tính vùng dậy chạy.

“Đừng, từ từ thôi sư phụ, sao ngài hăng quá vậy, để con nghỉ ngơi một xíu, đừng mà, ối a…”

Chu Cương Liệt nào nghe, hắn tiếp tục đút cặc vào lỗ lồn đệ tử, chơi một hiệp mới, nàng cong mình chịu trận, đừng cú dập của hắn thấu tận hoa huyệt, nàng ra không biết bao nhiêu lần, hắn bắn vào trong nàng khiến tử cung hết chỗ chứa, trào ngược ra ngoài.

“Hức, cho đệ tử nghỉ một xíu đi mà, sư phụ là gia súc, không biết mệt mỏi, địt người ta rộng cả lồn rồi, bắt đền người đó, đừng dập nữa, lồn con chịu không nổi nữa…” Nàng thì thào van xin trách móc.

“Được, không chơi lồn con nữa.” Hắn cười haha lật nàng nằm sấp lại, mông vểnh cao lên, thấm ít nước nhờn bôi vào cúc huyệt của nàng.

“Ơ, sư phụ tính làm gì?” Lúc Nguyệt Nga còn đang ngơ ngác, con cặc hắn đã thô bạo tách lỗ đít nàng ra, đâm mạnh vào.

“Á trời ơi…” Nàng hét toáng lên, không kiềm chế nổi đái ào ào ra.

“Đau, đừng mà sư phụ, rách đít đệ tử mất, huhu.” Nàng khóc lóc thảm thương, van cầu hắn rút ra, nhưng càng xin hắn càng dập hăng hơn, chốc lát cơn đau đã qua, lỗ đít nàng cảm nhận cơn sướng khoái lạ kỳ, từ van xin chuyển sang rên rỉ.

Lát sau, hắn bắn ngập đít nàng, rút ra nghỉ ngơi, Nguyệt Nga thì vô lực nằm bất động, hông co giật, hai lỗ của nàng rộng toang hoác không khép lại, tinh trùng từ bên trong chảy dài ra.

Hắn thương tiếc, ngồi dậy truyền chân khí cho nàng, Nguyệt Nga từ từ tỉnh lại, nức nở khóc đấm vào ngực hắn.

“Sư phụ không thương con, ngài là đồ gia súc, địt người ta không thương tiếc, huhu.”

“Được rồi, bớt nhõng nhẽo, lại đây ta truyền công pháp song tu cho.” Hắn kéo nàng vào lòng, truyền Âm Dương Hợp Hoan Công cho nàng.

Hai người nghỉ ngơi lấy sức rồi làm tiếp một vòng, vừa địt vừa vận chuyển công pháp song tu.

“Công pháp này thật thần kỳ, tu vi của đệ tử có dấu hiệu tăng mạnh này.” Nguyệt Nga mừng rỡ quan sát thể nội.

“Do ta là Chân Tiên, song tu với ta con được lợi rất nhiều đó.” Hắn ngồi vân vê núm vú của công chúa.

“Tiếp tục thôi sư phụ, con muốn song tu tiếp.” Nàng rướn người lên đòi hỏi, hắn chiều ý, hai người lại quấn lấy nhau, mãi đến chập tối mới dừng.

Chu Cương Liệt phất tay che giấu đi động phủ rồi mang Nguyệt Nga về. Không quên đem mớ nước dâm gom lại tưới cây. Cô công chúa ôm lấy eo hắn nũng nịu.

“Mai đệ tử lại đến nhé sư phụ, đệ tử nghiện song tu mất rồi.”

“Được.” Hắn cũng vui vẻ đồng ý.

Mấy ngày tiếp theo, lịch làm việc của Chu Cương Liệt rất ổn định, sáng ăn sáng, hoặc dẫn ba cô gái ra ngoài thành dạy học, hoặc để Hi Nguyệt tự tu luyện dắt công chúa Nguyệt Nga đi song tu, tối về lại ghé thăm, địt vào lồn Trương phu nhân và Ân Tử Bình.

Bảy ngày sau, Khương Nguyệt Nga đột phá Nguyên Anh hậu kỳ, trong lần so tài kế tiếp, nàng đã đánh thắng Hi Nguyệt, kiểm soát chân khí, đả thông kinh mạch đã thuần thục, lại hơn một tiểu cảnh giới, nàng còn được Chu Cương Liệt mua tặng một thanh kiếm có quang hoa bảy màu, đẳng cấp pháp khí Tán Tiên.

Cũng vì việc này, Hi Nguyệt hết sức buồn bực, rõ ràng nàng bái sư phụ trước, được ông ấy dạy dỗ trước, hồi trước nàng thắng Nguyệt Nga rất dễ, thế mà giờ lại thua, Nguyệt Nga đột phá nhanh hơn nàng.

Tuy Hi Nguyệt rất lãnh đạm, không quan tâm, nhưng bên trong nàng vẫn có một tia háo thắng, không phục, mình là sư tỷ, sao có thể thua tiểu sư muội công chúa kia được.

Nàng để ý thấy sư phụ hay để nàng tự tu hành, bản thân thì dẫn sư muội đi tập luyện riêng, hay là sư phụ lén dạy cho sư muội cái gì mà nàng không biết, hức, sư phụ như vậy là thiên vị nha, rõ ràng nàng đến trước, sao ngài ấy lại ưu ái sư muội hơn, hay tại mình tính cách lạnh lùng quá, sư muội rất hoạt bát, mồm mép lém lỉnh, chắc là vậy rồi, phải hỏi cho ra lẽ.

Nội tâm Hi Nguyệt suy diễn lung tung, nàng quyết định mai phải rình xem hai người này có bí mật gì, sư phụ có hai đệ tử, đã dạy thì phải dạy cả hai, sao có thể thiên vị sư muội.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300